Chín Trăm Ngày Làm Ca Nhi Thử Hôn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:59:26
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi chọn làm ca nhi thử hôn của Nhiếp chính vương, Hạ Lan Sơn còn sống trong Thập Lục vương phủ nữa.

 

Lễ bộ an bài cho y một tiểu viện riêng, khi cáo biệt Thập Lục gia liền dọn tới đó. Người của Lễ bộ dạy y một chuyện phòng the, còn điều dưỡng thể cho y, giúp y dưỡng đủ tinh thần.

 

Năm ngày đại hôn, Hạ Lan Sơn cùng với sính lễ từ phủ Thập Lục gia đưa Nhiếp chính vương phủ.

 

Tất cả những điều , đối với Hạ Lan Sơn thuở , quả thực là điều dám mơ tưởng. Huống hồ gì, y giờ đây còn đến hai theo hầu.

 

Chính là Lạc Tiểu Đầu và Ninh Hưng.

 

Không là ý trời do sắp đặt, sáng nay khi Hạ Lan Sơn chuẩn rời viện, khỏi cửa thấy hai hai bên xe ngựa, một ánh mắt sáng rực, còn thì thất hồn lạc phách.

 

Hạ Lan Sơn đeo tay nải tới, bên trong là mấy bộ y phục đổi cùng giấy bút. Lạc Tiểu Đầu chủ động tới đón, vui mừng :

“Ta mà! Nhất định là ngươi sẽ chọn! Nếu làm trắc thất của Vương gia, ngươi chớ quên đấy!”

 

Từng hầu hạ khác lâu, giờ hầu hạ, Hạ Lan Sơn thực quen. Y rụt rè chắp tay, chân thành :

“Cảm ơn ngươi.”

 

Y về phía Ninh Hưng, đúng lúc đối phương cũng đang lén liếc y. Ánh mắt hai chạm , vai Ninh Hưng thoáng run, vội cúi đầu mũi giày của .

 

Hạ Lan Sơn bước lên xe, nửa chừng bỗng dừng , vịn cửa xe, với Ninh Hưng:

“Ngươi xin một câu, liền tha thứ cho ngươi.”

 

Ninh Hưng ngẩn , mím môi : “Là đúng, xin .”

 

Hạ Lan Sơn nhận lấy lời xin của , mỉm đáp: “Ta tha thứ cho ngươi .”

 

Vậy là, Hạ Lan Sơn lên đường, tiến phủ.

 

 

Lạc Tiểu Đầu hớn hở chạy về, mặt mày hớn hở : “Nhiếp chính vương phủ quá mất! So với Thập Lục vương phủ ở chẳng thua kém gì cả! Vừa thấy một bức tường đỏ to ơi là to, dùng gì quét lên mà thơm lừng!”

 

Trời tối cũng là lúc chính thức thử hôn, Hạ Lan Sơn căng thẳng tới mức nôn, chẳng còn tâm trạng Lạc Tiểu Đầu kể về phong cảnh phủ vương. Y bên cửa sổ, hai tay giấu trong tay áo, ngừng nhéo cổ tay để trấn tĩnh.

 

Lạc Tiểu Đầu y hai , vẫy vẫy tay mặt Hạ Lan Sơn. Y lúc mới hồn, thu ánh mắt đang ngây ngốc ngoài cửa sổ, chậm chạp : “Sao ?”

 

Lạc Tiểu Đầu : “Ta ngươi đang căng thẳng, cứ ôm lấy trong lòng càng thêm căng. Chi bằng trò chuyện với một lúc? Ta , lúc chọn ca nhi thử hôn, Ninh Hưng còn vu khống ngươi. Mà phạt, còn cùng ngươi tới Nhiếp chính vương phủ ?”

 

Hạ Lan Sơn đáp: “Hắn phạt là do cầu xin Thập Lục gia. Còn vì chọn theo tới Nhiếp chính vương phủ, chuyện cũng rõ.”

 

Lạc Tiểu Đầu kinh ngạc: “Ngươi còn xin cho ? Ngươi thật là .”

 

Hạ Lan Sơn chỉ mỉm , thêm gì nữa.

 

Thực y cũng chẳng giận Ninh Hưng là bao. Nếu nhắc đến hôn ước hai năm mặt Văn Vũ Dã, y cũng thì vẫn quên chuyện .

 

Hôn ước giữa Hạ Lan Sơn và Văn Vũ Dã.

 

Hai năm , y còn là nghĩa t.ử của Lũng Tây quận công, phận tôn quý. Khi Văn Vũ Dã lập chiến công ở Hãn Nguyên Quan, chỉ là một phó tướng nhỏ nhoi, Hạ Lan Sơn gả cho , chính là gả thấp.

 

Khi y mới mười bốn tuổi, phụ định cho , quả thật cam lòng. Y chạy đến mặt quận công, làm nũng vòi vĩnh, nhất quyết đòi phụ thu hôn ước.

 

Quận công dỗ y rằng: “Con chớ bướng bỉnh. Hôn sự định cũng là chuyện với con. Hơn nữa là hai năm mới thành hôn, gấp gáp gì. Phụ thấy Văn Vũ Dã như mặt trời ban trưa, tiền đồ vô lượng. Con cứ tin mắt của phụ , giao con cho , yên tâm.”

 

Thấy phụ quyết, Hạ Lan Sơn giận dỗi rời . Y trèo lên lầu thành, đợi tướng sĩ trở về trận chiến hôm , khăng khăng tự mắt xem vị “tướng quân như mặt trời ban trưa” trong lời phụ .

 

Hạ Lan Sơn cầm trong tay một hòn đá nhặt đại chân lầu, nghịch ngợm : “Nếu mắt, sẽ ném đá trúng ! Làm thương, phụ sẽ bắt gả nữa!”

 

Gã sai vặt ở bên cạnh chỉ tay:

“Công t.ử kìa, cưỡi hắc mã bên cạnh Lý phó tướng chính là đó!”

 

Tim Hạ Lan Sơn khẽ run, liền nhón chân bám lan can, nghiêng xuống. Như thần giao cách cảm, thành đang thúc ngựa cửa thành cũng ngẩng đầu lên.

 

Khoảnh khắc ánh mắt giao , Hạ Lan Sơn ngẩn ngơ. Y phát hiện vị hôn phu tương lai của khác hẳn những vị tướng quân trướng phụ , gió cát nơi chiến trường làm trở nên thô ráp đen sạm, mà đường nét ngũ quan đến mức như thể Nữ Oa tạc thành, sắc sảo thâm trầm.

 

Một cơn gió lạnh thổi qua, một lọn tóc bay ngang mắt Hạ Lan Sơn, y vội vén , ngẩng đầu thì Văn Vũ Dã khuất bóng.

 

Cuối cùng hòn đá ném xuống. Hạ Lan Sơn tiếc nuối rời lầu, một đoạn mới phát hiện hòn đá trong tay ấm làm cho nóng lên.

 

Những ký ức thể quên, y chỉ nhớ đến đây. Bởi đó là phụ xử trảm vì dính líu đến việc mưu phản của Nhị hoàng tử, Văn Vũ Dã lui hôn, còn y từ công t.ử nhà Quận công, rơi thẳng xuống thành thư đồng của Thập Lục gia.

 

Nghĩ đến quá khứ, sống mũi Hạ Lan Sơn cay cay. Phải chăng phụ nơi chín suối vẫn đang dốc sức thúc đẩy mối duyên ? Nếu như việc đổi, năm nay cũng chính là lúc họ thành hôn.

 

Hạ Lan Sơn âm thầm đoán, lẽ y và Văn Vũ Dã thật sự là nhân duyên định sẵn, nên lòng vòng bao nhiêu cũng vẫn trở về bên .

 

Dù y còn là công t.ử cao quý, còn Văn Vũ Dã là Nhiếp chính vương quyền cao chức trọng, nhưng…

 

Trong hồi hộp, Hạ Lan Sơn nảy sinh một tia mong chờ hạnh phúc. Y nguyện coi đêm nay là đêm tân hôn của họ, một nữa đem khát vọng tương lai trao về tay Văn Vũ Dã, chỉ cần chịu nhận lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chin-tram-ngay-lam-ca-nhi-thu-hon-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-5.html.]

 

Khi hoàng hôn buông xuống, quản gia trong phủ đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i tới.

 

Nhà quyền quý cực xem trọng trưởng t.ử do đích thất sinh. Trước khi chính thất hạ sinh, các trắc thất đều tận lực tránh mang thai. Nếu để trắc thất đoạt , ắt khó tránh lời dị nghị rằng phu quân sủng diệt thê, mê sắc mà u mê trí tuệ. Việc lễ bộ cũng từng đặc biệt nhắc qua.

 

Hạ Lan Sơn bát t.h.u.ố.c đen kịt mặt, trong khoảnh khắc lòng xoay chuyển nghìn vạn chủ ý. Y với Lạc Tiểu Đầu: “Trời oi bức, phiền ngươi tìm cho một chiếc quạt ?”

 

Lạc Tiểu Đầu hề phòng , lập tức . Cậu rời khỏi, Hạ Lan Sơn liền nhanh tay đổ cả bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i chậu hoa bên cạnh.

 

Nhìn nước t.h.u.ố.c chậm rãi thấm xuống bùn đất, tim Hạ Lan Sơn đập thình thịch. Mặc kệ , cho y tùy tính một thôi, chỉ mà thôi.

 

Lạc Tiểu Đầu mang quạt trở , quản gia đến, dẫn Hạ Lan Sơn tới phòng ngủ của Văn Vũ Dã.

 

Rốt cuộc cũng tới lúc .

 

Hạ Lan Sơn nắm chặt cán quạt, trong đầu trống rỗng. Vẫn là Lạc Tiểu Đầu lanh mắt, khẽ giật tay áo nhắc y dậy.

 

Đến lúc Hạ Lan Sơn mới hồn, đặt quạt xuống, theo chân quản gia từng bước nội viện.

 

Trong phòng của Văn Vũ Dã thắp đèn, còn đặt hai chum băng lớn, phong luân thổi ào ào, mát lạnh vô cùng. Người thì vẫn về, quản gia : “Vương gia còn chút công vụ xử lý, ngươi chờ ở đây một lát là .”

 

Hạ Lan Sơn cảm tạ ông, quản gia liền khép cửa nội thất lui .

 

Trong nội thất chỉ còn một Hạ Lan Sơn lẻ loi. Y bước quanh quẩn trong phòng, cuối cùng dừng bên giường.

 

Đầu giường cắm hai cây nến đỏ dùng để chiếu sáng, Hạ Lan Sơn đưa tay kéo chúng gần, trong lòng vụng trộm coi đôi nến như long phượng hoa chúc đêm động phòng.

 

Y cạnh giường, thất thần ánh nến.

 

Nhìn lâu ngọn lửa, mắt liền hoa lên. Bởi khi cửa nội thất mở , Hạ Lan Sơn đầu về phía đó, thấy rõ dung mạo Văn Vũ Dã trong thoáng chốc.

 

Hạ Lan Sơn vẫn yên, ngẩn ngơ đợi thị lực trở . Văn Vũ Dã chậm rãi bước đến, đến khi ngay trong tầm tay với của y mới dừng.

 

Thị giác Hạ Lan Sơn dần rõ ràng. Y ngẩng đầu Văn Vũ Dã, bất giác khẽ gọi: “Vương gia…”

 

Vẫn đôi mày mắt , giống hệt dáng vẻ y từng xa xa trông thấy lầu thành hai năm : mày túa như núi, mắt ôm tinh tú.

 

Văn Vũ Dã phất tay một cái, chưởng phong vụt tắt hai ngọn nến, ánh sáng lập tức tối nhiều, chỉ còn mấy ngọn đèn dầu mờ mịt nơi xa.

 

Hạ Lan Sơn ủ rũ cúi đầu, để trông nỗi thất vọng của . Y tự giác tháo đai lưng.

 

Văn Vũ Dã bỗng hỏi: “Là ngươi tự tới làm ca nhi thử hôn của ?”

 

Động tác tay Hạ Lan Sơn khựng . Y hiểu vì hỏi như , song vẫn nặng nề gật đầu: “Là tự nguyện.”

 

Văn Vũ Dã nhạt nhẽo cong môi một tiếng. Hạ Lan Sơn chẳng hiểu đầu cua tai nheo, len lén ngước mắt , dò dẫm đưa tay, đầu ngón tay chạm tới đai lưng của Văn Vũ Dã.

 

Hắn tránh, Hạ Lan Sơn hít sâu một , chầm chậm giúp cởi áo giải đai.

 

Màn trướng buông xuống, đem hai gói trong một trời bé nhỏ.

 

Tới lúc Hạ Lan Sơn ngược còn quá khẩn trương. Y cố hết sức thả lỏng, uyển chuyển ôn hòa đón ý phối hợp cùng Văn Vũ Dã, dốc lòng khiến đêm nay trở thành một đêm mỹ mãn.

 

Quả thật y cũng đến nỗi thất vọng, đôi tay từng cầm đao của Văn Vũ Dã khi chạm lên thể Hạ Lan Sơn thể gọi là ôn nhu. Hắn sẽ hôn giữa hai mày y khi y nhăn mặt vì đau, cũng sẽ khẽ lau nước mắt nơi khóe mắt y.

 

Trong cơn mê say nửa tỉnh nửa mê, Hạ Lan Sơn thật sự coi khoảnh khắc như đêm động phòng hoa chúc. Y ôm cổ Văn Vũ Dã, kìm để bật khỏi cổ họng một tiếng: “Phu quân…”

 

Động tác của Văn Vũ Dã chợt khựng, chống lên, cách Hạ Lan Sơn một đoạn.

 

Phản ứng như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, Hạ Lan Sơn lập tức tỉnh táo, bối rối giải thích: “Vương gia, … là vô tâm lỡ.”

 

Văn Vũ Dã hồi lâu đáp. Hạ Lan Sơn ấm ức đến đỏ hoe mắt, lí nhí: “Ta sai , về dám nữa.”

 

Không hiểu , y càng xin , Văn Vũ Dã dường như càng vui. Hắn bóp chặt hông Hạ Lan Sơn, lực đạo còn nương nhẹ.

 

Đêm đó Hạ Lan Sơn mơ mơ hồ hồ, gần như chẳng đang ở nơi nào. Đến giữa trưa hôm y mới chậm rãi tỉnh , trong nội thất chỉ còn y.

 

Bên giường đặt sẵn y phục mới. Hạ Lan Sơn phát hiện thể lau rửa sạch sẽ, đoán hẳn là Văn Vũ Dã sai Lạc Tiểu Đầu tới.

 

Y xuống giường áo, chỉ cảm thấy nhức mỏi, nhất là chiếc eo Văn Vũ Dã bóp suốt một đêm, như chỉ cần sơ ý là gãy.

 

thể đau nhừ, Hạ Lan Sơn vẫn vui vẻ chịu đựng. Y khẽ đặt tay lên bụng , khóe môi lộ nụ , trong lòng len lên một tia mong chờ ngọt ngào, mong nơi sẽ dưỡng thành một sinh mệnh nhỏ thuộc về y và Văn Vũ Dã.

 

Mừng rỡ xong, Hạ Lan Sơn quên bổn phận của y. Lết từng bước trở về phòng, y lập tức nghiêm túc ghi chép các điều cần bẩm báo: ví như Nhiếp Chính Vương tật bệnh ngoài da , thể khiếm khuyết gì, thời gian kéo dài bao lâu, năng lực v.v.

 

Y đang mải ghi chép thì Lạc Tiểu Đầu bỗng bước , mặt chẳng hiểu mang vẻ ủ dột.

 

Hạ Lan Sơn bận rộn ngẩng đầu liếc một cái, hỏi: “Sao ngươi như ?”

 

Lạc Tiểu Đầu ngó y, thấy mặt Hạ Lan Sơn vẫn phảng phất thứ nhuận sắc chỉ một đêm xuân tình, khóe mắt còn vương sắc hồng, tóc dài rối nhẹ; nhất là nốt ruồi nhạt giữa ấn đường , giờ đỏ tươi như trái đào chín mọng.

 

Lạc Tiểu Đầu nhất thời khó mở miệng, do dự hồi lâu mới ủ rũ cúi đầu : “Ai… thật với ngươi thế nào… Vừa Vương gia với thuộc hạ, tuyệt đối sẽ để ngươi làm trắc thất của .”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Loading...