Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Minh Duyên gọi điện cho , mở miệng dập tắt ý tưởng của ngay từ trong trứng nước: “Anh thông báo với bộ phận tài chính rằng bắt đầu từ tháng sẽ trả cho em sáu khoản bảo hiểm và hai quỹ*. Nếu em rời thì tiền đó sẽ còn nữa.”
(*) Sáu loại bảo hiểm: bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm y tế bổ sung, bảo hiểm tai nạn lao động và bảo hiểm thai sản. Hai quỹ: quỹ dự phòng nhà ở và quỹ trợ cấp.
Chết tiệt, sáu gói bảo hiểm và hai quỹ!
Trong khi các bạn cùng phòng của vẫn đang đấu tranh với ông chủ về việc trả lương làm thêm giờ và nghỉ cuối tuần thì sáu khoản bảo hiểm và hai quỹ. Thử hỏi ai thể cưỡng sự cám dỗ .
“Ngoài , nếu em cảm thấy tình cảm của đang khiến em gặp rắc rối, hứa với em rằng sẽ bao giờ về chuyện đó trong giờ làm việc nhé?”
Sự cám dỗ càng lớn hơn.
“Bây giờ em rời cũng đáng. Tháng công ty sẽ tổ chức teambuilding và cùng du lịch Tam Á. Vé máy bay và khách sạn đều sẵn sàng, em thì thật đáng tiếc.”
Lần đầu tiên miếng bánh tư bản sức hút như thế nào.
Chỉ cần vài câu là thể cho email từ chức soạn thùng rác.
Đêm đó, vẫn mơ về sáu gói bảo hiểm và hai quỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/can-chat-khong-buong/chuong-11.html.]
Cứ tưởng những ngày của sắp đến nhưng hôm , một cuộc điện thoại phá tan giấc mơ của .
“Mộ Từ, hình như bố cũng ở đây, họ đang đợi ở lầu.”
Triệu Nguy vẫn còn cảnh giác khi gọi điện cho : “Tôi thấy bố vui lắm, mau tới đây .”
Lúc đó lên tàu điện ngầm, còn cách công ty một trạm dừng.
Mỗi ngày Triệu Nguy đều tiếp khách hàng nên quen thuộc với nhân viên bảo vệ ở tầng . Nghe đang tìm từ công ty chúng , nhân viên bảo vệ ở tầng nhanh chóng gọi điện cho Triệu Nguy. Sau khi hỏi thăm tình hình, mới gọi cho .
Vừa khỏi ga tàu điện ngầm, lọt mắt bố , kịp chuyện thì hai lao tới làm một tràng với .
“Giờ thì quá nhỉ, đến cả điện thoại của bố cũng nhận, cứ mà dập máy. Có mày tính nhận mặt bố nữa đúng ?”
“Tại hai ở đây?”
“Thế nào, tại đến ? Bây giờ mày ở thành phố lớn, là con nhưng cư xử như con chó. Mày quên mất bố ở quê đúng ? Đừng quên là ai nuôi dạy mày khôn lớn.”
Nhìn thấy đám đông xung quanh bố vây lấy ở giữa, trái đều là tiếng chửi bới, cuối cùng cũng nhịn mà lên tiếng.
“Là ai? Trước khi cấp ba, hai vẫn luôn làm bên ngoài, miệng cứ là vì nhưng thực tế bao giờ gửi tiền về ? Tiền học phí của từ khi còn nhỏ đều là do ông bà làm ruộng kiếm .”