Trình Dã nhấp một ngụm .
“ thì khác.”
Hắn : “Giang Thời, giống bọn họ. Cậu trốn tránh . Cậu đến nơi , cái gì cũng , nhưng cần đến .”
“Chưa từng ai đối xử với như , nên cũng với một chút.”
Giang Thời sững sờ.
“Tôi…” Cậu định mở miệng thì ông chủ quán bưng đồ ăn , “Đồ ăn của các đây.”
Trình Dã đẩy mâm thức ăn về phía Giang Thời, “Nếm thử xem, so với ở Giang Thành khác gì ?”
Quán ăn vẫn giữ hương vị đặc trưng của Giang Thành, nhưng pha thêm khẩu vị của Lâm Thành, ăn còn ngon hơn món cũ.
Thế nhưng Giang Thời ăn mà chẳng thấy mùi vị gì. Cậu gắp một miếng dưa chuột muối, ngẩng đầu liếc Trình Dã. Rồi gắp thêm một miếng, vẫn .
“Kỳ thật…” Giang Thời nhỏ giọng: “Tôi đối với cũng chẳng gì.”
Giang Thời tính tình nóng nảy, nhưng kẻ ngốc. Nghĩ thái độ đối với Trình Dã đó, nào chỉ là “ ”, mà rõ ràng là tệ, gần như đem hết bực dọc với Khê Liễu thôn trút cả lên .
“Tôi .” Trình Dã gắp cho một miếng thịt bò, “ giống bọn họ, tránh né .”
Hắn thiếu niên c.ắ.n nhẹ đầu đũa, hàm răng trắng tinh, thỉnh thoảng l.i.ế.m môi, đưa miếng thịt bò miệng, nhai nuốt xuống.
“Giang Thời.”
Hắn : “Chúng thể làm bạn ?”
Trình Dã hiểu chuyện từ sớm.
Mẹ bỏ từ khi còn học tiểu học. Mẹ , Trình Kiến Bân càng chẳng kiêng nể.
Ban đầu, ông đ.á.n.h , túm tóc như lôi một con ch.ó hoang mà đánh.
Cuu
Sau đó, chỉ đ.á.n.h đập thôi còn đủ.
Ông bắt đầu cờ bạc, tiền thì dẫn đàn bà về nhà.
Nhà Trình Dã ở nơi hẻo lánh, đêm xuống chẳng ai trong căn nhà gỗ cũ nát những âm thanh gì, chỉ Trình Dã thấy hết.
Trình Kiến Bân từng trói cột nhà bằng dây lưng, bắt chứng kiến cảnh dâ.m loạn mắt.
Xong chuyện, ông nhạo: “Thế nào? Thấy dơ bẩn ? ngươi cũng từ đó mà . Chó hoang chẳng đều từ đàn bà mà bò ? Nếu bẩn, Trình Dã, ngươi còn dơ hơn ai hết.”
Quả thật, Trình Dã bẩn hơn bất cứ ai.
Giang Thời thì sạch. Đôi mắt trong sáng, ngón tay trắng trẻo cầm ly , nóng làm bàn tay hồng lên, cái cổ thon dài lộ ánh sáng.
Chỉ cần đó, còn hơn cả hoa đào trong sân.
Trình Dã nghĩ: chỉ bẩn, bản còn hư hỏng.
Hắn dối trá tạo nên một chiếc lồng, lừa con dê non ngây thơ tự chui , đem sự bẩn thỉu của bôi đầy lên nó.
Ai bảo Giang Thời chọc một con linh cẩu chứ. Linh cẩu thu răng nanh, giấu móng vuốt, giả bộ thành ch.ó nhà ngoan ngoãn, lăn bụng cho vuốt ve.
“Giang Thời, chúng thể làm bạn ?”
Giang Thời ngờ sẽ hỏi .
Cậu vốn ít bạn.
Từ nhỏ, lịch học của do nhà họ Tống sắp xếp kín mít: piano, violin, hội họa, thêm cả việc học lớp. học mãi chẳng đạt yêu cầu cha đưa . Cuối cùng, họ từ bỏ.
Mẹ bảo: “Tống Thời, con cần học nữa. Con lớn lên là . Sau chỉ cần lo giữ dáng vẻ đẽ.”
Trong mắt họ, dung mạo cũng là một loại vốn liếng, bất kể nam nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/cho-dien-cung-thieu-gia-gia-di-len-dinh-cao-nhan-sinh/chuong-26.html.]
Xung quanh Giang Thời luôn nhiều vây quanh. Họ lợi dụng để tiếp cận Tống gia, bợ đỡ khinh thường. Dù che giấu khéo đến , Giang Thời đều thấu.
Nhiều từng làm bạn với . họ chỉ nghĩ là bạn, thì chi tiền cho họ tiêu.
Chưa từng ai, đem tất cả những gì mặt Giang Thời, thậm chí còn chủ động cần đến .
Đôi mắt của Trình Dã trầm tĩnh, ánh sáng giả dối như những khác.
Khi “ làm bạn”, trong ánh mắt rõ ràng đến mức giống như thật sự nghĩ .
Giang Thời hiếm khi thấy bối rối như thế.
Như nhận sự lúng túng đó, Trình Dã dịu giọng:
“Không , đây chỉ là ý nghĩ của riêng . Tôi chẳng gì, nhiều bạn bè, làm bạn với cũng dễ hiểu.”
Giang Thời đôi khi giống con nhím, bên ngoài lạnh lùng, đầy gai nhọn, nhưng khi yếu lòng thu hết trong, thậm chí tự làm đau chính .
Cơm ăn chẳng thấy ngon. Cậu gắp vài miếng nắm chặt đũa, ngón tay trắng bệch, chần chừ mở miệng: “Tôi cũng chẳng nhiều bạn bè .”
Trình Dã lập tức ngẩng đầu.
Có lẽ vì ít khi những lời thế , tai ửng đỏ. Dù mặt vẫn cau , nhưng lẩm bẩm: “Tôi là làm bạn với .”
‘Chiếc lồng sắt đơn sơ mở cửa. Người thợ săn rắc chút gạo thừa, dụ con chim non ngây thơ bước .’
Ăn cơm xong, Trình Dã như thường lệ sang ký túc xá Cao Tân Hòa để qua đêm.
Giang Thời cùng đến chân cầu thang, gọi :
“Cậu chờ ở đây.”
Trình Dã dừng , hỏi lý do, ngoan ngoãn chờ.
Giang Thời chạy lên tầng ba. Bạn cùng phòng còn về, ký túc xá trống trơn, ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, trải vàng nền nhà.
Cậu mở tủ đồ của .
Một chiếc hộp nặng trĩu trong góc.
Giang Thời ôm hộp xuống lầu.
Trình Dã vẫn nguyên chỗ cũ. Vừa thấy , lập tức sang.
Giang Thời thở hổn hển, : “Đi với .”
Hai vòng bãi cỏ ký túc. Nơi vắng , gió đêm thổi nhẹ, yên tĩnh.
Giang Thời chọn chỗ sạch sẽ xuống, ngẩng đầu hỏi: “Cậu còn nợ bao nhiêu tiền?”
Ánh mắt Trình Dã thoáng tối khi chiếc hộp trong tay .
“Mười tám ngàn.”
Giang Thời mở hộp, bên trong là xấp tiền mặt đỏ rực, dày cộp. Đây vốn là tiền định gửi ngân hàng cuối tuần, nhưng lúc xem chẳng gửi nổi nữa.
“Tôi cho mượn.”
Theo lẽ thường, thấy nhiều tiền như , Trình Dã lo lắng hoặc phấn khích. tiền, chỉ Giang Thời, ánh mắt dán chặt đôi môi , khi mím thì đỏ, như chờ đến c.ắ.n một cái.
Trình Dã xuống cạnh Giang Thời, giọng hòa lẫn tiếng gió: “Thiếu gia, cho mượn nhiều tiền thế , khi nào trả .”
Giang Thời gạt hộp về phía , tức giận khi hai chữ “thiếu gia”: “Bổn thiếu gia tiền nhiều lắm. Một năm trả thì hai năm, hai năm thì ba năm.”
Trình Dã ôm hộp, cảm nhận ấm còn sót từ tay . “Nếu ba năm vẫn trả nổi thì ?”
Giang Thời: “…”
“Vậy đem bán cho .”
Nói xong, cảm thấy ý cũng tệ, liền thêm: “Cậu đừng làm thuê ở mỏ nữa. Người cao to thế , khỏe mạnh, làm vệ sĩ cho hơn !?”