Cảnh Xuân Ngày Mai - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-15 16:06:45
Lượt xem: 1,275

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Tết Dương lịch, cuối cùng công ty cũng cho nghỉ.

Tôi trường ở.

Ký túc xá trống trơn, mấy đứa bạn cùng phòng đều ở xa, ai về.

Còn phòng Trì Dự thì trở .

Tối đó hai đứa rủ ngoài ăn xiên nướng, ăn xong kéo sang phòng ký túc xá bên tán gẫu linh tinh với đám bạn cùng phòng.

Cứ thế quậy tới tận 12 giờ đêm.

Lúc dậy chuẩn về, tình cờ liếc thấy chiếc giường mà Trì Dự từng .

Đã dọn sạch, trống trơn, chẳng còn gì.

Như thể đó từng tồn tại.

Khoảnh khắc , n.g.ự.c như nghẹn .

Dù chỉ là một giả thiết thoáng qua, cũng thể chấp nhận ý nghĩ Trì Dự từng bước cuộc đời .

Tôi luống cuống chạy về phòng , thừ ghế một lúc lâu.

Cuối cùng vẫn nhịn mà lấy điện thoại , gọi cho Trì Dự.

Đây là đầu tiên mấy tháng chúng thấy giọng .

“Cậu về trường ở ?” Trì Dự hỏi.

Tôi “ừm” một tiếng xem như đáp lời.

Sau đó là một lặng.

thấy như cũng .

Chỉ cần thở của Trì Dự, cảm nhận sự tồn tại của .

“Trình Viễn.” Một lúc , gọi .

“Ngủ , cúp máy .”

Cậu đang nghĩ gì trong lòng.

20

Tết năm đó, dĩ nhiên cũng về.

Sang năm mới, công ty bắt đầu bận rộn hơn, đám sếp chỉ vắt kiệt sức còn chê bọn thực tập sinh khổ như ch.ó tụi là làm đủ, hận thể bắt chúng mang cả chăn gối tới công ty ngủ luôn.

Đến tháng ba, tháng tư, gần hai tháng ngày nào gọi là nghỉ ngơi.

Mỗi ngày đều vác cặp mắt thâm quầng, theo chân quản lý chạy công trình, chạy xong về sửa phương án.

Chỉ như thì cũng đành, nhưng đúng lúc đó thành phố bắt đầu siết chặt việc quản lý nhà cho thuê kiểu ở ghép.

Căn phòng nhỏ bốn trăm tệ của chỉ một đêm cưỡng chế phá dỡ, mất luôn chỗ ở.

Giữa đêm khuya, con phố vắng tanh một bóng , kéo theo chiếc vali cũ nát, chẳng nên .

Khách sạn thì đắt đỏ, nỡ tốn tiền. Quay về ký túc xá thì quá xa, sáng mai chắc chắn kịp đến họp dự án.

Đang nghĩ là qua đêm tạm ghế dài công viên, thì điện thoại của Trì Dự gọi đến.

Thời gian đó, chúng vẫn nhắn tin, nhưng hiếm khi gọi điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/canh-xuan-ngay-mai/chuong-5.html.]

Sau mấy câu hỏi han lơ đãng, đột nhiên hỏi: “Đã xảy chuyện gì ?”

Tôi sững , trong lòng ngạc nhiên vì nhạy cảm đến thế, chỉ qua mấy câu nhận vấn đề.

Còn kịp nghĩ tiếp, cổ họng nghẹn vì nỗi tủi trào lên bất ngờ.

Dưới sự gặng hỏi nhẹ nhàng của , lắp bắp kể chuyện, từng chút từng chút.

Rồi đầu dây bên im lặng hồi lâu.

“Tôi đặt phòng cho một tuần .” Giọng Trì Dự vang lên, đồng thời kèm theo một ảnh chụp xác nhận đặt phòng trong khung trò chuyện. 

“Cứ ở tạm .”

“Đừng vội tìm nhà ngay.” Cậu nhẹ giọng an ủi: “Nếu tìm , sẽ đặt thêm một tuần nữa.”

“Trình Viễn.” Cuối cùng, gọi , dịu dàng.

“Đừng buồn nữa.”

“Sau … chúng sẽ một mái nhà.”

21

Trên đường tới khách sạn, kéo vali, nức nở với rằng thật sự sắp kiệt sức .

Tôi kể rằng sếp chẳng coi tụi là con , rằng dù chấn chỉnh nhà trọ ở ghép thì cũng đến mức một đêm khiến tụi thành kẻ vô gia cư.

Trì Dự vẫn luôn im lặng lắng , chỉ thỉnh thoảng nhắc qua đường cẩn thận xe cộ.

Lúc làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân, vẫn còn đang thao thao bất tuyệt.

Cho đến khi cuối cùng cũng mở cửa phòng, mệt, mệt, phịch xuống giường, thở dài hai tiếng.

“Tôi quá dễ ?” Tôi hỏi Trì Dự.

Mới chỉ mấy tháng mà mặt bao nhiêu .

câu nhỉ, nam nhi dễ rơi lệ.

Vậy mà quá nhiều.

“Cậu tưởng chắc?” Trì Dự khẽ : “Lúc nhỏ chỉ vì ăn bánh bao cuộn thôi cũng òa lên .”

Cậu đang về đầu tiên chúng gặp .

Lũ trẻ ở trại trẻ, nhiều đứa hung hăng.

Hồi nhỏ suy dinh dưỡng bắt nạt, đến cả bữa ăn cũng giành giật.

dịp lễ, viện trưởng làm cho chúng một xửng bánh bao cuộn thật lớn.

Bánh của con gái thì nặn hình thỏ con, bánh của con trai thì là hình hổ con.

Tôi vui lắm, ôm lấy cái bánh cuộn nhỏ gốc cây định ăn.

còn kịp c.ắ.n thì một thằng cao to giật mất.

Tôi đ.á.n.h , cũng dám lên tiếng, vì mách lẻo chỉ rước thêm những cú đ.á.n.h nặng hơn.

Thế là chỉ thể trốn gốc cây mà , yếu đuối và t.h.ả.m hại.

“Cái của nè.” Khi đó, Trì Dự ngang qua, đưa cho cái bánh hình hổ con của .

“Đừng nữa.” Tôi nhớ thế.

Và hơn mười năm , hôm nay, Trì Dự vẫn với bằng giọng : “Đừng nữa. Vào tắm , ngủ một giấc thật ngon.”

Loading...