Hắn cụp mắt xuống, sợi tóc còn rỏ nước, vẻ bất lực: "Năm phút cũng chờ ?"
Giang Thời lầm bầm: "Đâu thế..."
Trình Dã bưng chậu, những xao động vô biên trong dòng nước lạnh gột rửa sạch sẽ, trông vô hại.
"Tôi sai , thật sự tìm ai khác mới dám phiền ."
Giang Thời điển hình là kiểu ăn mềm ăn cứng, Trình Dã thế, cảm thấy quá đáng.
Người giúp giặt quần áo, đến cả canh cửa cũng vui.
nhận sai là điều thể, Giang Thời bưng cái chậu nhỏ của , mặt nặng mày nhẹ đẩy Trình Dã một cái: "Cậu tránh xa , lạnh như băng."
Trình Dã lời dịch xa.
Mưa từ hành lang tạt , đọng vai .
Giang Thời: "..."
"Trình Dã là heo , mưa tạt cũng trong một chút."
Trình Dã dịch trong.
Giang Thời thấy thật sự ngốc đến hết t.h.u.ố.c chữa.
Sau cơn mưa rào dịp Tết Thanh Minh, cơ thể Giang Thời vốn từng sốt cao càng thêm yếu ớt.
Sáng hôm , may cảm. Trên bàn một gói giấy, thỉnh thoảng tiếng khụt khịt.
Thuốc ở phòng y tế của trường hiệu quả cực kỳ kém, uống cả ngày mà triệu chứng của Giang Thời hề thuyên giảm. Sau giờ tự học buổi tối, Trình Dã trèo tường ngoài mua t.h.u.ố.c cho .
Trường học tuy cho học sinh nội trú ngoài trừ cuối tuần, nhưng quản lý quá nghiêm, bức tường thấp nhất sắp học sinh giẫm sập đến nơi mà cũng chẳng ai để ý.
Trình Dã chống tay lên bờ tường thấp trèo ngoài.
Hắn đến phòng khám bên ngoài mua t.h.u.ố.c cảm, cầm t.h.u.ố.c tay nhưng vội , mà men theo đường đèn sâu .
Đi một đoạn, đường càng lúc càng hẹp, cuối cùng đến cả đèn đường cũng .
Trình Dã rẽ một con hẻm tối đen.
Mặt đường gồ ghề, khắp nơi là rác rưởi và mùi nước tiểu, thỉnh thoảng vài con mèo hoang nhảy qua chân .
Trình Dã đến một tòa chung cư cũ nát, lên tầng hai, rẽ căn phòng trong cùng.
Ánh đèn lọt khe cửa, bên trong tiếng ngáy to như sấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cho-dien-cung-thieu-gia-gia-di-len-dinh-cao-nhan-sinh/chuong-47.html.]
Hắn gõ cửa.
Cuu
Người bên trong bất kỳ phản ứng nào.
Trình Dã nhẫn nại gõ thêm nữa. Tiếng ngáy ngừng : "Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm làm phiền bố mày ngủ thế."
"Tôi."
Cánh cửa im lặng trong giây lát, vang lên một tiếng "Ối giời", đó là tiếng sột soạt, cửa mở.
Trong cửa là một thanh niên nhuộm tóc vàng, trông cũng mới mười tám mười chín tuổi, mặc một cái áo ba lỗ, bên là quần đùi rộng thùng thình.
Lưu Mãn dụi mắt, nặn một nụ với Trình Dã: "Trình ca, đến nhanh thế, xuống tàu lâu."
Trình Dã phòng, đóng cửa khóa trái , hỏi: "Mọi việc thế nào ?"
Lưu Mãn xuống xe lăn ngủ, giờ Trình Dã đ.á.n.h thức mới thấy khát đói. Hắn tự rót cho ba chén nước mới đỡ hơn một chút: "Cái thì chắc chắn là , làm việc còn yên tâm ?"
Nói xong, Lưu Mãn đặt ly xuống, cong m.ô.n.g quỳ gối ở mép giường, vén ga giường lên, lôi hai cái túi da rắn to.
Hắn vỗ vỗ túi: "Mua theo lời dặn ."
Trình Dã nhét t.h.u.ố.c túi áo, xổm xuống, kéo khóa túi da rắn, để lộ đủ loại trang sức nhỏ.
Lưu Mãn châm một điếu t.h.u.ố.c bên cạnh:"Chẳng , mấy thứ màu sắc sặc sỡ, trông với tinh xảo, mấy cô gái thích lắm, mà quan trọng là lấy từ bên về giá còn rẻ."
"Cậu đúng là thiên tài, nghĩ cách kiếm tiền như thế?"
Trình Dã để ý đến , cúi đầu lật xem. Cũng may Lưu Mãn gu thẩm mỹ, mua đồ đều hợp với sở thích của các cô gái bây giờ.
Lật qua lật , ánh mắt Trình Dã khựng , lấy một sợi dây mảnh.
Đó là một chiếc lắc chân, kiểu dáng đơn giản, dây hai hạt cườm, ở giữa treo một đóa ngọc lan nửa hé mở.
Trình Dã giơ chiếc lắc chân lên soi ánh sáng. Ngọc lan chạm khắc bằng ngọc, màu sắc ôn nhuận, những cánh hoa ở đáy nửa nở, e ấp lộ chiếc chuông nhỏ giấu bên trong.
Hắn lay nhẹ, hoa ngọc lan khẽ rung, chiếc chuông cũng lắc lư theo.
“Đinh linh”
Lưu Mãn nghiêng đầu sang, : "Món là quý nhất ở đây, riêng tiền nhập về tốn cả mấy trăm, định lấy nó làm bảo vật trấn tiệm của chúng ."
Trình Dã xếp đôi guốc xích , đặt lòng bàn tay đút túi. "Tôi mang đây."
Lưu Mãn ngạc nhiên hỏi: "Ủa, mang bảo vật trấn tiệm của chúng ?"
Trình Dã đáp: "Tặng ."