Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Tiếng Lòng Ăn Dưa - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-03-28 11:44:23
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư Tích dù giọng Phương Dung cũng bà định gì với ba .
Đơn giản là cho ba hành động của và Tuân Hạc bình thường lắm, bảo ba để ý đến nhiều hơn.
Một cha vô cùng yêu thương con trai khi những lời , phần lớn sẽ làm , lúc , Phương Dung lấy kinh nghiệm nuôi dạy con thành công của bà để kéo gần quan hệ, đây chính là mục đích của bà .
Quý Dư Tích cũng lo lắng ba sẽ tin nhầm Phương Dung, chỉ là nghĩ đến lát nữa giải thích tại và Tuân Hạc như liền chút phiền.
ba Quý để đợi lâu, hai phút , ông liền cáo từ Phương Dung, về phía . Quý Dư Tích cố ý quan sát sắc mặt ông, cũng gì bất thường.
Điều làm Quý Dư Tích trong lòng ít nhiều chút nghi hoặc.
Phương Dung cho ba ? Hay là ba cảm thấy chuyện lớn, để trong lòng?
Ba Quý tới, với Quý Dư Tích: “Chúng về nhà thôi.”
Quý Dư Tích ừ một tiếng, tò mò hỏi: “Bà gì về con?”
Ba Quý nghiêng , dường như gì đó, cuối cùng chỉ : “Bà tối qua thấy con và Tuân Hạc, chuyện khác thì .”
Quả nhiên là như .
Quý Dư Tích thầm nghĩ giải thích một câu, nhưng ba dường như định tiếp tục chủ đề , thì cũng cần thiết mở miệng. Cố tình giải thích càng vẻ tật giật , thực tế và Tuân Hạc chẳng gì cả.
Chạm vành tai một chút kiểu đó tính.
Từ đó về ba Quý gì khác nữa, hai xuống lầu, hai chiếc xe đang đợi, ba Quý bảo Quý Dư Tích cùng xe với ông, để chú Tôn lái xe trống về.
Lên xe, Quý Dư Tích vòng vo : “Ba, Phương Dung nhất định sẽ chịu bỏ cuộc , ba cẩn thận một chút.”
Ba Quý tình hình giao thông bên ngoài, cũng như vô tình trả lời : “Yên tâm , mấy trò mèo đó của bà ba đều rõ cả .” Dừng một lát, ông hỏi tiếp, “Tuân Hạc công ty ?”
“Đi , sáng nay .” Quý Dư Tích đáp.
Ba Quý nghĩ nghĩ, : “Chuyện của nó với mấy nhà họ Triệu cho con ?”
Quý Dư Tích: “Chưa rõ lắm, chỉ chính thể xử lý .”
Ba Quý : “Nó gần đây chắc là bận, con đừng cứ quấy rầy nó mãi, để nó yên tâm xử lý chuyện công ty .”
Mặc dù ba Quý giảm tránh như , lòng Quý Dư Tích vẫn chùng xuống. Cậu nghi ngờ ba tin lời Phương Dung, cảm thấy và Tuân Hạc chút bình thường, chỉ là ông xuất phát từ tình yêu thương dành cho nên mới hỏi thẳng.
Quý Dư Tích cau mày tiếp thế nào.
Cậu nên và Tuân Hạc gì kỳ lạ ? Cho dù , ba Quý chắc cũng sẽ ông nghĩ nhiều. Rốt cuộc Quý Dư Tích thể ép ông suy nghĩ thật sự của .
Thấy im lặng, ba Quý mở miệng: “Ba ý gì khác , con và Tuân Hạc là bạn , cũng nó hiện tại khó khăn, lúc lấy chuyện riêng quấy rầy nó, cũng là một loại quan tâm của bạn bè, đúng ?”
Quý Dư Tích ừ một tiếng, vẫn gì.
Ba Quý cũng thêm nữa. Tích Bảo là đứa trẻ thông minh, chắc hẳn hiểu ý ông. Ông cũng thật sự hy vọng hai đứa nhỏ thể xa một thời gian, nghiêm túc suy nghĩ về chuyện đại sự cả đời .
……
Bên trong khách sạn.
“Quý Mặc Bạch ?” Thôi Tường từ trong bóng tối , bên cửa sổ, cạnh Phương Dung, hai cùng xuống lầu khách sạn.
“Đi .” Phương Dung trả lời.
Chỉ một lát , Quý Mặc Bạch và con trai ông từ sảnh lớn lên xe.
Phương Dung : “Con trai ông tiện đường , là cố ý đến đón ông đấy.”
Thôi Tường cũng thấy nhà họ Quý hai chiếc xe, lập tức hiểu , khỏi : “Nhà họ Quý phòng bà thật đấy.”
Phương Dung mặt lộ chút khinh thường, “Con trai ông chắc là chuyện tối qua với lớp trưởng .”
Nghĩ đến tối qua bà thấy hai nam sinh tiếp xúc mật bên ngoài nhà vệ sinh, liền chút buồn nôn. Con trai Quý Mặc Bạch là đồng tính luyến ái, điều thật sự làm bất ngờ.
Tiếc là lúc bà cho Quý Mặc Bạch, Quý Mặc Bạch dường như để trong lòng, còn giải thích giúp họ chỉ là quan hệ . Sao phụ thể dung túng con là đồng tính luyến ái chứ? Đổi là bà, bà tuyệt đối cho phép con trai là kẻ quái dị.
“Bà nên vội vàng như .” Thôi Tường . Trong tay ông còn đang mân mê một vật gì đó rõ hình thù.
Phương Dung: “Không sốt ruột, tối qua thời cơ đúng lúc, nếu thừa dịp lớp trưởng đang chút tức giận trong lòng, ông dễ dàng đồng ý với như . Ông chí lớn gì, chỉ lưng oán giận, vài câu nhàn thoại thôi.”
“Tôi chỉ hiểu,” Thôi Tường đến đó, gấp gáp, “Ông thể giúp bà việc gì chứ? Năng lực bình thường, vòng xã giao cũng khác, mấy năm nay cũng liên lạc mấy. Bà lôi kéo ông làm gì?”
Phương Dung một tiếng, “Thân phận lớp trưởng của ông là đủ dùng , nếu một ngày, trong đám bạn học cũ xảy chút chuyện gì, cũng dựa ông để lan truyền ngoài. Coi như một nước cờ nhàn rỗi , luôn lúc dùng đến.”
Thôi Tường thì : “ bà cũng bại lộ mục đích của , lỡ như ông cho Lễ Thanh —— đúng, con trai Lễ Thanh , bà tiếp theo định làm thế nào?”
Phương Dung nữa nở một nụ , “Từ từ xem , chuyện một sớm một chiều.”
Lễ Thanh càng canh giữ chặt, bà càng ý chí chiến đấu. Nói một câu mà lập trường của bà vốn nên , đời làm gì đạo lý phòng trộm ngàn ngày. Lễ Thanh mục đích của bà, sẽ lâu dài đề phòng. Thời gian dài, Quý Mặc Bạch sớm muộn cũng bà làm cho tâm mệt mỏi, lúc đó mới là cơ hội của bà. Bà cũng nhất thiết lên vị, đối phó đàn ông là chiến trường của bà, Lễ Thanh nhiều lắm chỉ tính là ngộ thương.
Phương Dung đôi mắt rũ xuống, che cảm xúc nơi đáy mắt bà. Vừa đúng lúc , điện thoại của bà tin nhắn mới.
Phương Dung câu xin , làm trò mặt Thôi Tường gọi điện thoại.
Sau đó bà đột nhiên sắc mặt đổi, “Ra ngoài lúc nào? Bây giờ đang ở ?”
Đối phương một câu xong, thần sắc Phương Dung càng thêm nghiêm túc, “Sáng sớm khỏi cửa, bây giờ mới cho ?”
Chờ đối phương giải thích xong, bà liền cúp máy.
Thôi Tường xem bộ dạng bà đang tức giận, trong lòng vô cùng tò mò. Còn chuyện gì thể làm bình tĩnh như Phương Dung lộ thần thái ?
“Xảy chuyện gì?” Thôi Tường hỏi.
Phương Dung : “Không gì, Tô Trí Phong sáng sớm ngoài.”
“Thì chứ?” Thôi Tường đáp một câu, bỗng nhiên hiểu , “Ông ở cùng Trang Giác ?”
Phương Dung sắc mặt âm trầm, “Tôi xem thường ông , nhiều năm như ông quả thực lòng tà tâm bất tử.”
Sự áp chế và cảnh cáo tối qua đối với Tô Trí Phong dường như tác dụng, điều làm Phương Dung thể nhịn ?
Thôi Tường đem vật dài trong tay xoay một vòng mắt tay, mới : “Hai đều ly hôn , chuyện của ông bà hà tất quản nữa?”
Phương Dung lạnh : “Chuyện của ông với khác quản , nhưng với Trang Giác thì tuyệt đối .”
Thôi Tường xem bà như , cũng chút gì. Tiếp tục xoay vật dài trong tay, hỏi: “Vậy nếu ông nhất quyết với Trang Giác thì ? Trang Giác sắp ly hôn đấy.”
Bạn học cùng lớp họ đều chuyện , bản Trang Giác chính là mối tình đầu của Tô Trí Phong, nếu Phương Dung xen , Trang Giác và Tô Trí Phong chừng thành đôi. Hiện tại hai đều cơ hội làm từ đầu, Phương Dung ngăn cản cũng ý nghĩa lớn lắm.
“Bà định làm thế nào?” Thôi Tường nhịn hỏi.
Phương Dung hừ lạnh : “Bà còn ly hôn ? Tôi cũng tin chồng bà thể chịu cái nón xanh đầu.”
Thôi Tường sững sờ một lát, giơ ngón tay cái lên với bà, phụ nữ thật sự đáng sợ quá, may mà ông thích đàn ông.
Phương Dung liếc ông một cái, : “Chuyện hợp tác chúng cứ quyết định , ông công bố sớm một chút. Cứ kéo đến họp mãi, lưu quá tàn nhẫn cẩn thận đêm đường đ.á.n.h gạch đấy.”
“Biết .” Thôi Tường đáp một tiếng, đem vật trong tay xoay nửa vòng.
Phương Dung tò mò hỏi: “Ông rốt cuộc đang mân mê cái gì thế?”
Thôi Tường mở tay cho bà xem, một vật bằng ngọc thạch giống như khúc xương. “Đây là ngọc gì ? Tạo hình đủ kỳ lạ đấy.”
“Không ngọc, là xương gà.” Thôi Tường , “Mài xương thành ngọc thật là lời khen ngợi lớn nhất đối với .”
Phương Dung đột nhiên giật , sở thích cũng thật làm bất ngờ.
……
Lúc Quý Dư Tích cùng cha về đến nhà, Trang Giác vẫn về. Nhân lúc ba Quý lên lầu quần áo, Quý Dư Tích nhỏ giọng trò chuyện với Quý về Phương Dung. Phương Dung nhận , hề chút kinh hoảng nào, bà trông còn thủ đoạn khác. Quý Dư Tích nhắc nhở ba , cũng tiêm phòng cho .
Mẹ Quý xong, thật sự chút bực bội, “Không bà định khi nào tay, ngày nào cũng cân nhắc chuyện của bà , chuyện khác cần làm nữa .”
“Vậy thì mặc kệ bà , chờ lúc bà nhảy hẵng .” Quý Dư Tích an ủi Quý. “Chỉ cần ba con thể giữ vững lập trường, chuyện khác đều vấn đề.”
Mẹ Quý lạnh : “Ông giữ cũng vấn đề, ba đứa con trai của đều trưởng thành cả , đủ tự tin. Cho dù ly hôn các con cũng theo , để ông một cô đơn .”
Ba Quý xuống lầu vặn thấy câu , khỏi ấm ức : “Sao cứ động một tí là nghĩ đến bỏ rơi thế? Mọi thể thêm chút lòng tin ?”
Quý Dư Tích he he một tiếng, “Không tin tưởng ba , là Phương Dung liền dễ đối phó. Bà chừng còn làm chuyện khác, đều cẩn thận một chút .”
Nói xong, Quý Dư Tích đột nhiên ngẩn , “Dì Trang Giác vẫn về?”
Bà khỏi cửa từ lúc ăn sáng xong, bây giờ trời tối mà còn về, bà và Tô Trí Phong nhiều chuyện để ?
Mẹ Quý giải thích: “Mẹ gọi điện cho dì , dì vị trưởng bối giữ dì ăn cơm tối xong mới cho .”
Quý Dư Tích nhẹ nhàng lắc đầu, 【 Não yêu đương thật đúng là phân biệt tuổi tác. 】
Mẹ Quý , : “Tích Bảo cũng quần áo , chúng đợi dì , ăn cơm .”
Chờ đến lúc cả nhà họ mới ăn cơm tối, Trang Giác trở về. Vẻ mặt bà lắm, Quý Dư Tích “ai” một tiếng, vội sang Quý. Mẹ Quý cũng tỏ vẻ khó hiểu, mở miệng dò hỏi: “Đây là , gọi điện thoại còn vui vẻ lắm ? Sao bây giờ bộ dạng ?”
Trang Giác thở phì phò : “Gặp một lý, vô duyên vô cớ mắng một trận. Tôi bà nhận nhầm , bà cứ khăng khăng nhận nhầm.”
Bà như , Quý càng thêm tò mò, “Ở ?”
Trang Giác : “Chính là một nhà hàng, vốn dĩ chúng đang ăn cơm. Không từ chạy một bà lão bảy tám mươi tuổi, đến chỉ mặt mắng, quyến rũ con rể bà . Người phục vụ đến cũng khuyên , đó báo cảnh sát, cảnh sát bà bệnh Alzheimer tuổi già, tức c.h.ế.t !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ca-nha-phao-hoi-nghe-tieng-long-an-dua/chuong-86.html.]
Trang Giác rút chiếc gối ôm lót lưng , đ.ấ.m mạnh mấy cái.
Mẹ Quý thì hỏi: “Bà với hai vị trưởng bối ngoài ăn cơm ? Tôi còn định giữ bà ở nhà ăn cơm.”
Trang Giác lập tức nghẹn lời, đó lắp bắp giải thích: “Vốn là định ăn ở nhà, là thấy họ tuổi cao, ăn cơm ở nhà quá phiền phức, liền đề nghị ngoài ăn, ai ngờ cố tình gặp chuyện như .”
“Đừng tức giận nữa,” Quý an ủi bà, “Bà đều bà Alzheimer , còn so đo nhiều như làm gì, cẩn thận tức giận hại đấy.”
Trang Giác liền thở dài, “Tôi cũng đạo lý , nhưng vô duyên vô cớ mắng một trận, thật sự là ấm ức quá.”
Quý Dư Tích ở bên cạnh ăn xong quả dưa , trong lòng một suy đoán: 【 Dì Trang Giác chắc chắn là ăn cơm cùng Tô Trí Phong. Bà lão Alzheimer phần lớn là do Phương Dung sắp đặt, mượn miệng bà lão mắng Trang Giác quyến rũ Tô Trí Phong. 】
Mẹ Quý cứng , suy nghĩ kỹ , cảm thấy suy đoán của Tích Bảo vài phần đạo lý.
Phương Dung chắc chắn Trang Giác và Tô Trí Phong đến với , bà thể tự lộ diện, tìm một bà lão c.h.ử.i bới đến gây rối, giống phong cách làm việc của bà .
Mẹ Quý nghĩ nghĩ, với Trang Giác: “Phương Dung dễ đối phó , bà cẩn thận một chút.”
Trang Giác chút tự nhiên, “Phương Dung với quan hệ gì cả, ngược Lễ Thanh bà cẩn thận một chút, bà mà nhắm Quý Mặc Bạch, nhất định sẽ đối phó bà.”
Mẹ Quý bà như , liền bà vẫn cho chuyện bà và Tô Trí Phong, đơn giản truy hỏi nữa.
Quý Dư Tích ăn xong một đĩa trái cây, đem đĩa bếp, chuẩn lên lầu nghỉ ngơi. Cậu ngày mai còn đoàn phim nữa, tối nay nghỉ ngơi sớm một chút, giữ gìn trạng thái .
“Ba, , dì Trang Giác, con lên lầu .” Quý Dư Tích gọi một tiếng, bước lên cầu thang chạy lên lầu.
Trang Giác bóng lưng , cảm thán: “Tuổi trẻ thật !”
Mẹ Quý nhướng mày, “Chúng bây giờ cũng già.”
Trang Giác liền thở dài một .
……
Quý Dư Tích vội vã lên lầu là vì Tuân Hạc gửi tin nhắn cho . chuyện phiếm với Tuân Hạc mặt cha , dù khi trải qua hai chuyện hôm nay, ít nhiều chút hổ.
Quý Dư Tích phòng, đóng cửa , lao lên giường, đó gọi video cho Tuân Hạc.
Tuân Hạc bắt máy ngay lập tức, vẫn đang ở văn phòng. Giọng Quý Dư Tích mềm mại hỏi : “Sao còn tan làm?”
“Chưa, ăn tối xong , Tích Bảo ăn cơm ?” Tuân Hạc đưa tay vuốt tóc mái trán màn hình.
Quý Dư Tích : “Đã trai lắm .”
Tuân Hạc nhịn cũng .
Quý Dư Tích : “Em ăn tối , hôm nay em còn gặp cả Phương Dung nữa.”
Cậu nhanh chóng kể chuyện xảy buổi chiều cho Tuân Hạc , Tuân Hạc chuyện ba Quý bảo Quý Dư Tích gần đây nên quấy rầy , lông mày khẽ nhướn lên, ôn hòa giải thích với Quý Dư Tích: “Có thể sẽ bận một chút, nhưng Tích Bảo thể tùy thời quấy rầy . Lúc đặc biệt bận sẽ trả lời ngay , chờ thấy tin nhắn sẽ trả lời ngay lập tức.”
Tuy đồng ý với chú Quý sẽ cho Tích Bảo thêm chút thời gian, nhưng cũng chịu nổi cảm giác trống rỗng khi Tích Bảo cả ngày liên lạc với .
Cho nên rõ với Tích Bảo.
Quý Dư Tích đồng ý , : “Em ngày mai cũng đoàn phim , đến lúc đó cũng thời gian nghịch điện thoại nhiều . Anh nhắn tin cho em, em cũng thể sẽ trả lời ngay .”
“Không .” Tuân Hạc , “Chỉ cần Tích Bảo trong lòng nghĩ đến là đủ .”
Xin chú Quý, cháu thật sự kìm chế một chút.
Tích Bảo thấy câu xong, mặt quả nhiên chút đỏ lên. he he , hỏi Tuân Hạc chuyện công việc. Tuân Hạc giải thích: “Đều trong tầm kiểm soát cả, chắc bận đến Tết Âm Lịch, Tết năm nay chừng về thành phố C .”
Tuân Hạc xong câu cuối cùng, chút do dự. Sau chuyện của nhà chú hai xảy , trong nhà quạnh quẽ nhiều. Năm về, năm nay nếu còn về ăn Tết, trong nhà cũng chỉ còn ông nội và cha .
Anh còn nghĩ xong, Quý Dư Tích : “Năm nay về lắm , cố gắng hết sức vẫn nên về ở vài ngày . Dù bận đến mấy cũng cùng ăn bữa cơm đoàn viên chứ.”
Tuân Hạc , hỏi : “Vậy Tích Bảo cùng về thành phố C ?”
“Ừm?” Quý Dư Tích ngẩn , “Cũng .”
Tuân Hạc liền bắt đầu cân nhắc trong lòng chuyện Tết Âm Lịch cùng về thành phố C.
Hai trò chuyện nửa giờ, Quý Dư Tích mới nhớ Tuân Hạc ăn cơm xong về văn phòng, chắc là tăng ca. Cậu tìm cớ nghỉ ngơi sớm một chút, bảo Tuân Hạc đừng thức khuya quá, đó cúp máy.
Quý Dư Tích lăn một vòng giường, từ giường xuống, thẳng đến bàn sách của , đó cầm lấy ảnh của Tuân Hạc, sờ sờ lên mặt . Vừa , thấy bàn làm việc của Tuân Hạc đặt ảnh của , chính là tấm ảnh Thẩm Tê chụp cho ánh đèn đường đêm tuyết rơi đó.
Quý Dư Tích mặt lộ nụ ngây ngô, sờ sờ con rồng thủy tinh nhỏ đặt bên cạnh mà Tuân Hạc tặng đầu tiên, qua vài giây, cầm con rồng thủy tinh giường.
Lúc , Quý Dư Tích cuối cùng cũng nghĩ đến chuyện ngày mai đoàn phim.
Cậu lôi kịch bản , xem một nữa những phân cảnh ngày mai, mới tắt đèn, chuẩn ngủ.
Sáng sớm hôm , vẫn là Tiểu Trần đưa Quý Dư Tích đến đoàn phim. Lần nhà họ Quý ai theo, Quý Dư Thận sắp xếp thỏa thứ, khi Quý Dư Tích đoàn, các công việc khác đều do Tiểu Trần phụ trách liên lạc, đương nhiên Quý Dư Thận sẽ đến thăm đoàn.
Bộ phim là phim cổ trang, chỉ 30 tập nhưng lượng thông tin lớn. Quý Dư Tích là nam chính, cũng là nhân vật chính duy nhất. Cả bộ phim nữ chính, cũng tránh khuyết điểm Quý Dư Tích hợp đóng cảnh tình cảm.
Lúc đến đoàn phim, là đến muộn nhất. Các diễn viên khác hôm qua đoàn , Quý Dư Tích xong lập tức cảm thấy ngại ngùng, xin đạo diễn.
Đạo diễn ha hả : “Không , vốn dĩ thông báo cho cháu là hôm nay đoàn mà, cháu cũng tính là đến muộn.”
Ông xong liền gọi đội ngũ trang điểm tạo hình đến thử trang phục cho Quý Dư Tích, Quý Dư Tích lúc mới phát hiện những khác đều trang điểm xong xuôi. Tuy của , nhưng vẫn áp lực, hiểu rằng đạo diễn phần lớn là vì cả nên mới đặc biệt chiếu cố . Vì thế Quý Dư Tích bảo Tiểu Trần với đạo diễn, cần cho đãi ngộ đặc biệt.
Tiểu Trần : “Anh với đạo diễn . Bây giờ đạo diễn hiểu rõ chúng nên mới như , dù cũng xem như mang vốn đoàn, ông sợ đắc tội , chờ quen thuộc sẽ hơn.”
Cụm từ mang vốn đoàn làm Quý Dư Tích sững sờ hai giây, dở dở lắc đầu. Tiểu Trần sai, chẳng là mang vốn đoàn .
Quý Dư Tích tiếp tục chủ đề nữa.
Buổi sáng cảnh nào, chủ yếu là làm tạo hình cho , chụp ảnh tạo hình, đó làm lễ khai máy.
Quý Dư Tích làm mấy bộ tạo hình, là vì bối cảnh đặc biệt của là vì là vai chính. vẫn luôn phối hợp, làm thế nào cũng tỏ hài lòng. Làm xong tạo hình, nụ của đạo diễn đối với liền rõ ràng hơn vài phần.
Đến buổi chiều, khi chính thức bắt đầu , đạo diễn đối với càng hài lòng hơn.
Vốn dĩ đạo diễn lo lắng Quý Dư Tích tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm phim cũng ít, chỉ hai bộ phim, một bộ Mộ Đồng ở phía chống đỡ, một bộ khác là web drama tiết tấu nhanh, trình độ lắm.
Mãi đến khi đạo diễn tự tiếp xúc, ông đối với bộ phim của càng lòng tin hơn.
Lúc nghỉ giữa giờ, đạo diễn còn khen , Quý Dư Tích cũng khen ngược đạo diễn cách . Quan hệ hai kéo gần ít, Tiểu Trần ở bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, đó báo cáo cho Quý Dư Thận.
Cho dù thứ đều chuẩn , nhưng giao tiếp giữa với thật sự dựa chuẩn là thể thành . Quý Dư Tích ở đoàn phim hai tháng, nếu chung sống hòa hợp, mỗi ngày đối với đều là tra tấn. Bây giờ tuy mới tiếp xúc, một khởi đầu , sẽ càng hơn.
Đạo diễn bất giác đến Tuân Hạc, “Cậu thật sự là đạo diễn thiên phú nhất từng thấy, ngôn ngữ điện ảnh của thật sự cuốn hút, tiếc là rút lui khỏi giới .”
Quý Dư Tích mới bắt đầu còn toe toét , hai chữ rút lui khỏi giới, liền ngậm miệng .
vẫn với đạo diễn Vạn: “Tuân Hạc còn sẽ .”
Cậu chính là tin chắc điểm .
Đạo diễn Vạn sững sờ, mới : “Vậy thì quá . Cháu với tiểu đạo diễn Tuân quan hệ tệ nhỉ.”
Quý Dư Tích ngọt, “ , là bạn cháu.”
Đạo diễn Vạn: “Thảo nào.”
Thảo nào cái gì?
Đạo diễn Vạn , Quý Dư Tích tiếp một cảnh, chỉ để trong lòng một nghi hoặc.
Hôm nay xong, Tiểu Trần tiên đưa Quý Dư Tích đến khách sạn, lấy đồ ăn đặt mang về cho Quý Dư Tích. Lúc tiếng gõ cửa vang lên, Quý Dư Tích còn tưởng là Tiểu Trần mang thẻ phòng, dép lê mở cửa, ngờ đến là Quý Dư Thận.
Quý Dư Tích ngẩn , gọi một tiếng: “Anh cả? Sao đến đây.”
Quý Dư Thận : “Không yên tâm về em thôi, đến xem em định .”
Quý Dư Tích tránh đường, để cả , thuận tiện khoe thành tích với Tiểu Trần: “Anh Tiểu Trần sắp xếp chu đáo, em thích nghi, cả yên tâm .”
Cậu đ.á.n.h giá Quý Dư Thận một cái, hỏi : “Anh cả cũng chỉ đến xem em thôi ?”
Quý Dư Thận : “ , đến xem em. Thuận tiện cho em một câu, dì Trang Giác về .”
Quý Dư Tích đối với tin tức hứng thú, khỏi thẳng , “Sao đột ngột như ?”
Tuy Trang Giác đến gây một chút hiểu lầm nhỏ cho nhà họ, nhưng đó làm rõ ràng . Quý Dư Tích đối với bản Trang Giác ác cảm, , Trang Giác ở thêm một thời gian, đột nhiên về ?
Không đợi Quý Dư Thận trả lời, đoán : “Có bên nhà dì xảy chuyện gì ?”
Quý Dư Thận gật gật đầu, “Em đoán sai, chồng dì Trang Giác gọi điện cho dì , nếu dì về, thì đừng hòng ly hôn. Dì Trang Giác vì thế mua chuyến bay gần nhất, lập tức .”
“Dì Trang Giác vốn dĩ chính là ly hôn mà, bà về làm xong thủ tục ly hôn, đó liền chính đại quang minh qua với Tô Trí Phong.” Quý Dư Tích chút tin nổi, thật sự thuận lợi như ?
Chuyện ly hôn của Trang Giác là sớm thương lượng xong. Thỏa thuận ly hôn đều ký qua, chỉ còn thiếu hai cùng làm thủ tục. Chồng bà cứ thế gấp gáp bắt bà về, chẳng lẽ là gấp chờ nổi ly hôn?
“Không đơn giản như , e rằng cuộc hôn nhân của dì Trang Giác khó ly .” Quý Dư Thận lắc đầu, , “Bọn đều đoán, khả năng Phương Dung làm gì đó.”
Phương Dung Trang Giác và Tô Trí Phong ở bên , nhận thức đều . Từ lập trường của bà suy nghĩ vấn đề, khó đoán bà sẽ làm gì. Rốt cuộc Tô Trí Phong ly hôn là thật, Trang Giác còn thiếu một tờ giấy chứng nhận. Nếu Phương Dung âm thầm tiếp xúc với chồng Trang Giác, khiến đàn ông đồng ý ly hôn với Trang Giác, Trang Giác sẽ khởi kiện, mất một hai năm thì lấy giấy chứng nhận ly hôn .
“C.h.ế.t tiệt, phụ nữ quá âm hiểm .” Quý Dư Tích nghĩ thông suốt xong, nhịn mắng một câu. “Bà nếu coi trọng Tô Trí Phong như , tại còn ly hôn với ông chứ? Đây thuần túy bệnh ?”
Quý Dư Thận cũng hiểu, bao giờ gặp phụ nữ như .
Bà dường như cũng bỏ bao nhiêu tình cảm thật, chỉ coi đàn ông như chiến lợi phẩm, hưởng thụ niềm vui khi đàn ông bà tùy ý sắp đặt.
Nếu mục tiêu tiếp theo của Phương Dung là ba Quý, bà sẽ làm gì đây?