Chín Trăm Ngày Làm Ca Nhi Thử Hôn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:35:25
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có sự bảo hộ của Thạch Chí Nghĩa, đoạn đường kế tiếp bình yên vô sự. Ngày hôm , bọn họ đến Minh Quan.

 

Khí hậu ở Minh Quan vô cùng lạnh giá, dù đang là mùa hạ, ban đêm vẫn đắp chăn mới tránh nhiễm lạnh, ban ngày tuy nắng nhưng cũng oi bức đến mức khiến chịu nổi. Hạ Lan Sơn thò đầu khỏi cửa xe, ánh mặt trời nơi đây hề chói gắt như kinh thành, y liền vui vẻ kéo tay Lạc Tiểu Đầu, : “Ngươi xem, mặt trời nơi còn chẳng khiến chói mắt nữa!”

 

Lạc Tiểu Đầu nhíu mày đầy lo âu: “Mùa hè thì dễ sống , nhưng đến mùa đông thì làm đây?”

 

Hạ Lan Sơn đập tay lên ngực, chắc nịch đáp: “Yên tâm, đến lúc đó chúng sẽ phát tài, tha hồ mà đốt than sưởi ấm!”

 

Lạc Tiểu Đầu gật đầu: “Ừm, tin ngươi. Vậy giờ chúng làm gì?”

 

Hạ Lan Sơn đáp: “Tất nhiên là tìm nhà ở ! Bốn chúng khéo thể mua một tiểu viện, tìm một gian mặt tiền ngoài phố mà mở hàng buôn bán.”

 

Béo Đôn reo lên: “Bán búp bê!”

 

Hạ Lan Sơn : “Béo Đôn quên , mùa hè bán búp bê, chúng bán đồ… uống… lạnh!”

 

Y từng chữ từng chữ rõ ràng, đầy tự hào chủ ý của . Thật , đây là điều mà Hạ Lan Sơn rành rẽ, chỉ là giờ từng kể với ai.

 

Thuở còn làm tiểu công tử, vì thể chất sợ nóng nên mỗi khi hạ y ưa ăn mấy thứ lạnh. phụ y cấm nhà bếp cung cấp nhiều đồ lạnh, sợ ăn nhiều sẽ hại đến tỳ vị. Khi Hạ Lan Sơn còn nhỏ, thể kiềm chế miệng ăn, nên đành nghĩ cách xoay xở. Đã lệnh cho nhà bếp đưa thêm, y liền học cách tự làm lấy.

 

Ban đầu là đến nhà bếp chuyện với đầu bếp để học lóm, phố quan sát cách các cửa hàng bán đồ lạnh chế biến. Học càng lâu càng thâm sâu, y còn mua cả sách chuyên về lĩnh vực về . Nhờ thế mà kỹ thuật làm đồ lạnh của y ngày một tinh xảo, thậm chí còn sáng chế ít món mới, rộng lượng chia cho hạ nhân nếm thử, ai nấy đều tấm tắc rằng từng ăn thứ nào ngon đến . Dù phần là nịnh bợ, nhưng trong đó cũng ít lời thật lòng.

 

Về phần cái “thảm cảnh” khi phụ phát hiện bí mật , thì để hãy .

 

Nói đến đây…

 

Hạ Lan Sơn nheo mắt, vươn vỗ vai Thạch Chí Nghĩa, âm trầm hỏi:.“ , Thạch đại ca, hỏi chuyện … Năm đó lén làm đồ lạnh ăn, lén báo với phụ ?”

 

“À… ờ… Cũng… cũng xem như …” Thạch Chí Nghĩa lúng túng đáp.

 

Hạ Lan Sơn hừ hừ hai tiếng: “Ta mà! Huynh mật báo, liền phụ phạt chép sách đến sái cả tay! Giờ thì phong thủy luân chuyển, rơi tay , bất ngờ ?”

 

Thạch Chí Nghĩa dám hé miệng.

 

Việc mua nhà chẳng thể xong trong một hai ngày, nên bọn họ tạm thời trọ tại một khách điếm. Hạ Lan Sơn định chia hành động, để Thạch Chí Nghĩa ở trông coi ngân quỹ, còn y dắt Béo Đôn và Lạc Tiểu Đầu ngoài xem nhà. Thạch Chí Nghĩa lập tức : “Vẫn nên để Lạc Tiểu Đầu ở , với ngươi. Chốn lạ nước lạ cái, sợ ngươi ngoài an .”

 

Hạ Lan Sơn chẳng hiểu ý , liền đáp: “Ta còn Béo Đôn mà, khỏe thế , thường chẳng ai dám dây , Béo Đôn?”

 

Béo Đôn tự hào, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu : “Tất nhiên ! Ta sẽ bảo vệ thật cho Lan ca nhi! Ai dám tới gần, sẽ đ.á.n.h !”

 

Thạch Chí Nghĩa tiện giải thích, chỉ thể kiên trì : “Để cùng ngươi.”

 

Hạ Lan Sơn lấy làm nghi hoặc, kỹ thì thấy ánh mắt Thạch Chí Nghĩa chợt tránh né, như thể dám thẳng. Cái vẻ , giống…

 

Chợt nhớ thuở Thạch Chí Nghĩa còn theo hầu Lũng Tây Quận công, Hạ Lan Sơn vô tình chạm tay , Thạch Chí Nghĩa lập tức đỏ mặt tới tận mang tai.

 

Tim Hạ Lan Sơn bỗng lỡ một nhịp, há miệng định thôi, gượng gạo đáp: “Vậy… thôi.”

 

Ba rời khách điếm, phố dò hỏi tin tức, chẳng mấy chốc tìm một môi giới nhà đất, dẫn họ qua hẻm Huề Môn, khu dân cư. Suốt đường qua các phố Thương Ấp, Hạng Môn, Át Bắc… xem chừng bốn năm ngôi nhà, nhưng Hạ Lan Sơn đều ý: hoặc quá nhỏ, hoặc quá tồi tàn.

 

Tuy y gì, nhưng Béo Đôn thấy y hài lòng liền trừng mắt với môi giới: “Ngươi rốt cuộc căn nào hồn ? Đừng để Lan ca nhi của chạy tới lui mà chẳng chọn căn ưng ý!”

 

Người môi giới hậm hực : “Giữa trời nắng gắt như vầy, còn cố ý dẫn mấy vị lòng vòng ? Nhà thì , nhưng đắt lắm đó, mang đủ bạc theo ?”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Về tiền bạc, Hạ Lan Sơn bao giờ thiếu tự tin, mặt liền sầm : “Ngôi nhà đắt nhất ngươi là bao nhiêu?”

 

Người môi giới giơ hai ngón tay, kéo dài giọng: “Hai… mươi… lượng hoàng kim!”

 

Hạ Lan Sơn bật lạnh: “Chỉ hai mươi lượng hoàng kim? Ta cứ tưởng là ngươi long cung bán chứ. Đừng dài dòng nữa, mau dẫn chúng xem!”

 

Khí thế của Hạ Lan Sơn khiến môi giới tái mặt, chẳng dám ho he gì thêm, vội vàng đưa bọn họ tới xem căn nhà đắt nhất .

 

Quả nhiên là khác biệt, là nhà mới xây. Tòa nhà hai tầng, tường trắng quét vôi tinh tươm, lan can đỏ sơn sửa gọn gàng, bên ngoài sân trúc cao thẳng, trong vườn hoa lạ đua nở. Lại cả giếng nước, vườn rau, hồ cá và hầm chứa, mắt tiện dụng.

 

Xem qua một vòng, Hạ Lan Sơn lập tức quyết định: “Chính là nơi , hôm nay đặt cọc luôn .”

 

Người môi giới lập tức mặt đổi giọng, hớn hở : “Được ! Tiểu nhân sẽ báo với chủ nhà, hẹn thời gian cùng hai vị đến nha môn nhận giấy định cọc.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chin-tram-ngay-lam-ca-nhi-thu-hon-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-14.html.]

Chuyện bợ đỡ kẻ tiền, Hạ Lan Sơn quen mắt , chỉ mỉm gì thêm, tự đưa Béo Đôn và Thạch Chí Nghĩa về khách điếm.

 

Việc mua nhà trải qua nhiều thủ tục: đầu tiên là đến nha môn lấy hợp đồng, khi song phương ký tên còn làm chuyển hộ và đóng thuế. Hai bước đầu còn dễ, nhưng đến đoạn chuyển hộ phát sinh rắc rối… theo luật, chỉ nam nhân mới làm chủ hộ, nữ t.ử và ca nhi phép, thế là chỉ thể chọn một trong hai là Béo Đôn hoặc Thạch Chí Nghĩa.

 

Việc khiến Hạ Lan Sơn khó xử vô cùng. Y xem Béo Đôn như ruột, còn Thạch Chí Nghĩa quen nhiều năm, chọn ai cũng áy náy với còn . Suy nghĩ một hồi, y bỗng nảy ý: chia căn nhà làm hai, tám phòng thì chia đều bốn – bốn, Béo Đôn tên bốn phòng, Thạch Chí Nghĩa tên bốn phòng. Làm những công bằng, mà còn thể giảm khá nhiều thuế, vì triều đình tính thuế nhà dựa phòng, tám phòng thì thuế nặng gấp ba so với bốn phòng.

 

Năm ngày , thủ tục đều tất, bốn rốt cuộc chuyển nhà mới.

 

Như thương lượng , Lạc Tiểu Đầu ở phòng chính lớn nhất, ba còn mỗi chọn một phòng nhỏ. Vì chuyện ai ở kế bên phòng Hạ Lan Sơn, Béo Đôn và Thạch Chí Nghĩa tranh tới đỏ mặt tía tai, rốt cuộc đành mỗi ở một bên, kẹp phòng Hạ Lan Sơn ở giữa.

 

Lạc Tiểu Đầu chút ghen tị, chua xót : “Thế là , ba các ngươi vui vẻ ở sát bên , chỉ một cô đơn trong phòng lớn.”

 

Hạ Lan Sơn : “Hay chúng đổi chỗ?”

 

Lời dứt, sắc mặt Béo Đôn và Thạch Chí Nghĩa lập tức đổi. Lạc Tiểu Đầu liếc bọn họ, bĩu môi: “Thôi khỏi , hai họ tranh ngươi cứ như tranh hoàng kim . Nếu mà đổi thật, nghĩ họ chắc chắn sẽ trải chiếu ngủ hai bên phòng ngươi luôn cho mà xem.”

 

Béo Đôn gật đầu, nghiêm túc : “Tất nhiên! Ta bảo vệ Lan ca nhi và cả hoàng kim!”

 

Lạc Tiểu Đầu lườm , thèm để ý, chỉ liếc Thạch Chí Nghĩa một cái đầu bỏ .

 

Có Béo Đôn và Thạch Chí Nghĩa làm hộ vệ hai bên, Hạ Lan Sơn đúng là an tuyệt đối. Thế nhưng…

 

Đêm đó, hai kẻ áo đen bịt mặt lẻn , trèo tường đến ngoài phòng của Lạc Tiểu Đầu, chọc thủng giấy cửa sổ, nhét một nén hương cháy dở trong. Chờ t.h.u.ố.c phát tác, cả hai liền tiến đến cửa phòng.

 

Ngay khoảnh khắc , Thạch Chí Nghĩa đột nhiên từ cột lao , quát lớn: “Kẻ nào?”

 

Hai giật , ngoắt , ánh mắt đầy sát khí, lập tức rút đao lao đến.

 

Thạch Chí Nghĩa tránh, trực diện nghênh chiến, khi tới gần thì bất ngờ ngả về , lướt qua hai mũi đao, cùng lúc vung tay phản kích, đ.â.m trúng lưng cả hai kẻ . Hai tên sát thủ hét lên t.h.ả.m thiết, ngã gục xuống đất.

 

Lúc , Hạ Lan Sơn và Béo Đôn cũng tiếng chạy đến. Nhìn thấy cảnh tượng , Hạ Lan Sơn hoảng hốt gọi lớn:

“Thạch đại ca! Xảy chuyện gì ?”

 

Thạch Chí Nghĩa đầu giữa khí thế ngút trời sát phạt: “Béo Đôn, mặt Lan ca nhi !”

 

Béo Đôn phản ứng chậm hơn khác nửa nhịp, nhưng chẳng hề sợ hãi, chỉ gật đầu, nắm vai Hạ Lan Sơn xoay y .

 

Lúc Thạch Chí Nghĩa mới vung d.a.o chấm dứt tính mạng hai tên sát thủ.

 

Hạ Lan Sơn hồn cơn kinh hoàng, câu hỏi, nhưng Béo Đôn nắm chặt lấy vai y, cho đầu . Y chẳng thể động đậy, chỉ thấy tiếng xột xoạt phía , là Thạch Chí Nghĩa đang dọn dẹp.

 

Hắn nhanh chóng gói xác hai tên sát thủ, chất lên xe, xách nước dội sạch vết máu.

 

Hạ Lan Sơn run giọng: “Thạch, Thạch đại ca,

…”

 

Thạch Chí Nghĩa đáp nhạt: “Đừng sợ, sẽ xong ngay thôi.”

 

Vốn dĩ chọn ở sát phòng Hạ Lan Sơn, nghĩ như thế sẽ càng an , biến cũng kịp ứng cứu. đêm nay giường, đột nhiên nghĩ đến một chuyện: nếu bọn sát thủ nhân đêm đột nhập, làm phòng nào là của Hạ Lan Sơn?

 

Đứng từ góc của kẻ ám sát, nhà là Hạ Lan Sơn mua, Béo Đôn và Lạc Tiểu Đầu đều do y dẫn khỏi vương phủ. Chúng thể mặc định ở phòng chính là Hạ Lan Sơn.

 

Nghĩ tới đó, Thạch Chí Nghĩa lập tức bật dậy, ôm tâm lý “ sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất”, tới kiểm tra phòng chính, kết quả quả nhiên đụng hai sát thủ đang lén phòng Lạc Tiểu Đầu.

 

Dọn dẹp xong, Thạch Chí Nghĩa rửa tay, đến bên Hạ Lan Sơn : “Bọn họ đều là kẻ , nửa đêm canh ba lẻn , chắc là vì tiền tài mà đến. Chút nữa đem xác chôn là , ngươi cần lo.”

 

Hạ Lan Sơn tin tưởng , nghi ngờ gì, nhưng vẫn thấy bất an, nhỏ giọng hỏi: “, dù cũng là mạng , nhỡ nha môn tra …”

 

Thạch Chí Nghĩa mỉm : “Không , dù phát hiện, cũng chẳng ai dám dây chúng . Ngươi cứ yên tâm.”

 

Hạ Lan Sơn ngơ ngác gật đầu, chợt : “ mà, động tĩnh lớn như , Lạc Tiểu Đầu vẫn tỉnh ?”

 

Ba , lập tức chạy về phía phòng Lạc Tiểu Đầu.

 

Xông , Hạ Lan Sơn là đầu tiên lao tới bên giường, sức lay gọi: “Lạc Tiểu Đầu! Mau tỉnh !”

 

Lạc Tiểu Đầu hề phản ứng.

 

Loading...