Chi Phồn Diệp Úc - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:39:29
Lượt xem: 2,507

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ nhanh chóng buông , ánh mắt bà tỉ mỉ dò xét từng tấc khuôn mặt , như đang cố gắng tìm kiếm điểm tương đồng giữa với bà và bố . Tôi bắt một tia đau xót chợt lóe lên trong mắt bà, nhưng nó nhanh chóng che lấp bởi nụ dịu dàng và đầy nhớ nhung:

“Úc Úc về , báo một tiếng? Lâu như về, mua nổi vé máy bay , cái đứa vô tâm nhà con...”

Bố vẫn lạnh lùng và điềm tĩnh như khi. Sau nhiều năm lăn lộn thương trường, cảm xúc trong mắt ông hề lộ . Ông vỗ vai , giọng quan tâm: “Về đấy ? Đói ? Nhà chúng ăn , con cần dì Từ làm gì đó cho con ?”

Tôi lắc đầu: “Không cần ạ.”

“Chà, bọn chị cứ tưởng em chơi bời quên trời quên đất bên nước ngoài chứ, cả tháng thèm trả lời tin nhắn...”

Lời trêu chọc của chị gái vang lên bên tai, nhưng ánh mắt chị ẩn chứa một chút đành lòng... và nghi ngờ.

Anh trai mặc vest trắng, khí chất dịu dàng thanh lịch. Anh cũng đưa tay ôm một cái, hiền: “A Úc, em đường mệt , tối nay nghỉ ngơi sớm .”

Anh tự nhiên chỉnh cổ áo cho như khi còn bé. Tôi dường như thấy khẽ thở dài bên tai .

Mọi , hình như đều ...

Chắc họ làm xét nghiệm huyết thống nhỉ?

thì cách đây lâu mới khám sức khỏe tổng quát, trong đó cả mục lấy mẫu máu. Cơ sở y tế nước ngoài đó Tịch gia cũng đầu tư, việc âm thầm lấy dữ liệu DNA của để làm xét nghiệm huyết thống là vấn đề.

Cả gia đình đều bình thường, nếu bằng chứng xác thực, họ sẽ dễ dàng tin tưởng .

Sầm Việt lẽ cũng sắp nhận về .

Lòng khỏi chua chát.

Sống một đời vẫn tránh khỏi cái kiếp của một sát thủ.

hiện tại vẫn thể vạch trần, liền giả vờ vô tư, hi hi ha ha trêu đùa với chị.

Tôi: “Chị, chị gái yêu nhất của em, hơn một năm gặp, chị càng hơn !”

Chị gái khoanh tay, như : “Ý em là, đây chị ?”

Tôi: “...”

Tôi lắp bắp: “Không , chị, chị luôn mà.”

Chị gái cao quý lạnh lùng đầu, tao nhã uống một ngụm : “Chị thèm chấp em.”

Anh trai bên cạnh híp mắt lời nào.

Tôi cố làm vẻ đau buồn, với ánh mắt trách móc: “Anh, lâu gặp như , nhớ em ? Chẳng lẽ em là đứa em mà cưng chiều nhất ?”

Anh trai: “...”

Anh trai: “Nếu nhớ lầm, tháng công tác ở nước M mới gặp em một , em còn moi của năm triệu tệ, là để đầu tư làm phim. Năm triệu tệ đó ném xuống sông còn tiếng động...”

Tôi xoa trán: “... Em mệt quá, đầu em choáng váng thế , bố, , , chị, con về phòng nghỉ đây...”

Anh trai chọc cho bật .

Tôi lăn lê bò lết về phòng.

Căn phòng vẫn y hệt cuối cùng rời , dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chi-phon-diep-uc/chuong-4.html.]

Tôi chạm ngón tay lên mặt bàn, miết ngón trỏ và ngón cái với , hề chút bụi bẩn nào.

Cả giường, bàn và ghế, đều một hạt bụi.

Tôi rủ mắt xuống, đang nghĩ gì.

Mấy ngày nay Sầm Việt bận, hề về căn biệt thự sắp xếp cho .

Tôi cũng trân trọng thời gian , theo dõi động tĩnh của Sầm Việt, ở nhà họ Tịch vài ngày.

Trong thời gian đó, thành công lấy tóc của trong nhà.

Ngày hôm đó, khi ăn sáng, cầm tóc của và tóc của những khác đến trung tâm xét nghiệm DNA, trả thêm tiền để thúc giục họ nhanh chóng cho kết quả.

Tốc độ làm việc khi tiền quả nhiên là dạng .

Buổi chiều, nhận kết quả xét nghiệm huyết thống mới lò.

Tôi tập trung kỹ.

Chữ đen giấy trắng.

Toàn bộ đều xác nhận bố là bố ruột của Sầm Việt và chị .

Toàn bộ đều phủ định bố là bố ruột của , loại trừ quan hệ nhân giữa với chị ...

Trái tim nhói lên một cái, giữ nguyên vẻ mặt cảm xúc, đặt bản báo cáo xét nghiệm một túi tài liệu.

Tôi trở về nhà.

Tôi hỏi dì Từ, hôm nay bố ngoài ?

Dì Từ : “Hôm nay và phu nhân đều ở nhà.”

Lên lầu hai, hít sâu một , cầm túi tài liệu, định về phía phòng của bố .

Khi ngang qua thư phòng, thấy tiếng mơ hồ của bố ở bên trong, thậm chí cả trai cũng mặt.

Tôi khựng .

“... Phải đón nó về. Đó là con trai ruột của chúng , vì của chúng mà nó lưu lạc bên ngoài... hai mươi mốt năm.”

Giọng bố ngừng một chút, mang theo sự trầm uất và mệt mỏi mà từng thấy.

“Chúng nợ đứa bé đó quá nhiều.”

Mẹ đầy hy vọng hỏi: “Đứa bé đó, những năm qua... sống ?”

Thư phòng im lặng hồi lâu, tràn ngập sự tĩnh lặng đáng lo ngại.

“Xin , A Lê, đứa bé đó, nó sống khổ sở.” Giọng bố đầy sự đành lòng, tiếp theo là tiếng sột soạt, như tiếng lật giở tài liệu.

Thân phận công khai của Sầm Việt ở Hoa Quốc là nhân viên phục vụ tại một nhà hàng.

thực chất, bộ nhà hàng đó là của .

Dữ liệu về kinh nghiệm sống của cũng làm nửa thật nửa giả—

Vừa mới sinh bỏ rơi cửa trại trẻ mồ côi, năm ba tuổi một cặp vợ chồng hiếm muộn nhận nuôi.

Loading...