Chim Nhỏ Mập Mạp Được Cưng Chiều Ra Mắt Ở C Vị - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-04-03 01:16:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chương trình tổng hợp, việc thành nhiệm vụ là yêu cầu bắt buộc, điều quan trọng nhất vẫn là thông qua quá trình đó để tạo "điểm xem" (lượt xem/độ hot chương trình).
Mà mấy pha thao tác của Ôn Nguyên kéo lượt xem lên cao, những khác thực cũng cần nhất định thành nhiệm vụ nữa.
Ôn Nguyên cuối cùng đ.á.n.h bại Cameraman, dẫn theo bốn “tùy tùng” vui vẻ cần làm nhiệm vụ nữa, xem thử cái váy cưới đỏ thành tinh , thì An Vô Tinh kéo .
“Cầu xin đó, Ôn Nguyên Nguyên, tớ sai , ca, tớ gọi là Ôn ca , tớ thấy cái váy cưới đỏ đó nữa, đáng sợ quá!”
Nhìn dáng vẻ đáng thương vô cùng của An Vô Tinh, Ôn Nguyên cuối cùng vẫn từ bỏ ý định xem tiếp.
Tất nhiên, nguyên nhân chính là vì tiếng gọi "ca" của An Vô Tinh.
Ở núi Nguyệt Ẩn, Ôn Nguyên vốn thuộc nhóm nhỏ tuổi nhất, yếu hơn những yêu quái ít tuổi hơn , nên từng ai gọi là “ca” bao giờ.
Hành trình trong viện bảo tàng kết thúc nhanh, đến 11 giờ trưa, nhân viên công tác gọi bộ nhóm thực tập sinh tập hợp cổng viện bảo tàng.
Cốc Trà Trà xuất hiện, tay cầm theo một danh sách.
“Có tổng cộng 30 thành nhiệm vụ, còn nhờ bạn bè hỗ trợ thành.”
Phía lập tức xôn xao:
“Ủa, còn thể như nữa hả?”
“Sớm là nhờ khác giúp thì ! Tôi cái nào luôn, đúng là cái máy lịch sử học tra dở.”
“Chỉ dựa trí nhớ về môn lịch sử thì ăn thua , nhưng thể giúp trả lời cũng đỉnh thiệt! Người bình thường ai nhớ nhiều di vật như chứ!”
“Tôi chỉ tò mò đó là ai thôi .”
Cốc Trà Trà mặc kệ phía ồn ào, giọng to lên nhờ chiếc loa: “Tiếp theo, tên, ai thì qua bên chiếc xe bên trái, còn thì chiếc xe bên .”
“Sau đó chúng ăn cơm!”
Mắt Ôn Nguyên sáng lên: “Ăn gì ?”
Cốc Trà Trà đáp: “Hoàn thành nhiệm vụ thì ăn cơm Tây! Không thành thì ăn cơm chiên trứng.”
Ôn Nguyên xị mặt xuống liền.
Cơm Tây với chỉ từng thấy tivi, ấn tượng là ít đồ ăn, còn nhiều quy tắc, quan trọng là ăn thịt tái.
Chủ yếu là hợp khẩu vị, ngoài mấy con kền kền, diều hâu linh tinh , chẳng loài chim nào ăn thịt sống cả.
Đào T.ử Huyên cũng lộ vẻ bối rối, hiển nhiên là cũng thích ăn cơm Tây.
Tịch Lui Chi nhỏ giọng hỏi: “Hay là tụi hỏi xem ai chịu đổi ?”
An Vô Tinh xong vẻ hiểu: “Đổi làm gì? Cơm Tây ngon hơn ?”
Tuy An Vô Tinh cũng đặc biệt thích cơm Tây, nhưng càng ăn đĩa cơm chiên trứng khô queo…
Tịch Lui Chi : “Ôn Nguyên với Đào T.ử Huyên thích, hỏi xem ai đổi , sẽ ăn cơm chiên trứng với hai bọn họ.”
Đào T.ử Huyên do dự: “Cũng lắm… ăn cơm Tây với An Vô Tinh , tớ với Ôn Nguyên tìm đổi là .”
Nghe đến đó, An Vô Tinh dù cho ngốc nghếch thế nào thì cũng hiểu .
Hắn đập tay lên đầu: “Quên mất là hai bọn họ quen ăn mấy món đó, để tớ đổi cho! Đạo sư chắc chắn ăn cơm Tây, chỗ đó nhiều máy , kiểu gì cũng chịu đổi.”
Nói , An Vô Tinh lập tức hành động, chạy sang hỏi nhóm học viên bên ai đổi .
“Về khoản hành động thì đúng là ai bằng .” Đào T.ử Huyên bên thấy An Vô Tinh đang hỏi han nhiệt tình, bất đắc dĩ thở dài.
“Ừm, sức sống.” Tịch Lui Chi bình thản .
Tịch Lui Chi là thực tập sinh hai năm trong công ty, còn An Vô Tinh thì chỉ mới từ ngoài đường nhảy chương trình đầy hai tháng. Lúc đó Tịch Lui Chi còn phần bất mãn, theo bản năng thấy ghét những “bối cảnh”.
An Vô Tinh cứ khờ khạo phần lầy lội như thế, dùng chính cái khờ đó mở cánh cửa tình bạn.
Tịch Lui Chi từng thấy ai nhiều năng lượng như , lúc nào cũng như tràn đầy pin.
Gần trưa, ánh nắng gay gắt đến mức khiến khó chịu. Rất nhiều thực tập sinh bắt đầu tẩy trang vì nóng. Sau lưng An Vô Tinh cũng ướt đẫm một mảng lớn.
Ôn Nguyên, Đào T.ử Huyên và Đậu Lương như nóng, giữa trời nắng mà hề đổ mồ hôi, khiến nhiều ghen tị vì “thể chất đặc biệt”.
“Các mồ hôi hả, sướng thật.” Một thực tập sinh quen mặt hâm mộ Ôn Nguyên, “Thể chất như thích hợp để hóa trang đó.”
cũng tỏ thái độ mỉa mai, cố ý đến hỏi bọn họ dùng loại phấn nền gì, còn lớn tiếng như ám chỉ bọn họ trang điểm kỹ .
Vừa , thực tập sinh ngưỡng mộ thể chất vẫn còn đó, Ôn Nguyên lấy khăn ướt tẩy trang mượn , lau mặt thật kỹ, đó giơ lên cho tra hỏi xem — khăn vẫn trắng tinh như mới.
Trong ánh đầy chăm chú của , bẽ mặt .
Đào T.ử Huyên bật , nghiêng về phía Đậu Lương, cố ý to: “Aizz, là tụi cũng mặt vô máy sát sát một cái , lỡ nghi ngờ thì !”
Mọi đều nghĩ Đậu Lương vốn là kiểu tổng tài lạnh lùng, chắc chắn sẽ trả lời lời đùa .
Ai ngờ Đậu Lương “Ừ” một tiếng khẽ.
Chưa dừng ở đó, Đào T.ử Huyên còn mượn thêm hai cái khăn ướt, lau sạch cả mặt .
“Khăn ướt trơn quá ha.” Đào T.ử Huyên than thở.
Người cho mượn khăn hề giận, còn vui vẻ giải thích: “Đây là loại nhất thị trường đó, tẩy trang siêu mạnh, chỉ cần quét nhẹ là sạch , nên trơn chút là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-41.html.]
Người đó còn hớn hở — bởi vì cái tên mỉa mai khác hóa trang giờ mặt mũi chà xuống đất .
Đậu Lương thì ghét cái cảm giác trơn mặt, lấy mũ lưỡi trai đen đang đội xuống che nửa mặt: “Cho nè, lau cho dễ chịu.”
Một đôi tay đột ngột đưa khăn ướt tới mặt Ôn Nguyên.
Ôn Nguyên ngẩng đầu lên, thấy Giải Kinh Vân đang mỉm dịu dàng với .
Khăn ướt đóng gói riêng, trắng đen đơn giản, Ôn Nguyên đưa tay thì Giải Kinh Vân đặt nó tay .
“Cảm ơn.”
“Không gì.” Giải Kinh Vân nhẹ nhàng trả lời, đó cũng đưa cho Đào T.ử Huyên và Đậu Lương mỗi một cái, cuối cùng mặt Tịch Lui Chi.
“Cho .” Giải Kinh Vân thấp hơn Tịch Lui Chi mấy phân, ngẩng đầu mới thấy mắt , “Lau mặt , sẽ dễ chịu hơn chút.”
Ôn Nguyên để ý, khăn ướt mà Giải Kinh Vân đưa cho Tịch Lui Chi giống loại đưa cho ba bọn họ.
Tịch Lui Chi lịch sự từ chối: “Cảm ơn, cần .”
Hắn vẻ nhận điều gì đó, thẳng mắt Giải Kinh Vân, nhíu mày.
“Vậy thôi.” Giải Kinh Vân chút thất vọng thu tay .
An Vô Tinh chạy về, phấn khích với Ôn Nguyên: “Đổi ! Tụi lát nữa lên xe bên nha!”
Ôn Nguyên ngờ An Vô Tinh giải quyết nhanh như : “Ghê đó, quan hệ rộng ghê.”
“He he, hãy gọi là bậc thầy giao tiếp .”
Ôn Nguyên như cái máy: “Ừ ừ ừ, bậc thầy giao tiếp giỏi lắm.”
An Vô Tinh thèm để ý khen cho lệ, vẫn toe toét.
Lúc đó, Giải Kinh Vân đang giữa bọn họ, bỗng nhiên mở miệng: “Mấy định ăn cơm chiên trứng ?”
An Vô Tinh đang định trả lời thì Tịch Lui Chi đột nhiên kéo : “Chị Trà Trà danh sách xong , tụi lên xe .”
An Vô Tinh kéo , theo: “Ừa, lên xe mát hơn, nắng hôm nay gắt quá, nóng c.h.ế.t mất.”
Tịch Lui Chi phản ứng nhanh bất thường, Ôn Nguyên liếc một cái, đầu đường như gì.
Còn Giải Kinh Vân vẫn yên ở đó, theo mấy họ lên xe, do dự tìm đổi xe, nhưng nỡ bỏ máy .
Bạn cùng ký túc xá thấy vẫn đó , vội kéo : “Làm gì mà lên xe thế?”
“À, tới liền.” Hắn lưu luyến chiếc xe Tịch Lui Chi, về phía xe bên trái cùng bạn .
~~
Trên xe, An Vô Tinh ngay điều hòa, hứng gió phả thẳng lưng.
“Nóng c.h.ế.t luôn.”
Ôn Nguyên khuyên: “Đừng hứng gió như dễ cảm lắm đó, tối nay về đừng tắm nha.”
“Ừ, tớ sẽ chú ý.” An Vô Tinh cũng sợ cảm trong lúc chương trình.
Ngồi yên bao lâu, An Vô Tinh bắt đầu líu lo: “Mấy yêu quái các pháp thuật gì chống cảm cúm ? Hoặc pháp thuật trị cảm khi mắc bệnh ?”
Ôn Nguyên: …
Cậu thờ ơ đáp: “Không .”
An Vô Tinh: “Vậy yêu quái cũng lợi hại lắm .”
Ôn Nguyên: ???
Vấn đề liên quan đến danh dự yêu quái, Ôn Nguyên thẳng dậy: “Cậu đó, để tớ hỏi Đậu Lương với Đào T.ử Huyên.”
Cuộc đối thoại bắt đầu giống học sinh yếu hỏi học sinh giỏi.
Không ngờ Đậu Lương thật sự pháp thuật kiểu đó, chỉ là bản học.
“Thụ tộc thì giỏi chữa trị mấy cái .” Đậu Lương giải thích cho Ôn Nguyên.
Trong nhóm bọn họ, chỉ Tịch Lui Chi là mang huyết mạch thụ tộc, nhưng vì ai dạy nên cũng pháp thuật.
Ôn Nguyên đem chuyện kể cho An Vô Tinh.
An Vô Tinh kinh ngạc: “Thật sự pháp thuật trị cảm luôn ? Vậy u linh tinh dùng ?”
Ôn Nguyên: “Có thể chứ, nhưng mỗi quỹ đạo vận mệnh riêng. Nếu yêu quái can thiệp sửa vận mệnh phàm, sẽ Thiên Đạo trừng phạt.”
An Vô Tinh: “Thiên Đạo? Là ông trời đó hả? Thật sự ông trời giám sát ?”
Ôn Nguyên: “Có đó, Thiên Đạo quản tất cả các quy luật.”
An Vô Tinh: “Nghe ngầu thiệt.”
Ôn Nguyên gật đầu đầy khí thế: “Thiên Đạo siêu mạnh luôn!”
~~
Trên chiếc xe khác, Hạ Từ Uyên đang dựa hàng ghế cuối cùng nhắm mắt nghỉ ngơi, đột nhiên mở mắt , ánh mắt thấp thoáng ý .