Cả Triều Văn Võ Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta - Chương 4: Cả triều văn võ cùng nhau ăn dưa phủ Hộ Quốc tướng quân!

Cập nhật lúc: 2025-02-08 17:07:25
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gân xanh trên mặt Hộ Quốc tướng quân nổi lên, tuyệt đối không thể để nàng tiếp tục nói ra những lời ấy nữa!

“Hoàng Thượng! Ta—”

Ông ta vừa mở miệng, Thái Tử và Nhị hoàng tử đã hành động ngay lập tức, mỗi người một quyền, tả câu hữu quyền, trực tiếp khiến ông ta im bặt.

Hai huynh đệ liếc nhìn nhau, trong lòng thầm vui mừng, không thể để cho "râu ria" quấy rầy mọi người ăn dưa.

Hộ Quốc tướng quân “râu ria” nằm rạp trên mặt đất, câm lặng.

Mọi người nhìn thấy vẻ hoảng loạn trong giọng nói của Hộ Quốc tướng quân, ai cũng thầm nghĩ nếu như ông ta tiếp tục lên tiếng, mọi chuyện sẽ càng thêm rối ren. Tuy nhiên, lúc này không ai dám mở miệng, tất cả đều sợ bị phát hiện đang nghe lén.

Tuyên Đức Đế liếc nhìn hai nhi tử của mình với ánh mắt tán thưởng, đúng là con của ông ấy, phản ứng cực kỳ nhanh chóng!

Tam hoàng tử suýt nữa bị hai ca ca làm mất mặt thì lại cảm thấy không vui, muốn kêu lên: “Sao các ngươi không nhắc nhở ta trước, suýt nữa ta bị các ngươi làm cho xấu hổ c.h.ế.t rồi!”

Lâm Mặc cũng nghe thấy tiếng gọi Hoàng thượng, nàng ngẩng đầu lên, nghi ngờ hỏi: [Hình như ta vừa nghe thấy ai đó gọi Hoàng Thượng, có phải ta nghe lầm không?]

Cả đám quan viên lập tức căng thẳng, tất cả đều sợ bị phát hiện, họ phải làm sao để không bị lộ? Đều tại Hộ Quốc tướng quân, nếu bị phát hiện, nhất định bọn họ sẽ không tha cho ông ta!

Hệ thống lên tiếng: [Mọi người đều đang bàn chuyện quốc gia đại sự mà, ngươi không nghe thấy sao? Đừng lo lắng, ngươi còn muốn ăn dưa hay không!]

Mọi người: “Muốn! Muốn! Muốn!”

Lâm Mặc đáp: [Đương nhiên là muốn, nếu không đứng đây lâu như vậy chẳng phải rất nhàm chán sao, tiếp tục nói về chuyện của Tề Vương và Hộ Quốc tướng quân đi!]

Nghe vậy, mọi người nhẹ nhõm thở phào, may mà chưa bị phát hiện.

Hệ thống tiếp tục nói: [Hộ Quốc tướng quân theo Tề Vương, mối quan hệ của họ vô cùng tốt, gần như là tình cảm đường mật. Tề Vương thậm chí còn bỏ qua cả vương phi của mình vì hắn.]

[Nhưng vui vẻ không kéo dài được bao lâu, Tề Vương thích những nữ nhân trẻ đẹp, trong khi Hộ Quốc tướng quân thì đã dầm sương dãi nắng ở biên cương lâu ngày, dung mạo đã không còn được như xưa.]

Ánh mắt mọi người nhìn Hộ Quốc tướng quân không khỏi lộ vẻ thương hại.

Ngay cả Tuyên Đức Đế cũng cảm thấy Hộ Quốc tướng quân đúng là một người đáng thương.

Lâm Mặc nghi hoặc hỏi: [Nếu Hộ Quốc tướng quân đã thất sủng, sao ông ta vẫn che chở cho Tề Vương vậy? Chắc không phải là người có não yêu đương đấy chứ?]

Não yêu đương là gì? Nghe qua chẳng giống một thứ gì tốt đẹp cả.

Mọi người tuy tò mò, nhưng cũng chẳng quá suy nghĩ nhiều, điều quan trọng là họ vẫn muốn nghe tiếp câu chuyện này! Nhanh nhanh nói tiếp đi!

Hệ thống tiếp tục lên tiếng: [Mặc dù hắn thất sủng, nhưng Tề Vương đã bồi thường cho hắn, một đường nâng đỡ hắn, còn cưới thê tử cho hắn, mặc dù người thê tử ấy cũng là người mà Tề Vương đã ngủ qua.]

Lâm Mặc: “...”

Mọi người: “...”

Hộ Quốc tướng quân bị hai võ tướng bịt miệng, xấu hổ đến muốn chết. Ông ta cảm thấy mình bị cái hệ thống kia lật tẩy hết tất cả bí mật rồi!

Ánh mắt Tuyên Đức Đế nhìn Hộ Quốc tướng quân có chút phức tạp. Không thể không nói, Hộ Quốc tướng quân thật sự có lòng bao dung rộng lớn, dù cho trên đầu ông ta là chiếc nón xanh to đùng thì vẫn ra vẻ như không có gì cả.

[Dù sao, Hộ Quốc tướng quân cũng hiểu rõ tất cả chuyện này là như thế nào, vì vậy hắn luôn kính trọng Tề Vương. Quan trọng nhất là, hắn đối với Tề Vương vẫn có cảm tình, đôi khi phu thê hắn còn cùng nhau hầu hạ Tề Vương.]

[Hai đứa trẻ mà thê tử hắn sinh ra không phải của hắn, đều là con của Tề Vương.]

 

Lâm Mặc thở dài, hít một hơi khí lạnh: [Đầu óc người này không có vấn đề gì đấy chứ! Ông ta biết rõ hai nhi tử của mình không phải con ông ta sao?]

Hệ thống: [Biết chứ, thậm chí hắn còn cảm thấy vui mừng vì hai đứa trẻ giống Tề Vương. Nhờ vậy, hắn có thể tiếp tục gửi gắm cảm tình của mình.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/ca-trieu-van-vo-deu-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta/chuong-4-ca-trieu-van-vo-cung-nhau-an-dua-phu-ho-quoc-tuong-quan.html.]

Mọi người: “…”

Tuyên Đức Đế: “…”

Sự việc này thật sự quá kinh ngạc, Hộ Quốc tướng quân đúng là một nam nhân kỳ lạ không thể tưởng tượng nổi!

Thái Tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử nhìn nhau, ánh mắt trầm mặc đầy ý vị thâm sâu.

Hộ Quốc tướng quân bị chọc tức đến mức mắt trắng dã, suýt nữa ngất xỉu. May mắn thái y đứng gần đó, lập tức chạy lại, dùng kim châm cứu giúp ông ta tỉnh lại.

Thái y gật đầu hài lòng, nói: “Sao lại muốn ngất xỉu trước mặt ta? Không có cửa đâu! Mọi chuyện còn chưa nói xong thì chưa được ngất xỉu.”

Hộ Quốc tướng quân trong lòng chỉ muốn c.h.ế.t đi.

Lâm Mặc và hệ thống tiếp tục trao đổi, thời gian trôi qua mà không ai nhận ra. Một lúc sau, buổi triều kết thúc.

Lâm Mặc ngạc nhiên nói: [Nhanh vậy sao, dưa của Hộ Quốc tướng quân vẫn chưa ăn xong mà.] Lần đầu tiên Lâm Mặc cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như vậy.

Mặt khác, đám quan viên trong triều cũng cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, không nghĩ thời gian hôm nay lại trôi qua vội vã như vậy.

Hệ thống nói: [Đúng đấy, Hoàng đế và Tề Vương còn có Hộ Quốc tướng quân giúp ta thu thập được không ít năng lượng!]

[Dù sao Tề Vương không phải là người tốt, Hộ Quốc tướng quân cũng không phải là người tốt, quốc gia các ngươi không phải nghèo sao? Sao không trực tiếp để hai nhà bọn họ tự lo liệu đi? Ta tra xét luật pháp quốc gia các ngươi một chút, bọn họ phạm phải đủ loại tội cũng đủ để xét xử cả nhà rồi.]

Tuyên Đức Đế và các quan đại thần lập tức bị hệ thống nhắc nhở, đúng rồi, sao lại không nghĩ ra chuyện này?

Lâm Mặc trả lời: [Ta chỉ là một trợ lý nhỏ thôi, việc này không thuộc quyền hạn của ta. Nhưng có lẽ sẽ có người dâng tấu chương lên, Hoàng Thượng sẽ điều tra kỹ. Còn bây giờ, chúng ta chỉ cần ngồi đây chờ ăn dưa là được, mệt mỏi rồi, nhanh chóng hạ triều và về nhà thôi.]

Mọi người: “Ngươi mệt cái gì mệt! Cứ đứng đây mà ăn dưa là mệt mỏi à?”

Mọi người mới bắt đầu nghe, tuy rằng chưa hiểu nghĩa của “ăn dưa” là gì nhưng hình như cũng không khác gì ngồi nghe kể chuyện lắm.

Tuyên Đức Đế trầm giọng, tuyên bố bãi triều, nhưng còn giữ lại một số quan đại thần, trong đó có Lâm thượng thư.

Lâm Thượng thư bắt đầu hoảng hốt, đây là muốn hưng sư vấn tội, xong rồi! Nhà bọn họ sẽ gặp chuyện lớn mất!

Tuy nhiên, Hoàng đế cũng không nói gì về việc Lâm Mặc vô lễ, chỉ yêu cầu quản lý miệng lưỡi của mình cho cẩn thận.

Ngữ khí của Hoàng đế rất nghiêm khắc, nhưng mà biểu cảm của đại gia lại rất khó xử.

Chắc là có chút khó khăn rồi! Dù sao có rất nhiều người nghe thấy, nếu chẳng may có ai đó buột miệng thì làm sao bây giờ?

“Thần tuân chỉ!”

Dù có khó xử thế nào thì cũng phải tuân thủ, không còn cách nào, chỉ đành cúi đầu chấp hành.

Thánh Thượng là minh quân nhân đức, nhưng để xử lý kẻ phạm tội, thủ đoạn của ông ấy cũng không ít. Dù sao có thể ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, tâm tư và mưu kế của ông ấy cũng không phải người bình thường có thể so sánh được.

Lâm Mặc ngồi trong xe ngựa chờ phụ thân nàng về, đợi lâu quá nên nàng ngủ thiếp đi.

Lâm Thượng thư vừa về liền thấy nữ nhi đang ngủ say, đầu úp xuống, vô cùng vô tư khiến ông vừa lo vừa buồn cười.

Lâm Thượng thư thở dài một hơi, rồi khéo léo dùng chân đẩy nhẹ nàng, không thể để nàng ngồi thế này nữa, phiền toái thật đấy!

Về đến nhà, Lâm Mặc vẫn không tỉnh, Lâm thượng thư đành phải cùng Lâm Thích khiêng nàng ra khỏi xe.

Lâm thượng thư còn kể lại những gì đã xảy ra trong triều cho thê tử và nữ nhi nghe, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Cho nên, Mặc Nhi bây giờ đã thông minh rồi đúng không?” Lâm phu nhân nói một cách lạc quan: “Hoàng Thượng cũng không trách tội, vậy không cần lo lắng làm gì nữa.”

Lâm Thích và Lâm Nhiên nhìn nhau, rồi đồng thời thở dài một hơi. Họ cảm thấy, những ngày tới chắc chắn sẽ càng thêm ồn ào náo nhiệt.

 

 

Loading...