Sau đó, Diêm Thụy vẫn cẩn thận giải thích từng điều khoản trong hợp đồng cho Ôn Nguyên .
“Thế nào, đồng ý ?” Sau khi hết điều khoản, giọng của Diêm Thụy gần như khàn cả .
Thật Ôn Nguyên cũng chẳng hiểu rõ lắm, nhưng bạn học nhân sâm phòng bên cạnh từng : khi sống chung với loài , gặp chỗ nào hiểu cũng giả vờ như hiểu rõ! Như thì họ sẽ dám qua mặt !
Nhờ bạn học nhân sâm béo mập hướng dẫn riêng, Ôn Nguyên – với gương mặt trắng trẻo ngây thơ – làm vẻ nghiêm túc, chậm rãi gật đầu.
“Vậy , hợp đồng ký tên lên cả hai bản là xong.” Diêm Thụy đẩy hai bản hợp đồng về phía Ôn Nguyên, tiện tay mở nắp bút và đưa đến tận tay Ôn Nguyên một cách chu đáo.
Loại bút Ôn Nguyên cũng dùng, vì trong núi nhiều tiểu yêu mỗi khi xuống núi đều mang theo một đống giấy bút và sách vở về.
trong đó, thứ Ôn Nguyên thích nhất vẫn là cuốn tiểu thuyết mà bạn học nhân sâm mang về – 《Bá Tổng Truy Thê: Tiểu Kiều Thê Đừng Hòng Chạy》, một câu chuyện đầy kịch tính, chỉ thể tóm gọn trong một câu:
"Ngươi chạy – đuổi; ngươi chạy – đuổi; ngươi chạy – đuổi..." (mô tuýp truyện lặp vô tận hồi kết).
Nghĩ tới đây, Ôn Nguyên vỗ vỗ đầu. Cậu nhớ cuốn truyện đó suốt mười năm vẫn xong, năm nào bạn học nhân sâm cũng ngoài mang về bản cập nhật mới nhất. Nhờ mà trở thành tiểu yêu yêu thích nhất trong núi.
—— chỉ nhờ cái truyện mãi hồi kết .
Sau khi ký tên xong, Diêm Thụy vỗ tay một cái: “Xong ! Tôi tuyên bố – từ giờ Ôn Nguyên là nghệ sĩ một của công ty ! Tối nay chúng ăn mừng một chút , cứ…”
Diêm Thụy ngó qua dư trong thẻ , cuối cùng c.ắ.n răng : “Đi ăn tôm hùm đất, vẫn còn đủ khả năng chi trả!”
40 phút , Diêm Thụy ngoài mua hai phần cơm hộp tôm hùm đất cay tê, cùng Ôn Nguyên trong phòng khách ăn tối.
Nói đúng hơn là Diêm Thụy dạy Ôn Nguyên bóc tôm.
Ôn Nguyên nhanh nắm tinh túy của việc bóc tôm, và đó… ôm trọn việc bóc bộ tôm cho cả hai.
Diêm Thụy thì sung sướng bên cạnh ăn thịt tôm do Ôn Nguyên bóc sẵn, cảm giác như đang ngược đãi công nhân nhưng thấy vô cùng hạnh phúc.
Có chút tội , nhưng vẫn vui!
Diêm Thụy vốn thói quen ăn tôm mà tự bóc vỏ, nhưng Ôn Nguyên kéo một phát là bóc sạch đuôi tôm, khỏi tò mò hỏi:
“Ê nhóc Nguyên, khớp tay linh hoạt ghê nha.”
“Hở?” Ôn Nguyên đang ăn tôm do chính bóc, rõ.
“Chắc hợp để học múa lắm đấy.” Diêm Thụy nghĩ liền phấn khích: “Để liên hệ thầy dạy múa cho !”
“À, thôi.” Ôn Nguyên thật cũng quá để tâm đến “thầy dạy”, tiếp tục tập trung tôm hùm đất. Lâu lâu ăn vài miếng, lâu lâu đút vài miếng cho Diêm Thụy.
Diêm Thụy lấy điện thoại , tìm bạn chơi :
[Đại bảo bối, cứu mạng với!]
Không lâu , đối phương nhắn :
[Có gì thì lẹ.]
Diêm Thụy gửi kèm icon :
[Đại bảo bối, tớ cần lắm luôn á!]
Nhậm T.ử An mới tắm xong, tiện tay quăng khăn lên ghế sô pha:
[Không gì thì tớ out đó.]
Diêm Thụy lập tức nhắn:
[Tớ ký một nhân tài siêu tiềm năng hôm nay. Dù đây từng học múa, nhưng thể cực kỳ linh hoạt, chắc chắn học cấp tốc thành vấn đề, cho nên…]
Nhậm T.ử An nhắn qua một icon chào hỏi, Diêm Thụy tiếp tục nhắn dồn:
[Đại bảo bối ơi ô ô ô, tớ trả lương cao cho ! Cậu cũng đang tìm việc mà, thử chút !]
Nhậm T.ử An trợn mắt, lạnh lùng bóc trần:
[Cậu hiện giờ tiền mà.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-3.html.]
“Chà, chứ!” Diêm Thụy tức giận ném điện thoại lên sô pha, đó lượm lên gõ thật nhanh:
[Lương tháng đầu phát ! Một tháng một vạn! Thử việc !]
Nhậm T.ử An sửng sốt:
[Cậu vẫn còn tiền ?]
Ôn Nguyên ăn xong tôm, để phần thịt tôm cho Diêm Thụy, còn tiện tay dọn sạch vỏ tôm bàn, buộc gọn túi rác nghiêng đầu Diêm Thụy.
Diêm Thụy cũng .
Ôn Nguyên mấp máy môi, lặng lẽ hỏi:
“Tối nay… Em ngủ ở ?”
Phải , bé chim khốn khổ thể hóa nguyên hình, đến chỗ ngủ cũng .
Tội ghê á.
Diêm Thụy hiệu chờ chút, tiếp tục nhắn cho Nhậm T.ử An:
[Tiền là ông nội tớ để từ năm ngoái, nhưng cũng nhiều lắm.]
Câu câu mâu thuẫn khiến Nhậm T.ử An bật :
[Lương để thiếu , chờ công ty phát triển thì tăng gấp đôi cũng . tớ chỉ dạy múa thôi đấy.]
Lời suýt khiến Diêm Thụy cảm động đến rơi nước mắt:
[Tớ yêu quá đại bảo bối T.ử An! Mai ăn gì! Tớ nấu luôn!]
Nhậm T.ử An cũng khách sáo, chọn vài món đơn giản phòng mở laptop chuẩn giáo án.
~~
Tìm bạn làm thầy dạy múa, Diêm Thụy mừng rỡ nhảy bật lên, đó như một con ếch khổng lồ nhảy bổ lên sô pha.
“Lần chúng nhất định sẽ thành công!” Nói xong, phất tay: “Đi, đưa lên phòng.”
Biệt thự ba tầng và một tầng hầm để xe.
Tầng một là phòng khách, bếp, nhà ăn và một khu vườn nhỏ.
Tầng hai bốn phòng: một phòng làm việc kiêm phòng họp (thật chỉ một cái bàn trắng sơ sài, dãy ghế dựa sát tường, phía treo một máy chiếu cực lớn).
Theo lời Diêm Thụy, phòng vốn là rạp chiếu phim mini, nhưng bán hết đồ second-hand đổi lấy tiền, chỉ giữ máy chiếu và màn hình khủng để xem phim.
Phòng bên cạnh là phòng tập múa, ba mặt tường đều gắn gương để dễ sửa động tác khi luyện tập. Đối diện là phòng đặt đàn organ điện tử, cửa sổ treo rèm trắng bay bay trong gió – theo Diêm Thụy là “nơi trào dâng cảm hứng nhạc”.
Hai phòng còn là phòng ngủ – một cho Diêm Thụy, một phòng khách.
Phòng của Ôn Nguyên ở tầng 3, ban công nhỏ và cửa sổ sát đất cực rộng, là phòng lớn thứ nhì phòng Diêm Thụy, sẵn phòng tắm nhỏ bên trong.
Ngoài cửa sổ, chim chóc líu lo bay lượn ngắm .
Ôn Nguyên những con chim tung cánh mà thở dài, khuôn mặt xinh cũng tràn đầy u sầu.
Cậu cũng bay… cũng hóa nguyên hình!
Sớm rằng chỉ cần hóa hình một là hao sạch bộ linh lực, kiên trì giữ nguyên hình trở về núi Ẩn Nguyệt .
Đáng tiếc đời chữ “nếu”. Ôn Nguyên bóp chặt cổ tay.
Cậu luôn tư chất kém. Bạn học nhân sâm mất 200 năm để hóa hình, thì tốn gần 300 năm mới làm . Sau khi hóa hình, linh khí trong cơ thể vẫn luôn yếu ớt, pháp thuật cũng học mãi .
thật sự ngờ rằng – chỉ một hóa hình mà tiêu sạch bộ linh lực!
Ôn Nguyên thật nghĩ yếu đến thế.
Tiểu gà con đáng thương Ôn Nguyên thở dài một , hít mũi một cái, nỗi u sầu càng thêm dày đặc.