Cắn Chặt Không Buông - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-08-14 04:27:07
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi đều là lý do của những kẻ kinh tởm , đến nỗi thêm câu nào với họ nữa.

“Mộ Từ, con thể em trai con như ? Bây giờ em trai con học hành chăm chỉ là chuyện mà.”

Rồi bắt đầu kể về việc nuôi dạy khó khăn như thế nào trong những năm qua.

Trên thực tế, lúc còn nhỏ, họ hề quan tâm đến .

Thậm chí ngay cả khi học cấp ba, tiền đều do rửa bát trong kỳ nghỉ đông và hè, đồng thời dựa học bổng và công việc bán thời gian để trang trải học phí đại học và chi phí sinh hoạt.

Chỉ vì một câu “làm ” mà bây giờ gánh trách nhiệm về cơm ăn, áo mặc, sinh hoạt hàng ngày của em trai .

Tiếng trò chuyện ở đầu bên điện thoại vẫn ngừng vang lên, day giữa hai hàng lông mày thở dài: “Bố đúng ? Thực gần đây con nợ nhiều tiền. Nếu thì bố giúp con tìm cách giải quyết nhé?”

Âm thanh đột nhiên im bặt, tiếp tục diễn: “Số tiền làm con trăn trở lâu, cũng nhiều, tầm đó mười nghìn, bố gom giúp con nhé.”

“Mười nghìn mà nhiều, thể đăng ký cho em trai con đăng ký hai lớp học ngoại khoá. Không con đang làm ? Tại nợ nhiều như ?! Nếu thì con tìm ông chủ của con .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/can-chat-khong-buong/chuong-7.html.]

“Mẹ, , ông chủ của bọn con là một tên Chu Bái Bì*, việc thích nhất của ông là trừ tiền lương của bọn con. Mỗi ngày làm thể sẽ trả tiền lương. Huống hồ tính tình ông , nhắc tới tiền liền tức giận. Con thật sự dám, nếu thì ...”

(*) Chu Bái Bì: Một tên cường hào ác bá trong tác phẩm “Nửa đêm gà gáy” của Trung Quốc.

Tôi kịp xong thì điện thoại cúp máy.

Tuy rằng đưa tiền nhưng cũng chẳng vui lên chút nào.

Vừa định ngoài hít thở một , bỗng bắt gặp một đôi mắt quen thuộc.

“Sếp Hạ?”

Fuck!

Tại những chuyện như thế luôn xảy với chứ?

“Sếp Hạ, đến khi nào ?”

“Tôi ở đây từ khi là Chu Bái Bì.”

Loading...