Chim Hoàng Yến Mất Trí Nhớ Sau Tai Nạn - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-01 15:19:11
Lượt xem: 67

“Hạ tổng, Trì gặp t.a.i n.ạ.n giao thông. “

Thông báo đưa đến buổi sáng, nhưng Hạ Chiêu Ngọc vẫn bận bịu với công việc. Vì Trì Nguyện đối với từ lâu chỉ như một chú chim hoàng yến nuôi để giải khuây, nên trợ lý mãi đến gần cuối giờ làm việc mới báo tin.

Lần đầu tiên, Hạ Chiêu Ngọc tạm dừng việc để hỏi thẳng:

“Nghiêm trọng lắm ?”

“Đã đưa đến bệnh viện. Hiện tại nguy hiểm đến tính mạng.”

Cặp chân mày của Hạ Chiêu Ngọc thoáng giãn một chút.

“Tuy nhiên, phần đầu chấn thương. Bác sĩ rõ khi nào sẽ tỉnh … Hạ tổng, cần tìm thế…?”

Trong mắt Hạ Chiêu Ngọc, con chỉ chia làm hai loại: hữu dụng và vô dụng. Nếu chú chim hoàng yến còn tác dụng, cách nhất là tìm con khác thế. Trợ lý theo nhiều năm, tư tưởng xem như thấm nhuần m.á.u thịt.

Thế nhưng, dứt lời, ánh mắt sắc lạnh của Hạ Chiêu Ngọc đáp như một lưỡi d.a.o cắt ngang lời :

“Im ngay.”

Trì Nguyện từ đến nay luôn hiền hòa, cách đối nhân xử thế và am hiểu từng thói quen nhỏ của Hạ Chiêu Ngọc. Nghĩ nghĩ , Hạ Chiêu Ngọc nhận rằng việc tìm một thế lòng như Trì Nguyện thật sự khó khăn. Đó lẽ là lý do duy nhất khiến sẵn sàng từ bỏ.

hôm nay, khi thấy gương mặt trắng bệch bất động giường bệnh của Trì Nguyện, lòng chợt dậy lên một cảm giác khó tả – một thứ trách nhiệm từng ý thức đến đây: Anh đợi Trì Nguyện tỉnh .

Dù mỗi ngày bận rộn thế nào, Hạ Chiêu Ngọc vẫn dành thời gian ghé qua bệnh viện, lặng lẽ bên giường bệnh của Trì Nguyện mà gì. Chỉ cần chứng kiến dáng vẻ yếu ớt đủ làm cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó khó diễn tả bằng lời. Có thể là thói quen? Trước đây, quan trọng về muộn đến , Trì Nguyện luôn chờ ở nhà. Bây giờ thì còn ai đợi nữa...

Mãi đến một ngày nửa tháng, cảnh tượng như trong phim truyền hình xảy . Hạ Chiêu Ngọc hốt hoảng lao khỏi phòng bệnh kêu lên:

“Bác sĩ! Tay   động !”

Trong khi bác sĩ kiểm tra, Hạ Chiêu Ngọc đợi bên ngoài, lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.

Bên trong căn phòng, Trì Nguyện mở mắt, bộ não như xóa sạch ký ức cũ. Khi thấy đàn ông cao lớn đang ngoài cửa sổ với ánh mắt lo lắng xen chút vui mừng, tự nhiên nghĩ đó hẳn là tình nhân của .

Bác sĩ bước ngoài và dặn dò vài điều với Hạ Chiêu Ngọc khi rời . Trì Nguyện ngoắc tay hiệu gọi Hạ Chiêu Ngọc gần và hỏi:

“Anh tên là gì? Anh là bạn trai của đúng ?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Hạ Chiêu Ngọc sững trong giây lát. Mặc dù bác sĩ rằng mất trí nhớ, nhưng khi chính tai thấy câu hỏi từ miệng Trì Nguyện, cảm giác trong lòng khỏi kỳ lạ và phức tạp.

Cậu quên sạch thứ ? Liệu đây là điều may mắn bất hạnh? Anh lưỡng lự trong khoảnh khắc, trả lời:

“Hạ Chiêu Ngọc.”

“Ồ, Hạ Chiêu Ngọc…” Trì Nguyện nhẹ nhàng nhắc tên như để ghi nhớ. Giọng mềm mỏng như gió xuân thoảng qua khiến lòng xao xuyến.

Hạ Chiêu Ngọc giật , đầu tiên Trì Nguyện gọi thẳng tên , cúi đầu, lịch sự gọi "Hạ tổng," mà giọng còn khá dễ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chim-hoang-yen-mat-tri-nho-sau-tai-nan/chuong-1.html.]

"Chúng yêu bao lâu ?"

"Yêu gì cơ?" Hạ Chiêu Ngọc ngơ ngác, kịp hiểu.

"Chẳng lẽ là cái khác ?" Trì Nguyện , ánh mắt như đang chế nhạo.

Thực giữa hai đúng là một bản hợp đồng. Hạ Chiêu Ngọc một nữa chăm chú quan sát đối phương, thầm xác nhận rằng đây Trì Nguyện nào kiểu ánh mắt như thế , rõ ràng là mất trí nhớ.

Suy nghĩ một lúc, Hạ Chiêu Ngọc mới chắc chắn đáp , "Chắc là hai năm."

"À, hai năm nhỉ." Trì Nguyện kéo dài giọng, từ lấy một cái gương nhỏ, soi với vẻ tự mãn. "Cưng chiều một như , mà ngay cả thời gian cũng nhớ nổi?   lợi lớn ."

"..."

Hạ Chiêu Ngọc thực sự diễn tả thế nào về Trì Nguyện lúc . Hoạt bát? Hay là tinh quái?

Có lẽ khi quen , Trì Nguyện vốn mang tính cách như . Chỉ khi  làm việc quyền của Hạ Chiêu Ngọc mới trở nên rụt rè, dè dặt và hết sức ngoan ngoãn.

Nghĩ đến điều , trong lòng Hạ Chiêu Ngọc bất ngờ cảm thấy chút ngổn ngang.

"À đúng , gặp t.a.i n.ạ.n giao thông ?"

Hạ Chiêu Ngọc bình tĩnh đáp sự thật, "Cậu lái xe quá nhanh khi mang tài liệu đến công ty cho ... nên xảy chuyện."

Chưa kịp hết câu thì phần gáy đột nhiên đ.á.n.h mạnh một cái. Cái kiểu đ.á.n.h như cha dạy con hư . Cho dù nổi tiếng là điềm tĩnh từ đến nay, Hạ tổng vẫn bất ngờ tới mức mất kiểm soát.

Dù lực mạnh nhưng tâm lý tổn thương nặng nề. Hoàng yến trong tay dám làm điều với !

Cơn giận của Hạ Chiêu Ngọc làm gần như choáng váng, ngơ ngẩn tại chỗ.

Từ tới giờ chỉ cần sắc mặt nghiêm nghị một chút thôi là Trì Nguyện dám thở mạnh.

Còn giờ đây,  chẳng những ồn ào, mà còn chỉ phần băng đầu: "Cái kiểu gì thế? Chỉ đ.á.n.h  nhẹ một cái thôi mà! Đầu đến giờ vẫn còn đau đấy!"

"..."

"Tôi thương là vì  đó nha! Từ nãy đến giờ còn câu nào hỏi thăm, buồn hỏi đau chỗ nào khó chịu ! Lúc nào cũng mặt lạnh lùng thế , lẽ nào yêu khúc gỗ chắc? Đẹp trai thì ghê gớm lắm ?"

Hạ Chiêu Ngọc cúi đầu, thầm lầm bầm trong lòng: Cậu nghĩ chúng đang yêu , thôi thì cứ thông cảm . Mình tuyệt đối nên nổi nóng với .

Nhìn dáng vẻ cúi đầu yên lặng của đối phương, Trì Nguyện tưởng Hạ Chiêu Ngọc nhận lầm. Nhân lúc vươn tay xoa xoa chỗ đánh:

"Thôi , nghĩ  cũng sai . Sau đối xử với hơn nhé."

---

Hạ Chiêu Ngọc (nghĩ thầm): coi như kẻ ngốc mà . Chắc chắn mất trí nhớ thật !

Loading...