Tôi không nỡ vứt, lặng lẽ dọn hết vào một góc khuất.
Sau đó, tôi phát hiện hoa hồng bị thay bằng hoa bách hợp.
Tôi hiểu rồi — là vì Tống Vãn Tang.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng hét giận dữ của Lục Hoài Chi làm tỉnh giấc.
“Lâm Chi Hạ! Ai cho cô lục đồ của tôi?!”
Tôi giật mình hoàn hồn, nhận ra mình ngồi bệt trên sàn mà khóc đến ngủ quên từ lúc nào.
Tứ chi tê dại.
Tôi gượng đứng dậy, trên tay vẫn cầm quyển album từ tối qua.
Thấy vậy, anh ta lập tức giật lại, đẩy tôi một cái mạnh đến mức lưng đau thấu tim gan.
Tôi rên khẽ, còn anh ta thì chỉ chăm chăm vào những “bảo vật” trong tay.
“Lâm Chi Hạ, cô biết không? Cái kiểu lục lọi chuyện riêng người khác của cô khiến tôi thấy ghê tởm!”
“Cô không phải như thế này trước đây… Chi Hạ, cô thật sự khiến tôi thất vọng…”
Tiếng trách móc đầy phẫn nộ, như thể muốn nhấn chìm tôi.
Tôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi khẽ:
“Lục Hoài Chi… anh từng yêu tôi không?”
Tay anh ta khựng lại, quay đầu nhìn tôi, nhíu mày:
“Cô đang nói gì vậy? Chúng ta kết hôn bao lâu rồi, là người một nhà cả, nói yêu với không yêu nghe buồn cười quá.”
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt, mỉm cười nhạt nhòa.
Tôi hiểu rồi.
“Thôi, đừng nói nữa. Vãn Tang sắp chuyển về ở, cô dọn phòng đi.
Cô ấy không quen ở phòng khách, để cô ấy ngủ phòng chính.
Ga giường đổi sang lụa tơ tằm, nước hoa trong phòng tắm đổi sang mùi hải đường.
Còn tủ đồ, cô cũng dọn ra cho cô ấy.
Dù sao cô cũng chỉ mặc vài bộ, chỗ đó để không lãng phí.”
Tôi mở mắt, lòng càng thêm kiên định.
“Lục Hoài Chi, chúng ta ly hôn đi.”
Anh ta sững lại, ngỡ ngàng như vừa nghe nhầm:
“Cô nói muốn ly hôn?”
Tôi đặt sẵn giấy ly hôn lên bàn.
Lục Hoài Chi nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi:
“Lâm Chi Hạ, chỉ vì chuyện này mà cô đòi ly hôn?”
“Vãn Tang đang đau khổ như vậy, nếu ở nhà một mình xảy ra chuyện thì sao?”
“Trước đây cô đâu có tuyệt tình như vậy…”
Tôi lạnh mặt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/chi-dau-muon-muon-giong-cua-chong-toi-de-sinh-con/3.html.]
“Trước đây tôi cũng đâu biết hai người vụng trộm sau lưng tôi, càng không biết chồng mình lại dòm ngó chị dâu!”
“Cô—”
Lục Hoài Chi hoảng loạn, sững sờ không nói nên lời.
Tôi để lại giấy ly hôn, bước ra cửa.
Gặp ngay Tống Vãn Tang với khuôn mặt giả tạo, tôi nhếch mép:
“Các người khiến tôi cảm thấy ghê tởm.”
Cô ta khựng lại, nước mắt lưng tròng:
“Chi Hạ, tôi… tôi với Hoài Chi không phải như cô nghĩ đâu…
Tối qua anh ấy chỉ ở lại vì lo cho tôi… Là tôi sai, tôi xin lỗi…”
“Người nên rời đi là tôi… tôi đáng lẽ nên c.h.ế.t cùng Trương Lâm…”
Nói rồi, Tống Vãn Tang vừa khóc vừa lảo đảo bỏ đi.
Còn chưa đi được mấy bước, đã bị Lục Hoài Chi kéo lại, giọng nhỏ nhẹ dỗ dành:
“Vãn Tang, chuyện này không liên quan đến em, đừng nói linh tinh.”
“Em đừng lo, để anh lo hết.”
Sau đó, anh ta nhíu mày khó chịu, quay sang quát tôi một tiếng giận dữ:
“Lâm Chi Hạ, em giận dỗi cũng phải có giới hạn! Vãn Tang bây giờ đang rất cần người bên cạnh, em muốn ép cô ấy c.h.ế.t đi mới vừa lòng à?”
“Nếu vì chuyện này mà em nhất quyết đòi ly hôn—được! Anh ký!”
“Thế đã hài lòng chưa?!”
–
Tôi cúi xuống nhặt tờ đơn ly hôn bị anh ta tức giận ném xuống đất.
Nhìn chữ ký dứt khoát trên đó, nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống, tôi đưa mu bàn tay gạt nhanh đi.
Một khi mọi chuyện đã đến nước này, tôi cũng chẳng còn gì để nể mặt ai.
“Lục Hoài Chi, không phải tôi muốn ly hôn, mà là tôi không thể không ly hôn.”
“Lúc hai người hú hí với nhau tối qua, có từng nghĩ đến tôi không? Nếu tôi đã có con với anh, mà cha đứa trẻ lại ngoại tình, anh định đối mặt thế nào?”
“Anh phải trơ tráo đến mức nào mới có thể làm chuyện dơ bẩn đó ngay trong ngày anh em thân thiết của mình chôn cất?”
“Nếu anh yêu cô ta, muốn cho cô ta một mái ấm, anh hoàn toàn có thể nói với tôi. Tôi không đến nỗi mặt dày níu kéo làm vật cản trên con đường tình yêu đích thực của anh.”
“Thậm chí, tôi còn có thể giả vờ hào phóng mà chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
“Nhưng bây giờ… chỉ cần nhìn hai người thôi cũng thấy ghê tởm. Hai người không xứng đáng có được hạnh phúc.”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy — từ giận dữ, đến kinh ngạc, rồi rối loạn bối rối.
Ánh mắt tôi chuyển sang gương mặt đẫm nước mắt của Tống Vãn Tang:
“Cô phải trơ trẽn đến mức nào mới có thể lên giường với em chồng mình ngay trong ngày chồng mình được chôn cất?”
“Hai người đúng là trời sinh một cặp.”
Trước khi rời đi, tôi tiến sát tai cô ta, thì thầm một câu:
“Muốn mang thai con của Lục Hoài Chi sau lưng tôi rồi đổ cho Trương Lâm à?”