"Xin ." Hứa Diên thả lỏng cơ thể, giường đăm đăm lên trần nhà, "Vừa em quá khích."
Phương Mặc kéo chăn bao bọc lấy , nghiêng bên cạnh và khẽ : "Ai cũng lúc yếu lòng cả, thực sự cảm kích vì em chịu bộc phát nó mặt ."
Hứa Diên hiểu ý , lòng dâng lên một luồng điện ấm áp: "Em sẽ kế hoạch cho bản , đừng lo lắng quá."
Phương Mặc xoay ôm chặt lấy , thì thầm: "Sao mà lo ? Tiểu Diên của là một chú chim ngốc."
Hứa Diên bật : "Em ngốc chỗ nào chứ?"
Phương Mặc rúc đầu cổ , hít hà mùi hương quen thuộc: "Dựa bảo bối. Anh em dựa dẫm ." Chưa đợi trả lời, khẽ hôn lên cổ , lẩm bẩm tiếp: " Tiểu Diên chỉ là chim ngốc, Tiểu Diên còn là một chú cá. Một chú cá chỉ cần dựa chính cũng thể bơi lội thật xinh ."
Cách chuyện đầy vẻ trẻ con khiến Hứa Diên nhịn mà cúi xuống . Ánh mắt họ chạm giữa gian tĩnh lặng.
Có những lúc như buổi hoàng hôn mùa xuân đầy tơ liễu, đường bỗng thấy như ngược thời gian, từ vĩnh hằng mà quá khứ. Lúc , Hứa Diên cũng cảm giác . Một cảm giác như thể bóng lưng dõi theo suốt nhiều năm trường, để khi tình cờ đầu , vẫn thấy ánh mắt kiên trì đuổi theo phía .
Dưới ánh đèn, đôi mắt Phương Mặc hiện lên màu hổ phách trong veo, sạch sẽ vô ngần: "Tiểu Diên, nếu em bơi tiếp, cứ việc . Còn nếu mệt bơi nữa, thì hãy về nhà với ."
Hứa Diên ngẩn ngơ thật lâu, trái tim khẽ run rẩy.
________________________________________
Ba ngày , Hứa Diên trở đơn vị.
Vị huấn luyện viên vuốt cằm, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: "Hứa Diên, thật lòng, em vốn thực sự phù hợp với môn bơi lội . Ngày nhỏ vì sức khỏe yếu nên em mới đưa học bơi, dù em thành tích nhưng tố chất bẩm sinh của em dành cho nghề . Tôi em chăm chỉ, cầu tiến, nhưng trong giới vận động viên , ai mà chăm chỉ, cầu tiến ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ca/chuong-14-tran-chien-cuoi-cung-cua-chu-ca-nho.html.]
Hứa Diên vẫn giữ nụ điềm tĩnh: "Em , em hiểu hết ạ. Chỉ là... thầy đấy, em thực sự yêu làn nước."
Huấn luyện viên đặt tay lên vai , thở dài: "Ai mà chẳng yêu?"
"Tôi cũng là vì xót em thôi. Trong đội cạnh tranh khốc liệt, tân binh nhiều mạnh, em hiểu còn ưu thế nữa. Lần em bỏ cuộc giữa chừng, bao nhiêu đang soi xét?" Huấn luyện viên hạ thấp giọng, "Chưa kể chuyện em tự ý nhận đại ngôn, lãnh đạo phê bình em quên ?"
Ngày Hứa Diên còn khờ dại, suốt ngày ngâm trong hồ bơi, đang lúc mặn nồng với Phương Mặc, chiến tích của rực rỡ đến mức khiến vô tình nhận lời quảng cáo cho một nhãn hàng thể thao mà thông qua tổ chức. Án phạt đưa xuống, hợp đồng cũng tái ký.
"Hứa Diên," Huấn luyện viên lời rút ruột rút gan, "Nghề , giải nghệ là coi như biến mất khỏi thế giới. Thực tế tàn khốc lắm, em mang đầy thương tích, thể lực bằng trẻ. Nếu cứ liên tiếp thất bại, thu đủ chi, em tính ? Hãy sớm lo cho tương lai của ."
Hứa Diên lặng lẽ thầy, ánh mắt kiên định đến lạ lùng: "Em vẫn tham gia thi đấu cuối cùng ."
Huấn luyện viên bất lực: "Hãy học cách rút lui khi đang ở đỉnh vinh quang đứa trẻ ! Hãy để tiếng vỗ tay ở phía lưng, dựa danh tiếng cũ mà tìm lấy một công việc định. Cứ liều mạng huấn luyện chuốc thêm bệnh tật , mà đau lòng."
Thấy Hứa Diên lay chuyển, ông dứt khoát thẳng: "Nói thật, tin em sẽ làm nên chuyện ."
Lời đối với một vận động viên chẳng khác nào một bản án t.ử hình đầy cay nghiệt. Hứa Diên chỉ khẽ vuốt vạt áo thể thao, nhã nhặn cúi thật sâu thầy: "Thưa thầy, em vẫn tranh đấu một nữa."
Hứa Diên cần những tiếng vỗ tay vang lên lưng . Cậu tiếng vỗ tay vang lên ngay mặt, bục nhận giải, lá quốc kỳ rực rỡ.
Thua trận sàn đấu vẫn cái khí tiết của một hùng, như một chiến binh t.ử trận đầy bi tráng. Có c.h.ế.t cũng c.h.ế.t trong tiếng nhạc hành khúc. Cậu thà một cuối cùng đem vinh quang về cho tổ quốc, và cho chính ... giành lấy một mảnh tinh quang cuối cùng.
Khi ngọn nến cuộc đời sắp cạn, sẽ trải mảnh tinh quang lên mặt nước, để chú cá già tàn sức kiệt thể hiên ngang tiến về phía dòng Vong Xuyên.
Bàn tay huấn luyện viên định nhấc lên buông thõng xuống, ông ngăn nữa, chỉ thở dài: "Nếu lo cho bản , thì hãy xốc tinh thần , đừng để mất mặt cả đội!"
Hứa Diên thẳng : "Cảm ơn thầy." Cậu như sực nhớ điều gì, khẽ lẩm bẩm: "Đã lo liệu cho em . Có một ... đang đợi em về nhà."