Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Tiếng Lòng Ăn Dưa - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:28:53
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Quý vội vàng kéo Quý Thanh Bạch , bảo cô xuống. “Em nhỏ thôi, đừng để Tích Bảo nghi ngờ.”

Quý Thanh Bạch vội làm dấu hiệu im lặng, cẩn thận liếc về phía Quý Dư Tích, hạ giọng : “Tích Bảo thế nào?”

Mẹ Quý : “Nó chỉ em chu cấp cho em họ đến mức lên cả giường rể.”

Vừa Quý Dư Tích còn một câu “Em họ cô ở nhà cô mới là vui vẻ thật sự”, Quý Thanh Bạch lúc mới hiểu ý tứ.

Cô suy nghĩ một lát, quả quyết : “Không thể nào, Đan Tĩnh Viễn tuyệt đối thể ngoại tình . Chồng chút tin tưởng nào ? Chưa kể, chị dâu cũng gặp Hồng Bạch , cô thô tục nội hàm, ngoại hình cũng bằng em, Đan Tĩnh Viễn mù mới để mắt đến cô .”

Mẹ Quý: “Chị đương nhiên tin em, nhưng mấy tiên đoán của Tích Bảo nào sai cả. Với , chị quan sát thấy, Hồng Bạch đúng là đổi theo chiều hướng , em đừng là cô chút ý đồ gì với Đan Tĩnh Viễn nhé.”

Quý Thanh Bạch suy nghĩ một lúc mới hừ : “Có ý đồ khác thì em . Chỉ là đồ trang sức em để ở nhà cứ mất, em còn đang nghi ngờ là giúp việc nào trộm. Bây giờ nghĩ , giống như là cô làm. Có thể thấy mười mấy năm ở bên ngoài cô thật sự chịu ít khổ cực, kiến thức hạn hẹp đến mức .”

Nói thế nào thì cũng là con cháu nhà họ Quý.

Lúc cô của Quý Thanh Bạch còn sống, tuy làm việc trong công ty tập đoàn, nhưng mỗi năm cũng cổ phần chia hoa hồng, còn khá giả hơn một gia đình hào môn thông thường. Sau khi bà qua đời, phần tài sản đó vốn nên do Quý Hồng Bạch thừa kế, kết quả Quý Hồng Bạch vì bỏ nhà theo trai lén bán hết tài sản thừa kế của , biến mất nhiều năm như . Mấy năm nay, cô cầm tiền đó cùng chồng tiêu xài hoang phí, kết quả là đuổi khỏi nhà tay trắng, thật đáng giận đáng thương.

Quý Thanh Bạch chu cấp cho cô cũng là nghĩ dù cũng là nhà họ Quý , để họ hàng chê. Để tiện cho cô bên ngoài, Quý Thanh Bạch còn sắm cho cô ít quần áo trang sức, đương nhiên phần lớn trong đó là tiền của ba Quý cho.

Hai em họ thực sự với mất sớm.

Mẹ Quý hỏi: “Em bắt nào ?”

Quý Thanh Bạch : “Trong phòng lắp camera theo dõi, gần đây em mới đổi khóa mật mã, trộm thì bắt , nhưng đồ đạc cũng mất nữa. Trước đây em thật sự nghĩ thể là Hồng Bạch, dù cũng là con gái nhà họ Quý, hồi nhỏ cũng nuông chiều như vàng như ngọc mà lớn lên.”

Mẹ Quý cùng cảm khái một lúc.

Thật bất luận là con trai con gái, chỉ sợ sai đường. Giống như Quý Hồng Bạch, một tiểu thư nhà giàu gia thế hậu đãi, ở độ tuổi mười mấy, khao khát tình yêu ngây thơ. Trong nhà xảy chuyện, sẽ dễ những gã đàn ông ý đồ lừa gạt. Từ đó lăn lộn ngoài xã hội, bất luận trưởng thành thành bộ dạng gì, thật, Quý đều cảm thấy bất ngờ.

Chỉ là thấy cô đổi theo chiều hướng thật sự chút đáng tiếc.

Mẹ Quý: “Em xem kỹ camera theo dõi , chắc chắn sẽ gì đó chứ, bất kể là trộm đồ chuyện khác.”

Bà ám chỉ điều gì rõ ràng, chính là chuyện em họ leo giường mà Quý Dư Tích .

Nhắc đến chuyện , Quý Thanh Bạch tức giận hoang mang. “Chị dâu, chị nếu Đan Tĩnh Viễn thật sự làm chuyện với em, em làm bây giờ?”

Mẹ Quý tức giận vì cô tiền đồ: “Nhìn bộ dạng tiền đồ của em kìa, em trai chị dâu, con cái, tiền sắc, còn sợ cái gì! Nếu em còn sợ vạch trần loại chuyện , thì những phụ nữ bằng em sống thế nào mới !”

Quý Thanh Bạch chị dâu mắng một trận, tức khắc cảm thấy sảng khoái tinh thần, mật khoác tay Quý, làm nũng : “Chỉ cần chị dâu chịu chứa chấp em, em một giây cũng do dự mà ly hôn với , quãng đời còn đều sống cùng chị dâu.”

Mẹ Quý gõ nhẹ lên đầu cô: “Vậy thì chị bận rộn lắm đây.”

Quý Dư Tích ăn xong bữa sáng, đến bên cạnh hai chị em dâu , tò mò hỏi Quý Thanh Bạch: “Cô mang quà gì cho con thế ạ?”

Quý Thanh Bạch đưa tay chỉ chiếc thùng bên cạnh, : “Cả cái thùng đều là quà đấy, con tự mà bóc . Thích thì giữ , thích thì cô mang , về cho em họ con.”

Mẹ Quý trách cô: “Ai làm như em chứ, Dư An sẽ nghĩ thế nào.”

Đan Dư An mười lăm tuổi, từ nhỏ nhặt đồ chơi Quý Dư Tích cần nữa để chơi, phần lớn là do Quý Thanh Bạch coi Quý Dư Tích như bảo bối, còn coi con như cỏ rác.

Quý Thanh Bạch: “Nó là học sinh cấp ba , làm gì thời gian mà chơi? Lấy hai món đồ từ chỗ Tích Bảo lắm , nó còn thế nào nữa.”

Mẹ Quý lắc đầu, : “May mà Dư An tính tình phóng khoáng, tâm lý khỏe mạnh. Đổi là Hồng Bạch, sớm làm ầm ĩ với em .”

Quý Dư Tích bóc quà một nửa, thấy tên Quý Hồng Bạch, khỏi bắt đầu lẩm bẩm: 【 Dượng ở nhà nhỉ? Cô nửa ngày , cũng gọi điện thoại kiểm tra đột xuất. 】

Quý Thanh Bạch một nữa thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích, kích động Quý, khoa tay múa chân hiệu cho Quý rằng cô thể .

Mẹ Quý sốt ruột che miệng cô .

Quý Thanh Bạch né tránh một chút, : “Để em gọi điện cho Tĩnh Viễn, hôm nay nghỉ ở nhà, lúc em còn ngủ dậy , dậy . Con trai hôm nay còn lớp học thêm, đừng ngủ quên mất.”

Nói , Quý Thanh Bạch móc điện thoại .

Quý Dư Tích: 【 Vừa kiểm tra đột xuất xong kiểm tra ngay. 】

điện thoại của Đan Tĩnh Viễn gọi . Quý Thanh Bạch tiếng tút tút trong điện thoại, sắc mặt càng ngày càng khó coi. Cô mới khỏi nhà, Tích Bảo trúng chứ.

Quý Thanh Bạch còn tâm trí nào khác, mở ứng dụng camera theo dõi điện thoại, chuyển qua từng màn hình một.

Chỉ thấy Quý Hồng Bạch đang lén lút ngoài phòng ngủ của cô, còn ngó xung quanh.

Nhìn thế vấn đề , Quý Thanh Bạch nghiến răng ken két.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ca-nha-phao-hoi-nghe-tieng-long-an-dua/chuong-14.html.]

Mẹ Quý nhỏ giọng hỏi: “Em rể ?”

Quý Thanh Bạch : “Không thấy , vẫn đang ngủ .”

Cô bây giờ hối hận vì lắp camera trong phòng ngủ, nếu lắp thì cũng cần đoán già đoán non ở đây, xem Quý Hồng Bạch rốt cuộc là trộm trộm đồ.

Tiếp theo, cô thấy Quý Hồng Bạch đưa tay vặn nắm cửa, nhưng mở . Quý Hồng Bạch đợi vài giây bỏ .

Quý Thanh Bạch may mắn : “May mà em đổi khóa vân tay cho phòng ngủ.”

Quý Dư Tích: 【 Khóa vân tay thì ích gì chứ, leo giường thì vẫn cứ leo thôi. 】

Mẹ Quý và Quý Thanh Bạch giật , đồng loạt đầu , mới thấy Quý Dư Tích đang nhoài lưng ghế sofa phía họ, duỗi cổ cùng xem video theo dõi.

Quý Thanh Bạch chút cạn lời, hỏi : “Con bóc quà, im lặng tiếng nấp lưng bọn cô làm gì thế.”

“Con gây tiếng động mà.” Quý Dư Tích tỏ vô tội: “Quà bóc xong ạ, cô cứ mang về cho em họ , con mười tám tuổi còn chơi mấy thứ đồ chơi trẻ con đó nữa . Em họ mới mười lăm, còn chơi hai năm nữa.”

Quý Thanh Bạch đầu xem, tất cả quà đều bóc giấy gói, ngay cả hộp cũng mở, xếp ngay ngắn bên cạnh thùng.

“Mấy món quà con đều thích ?” Quý Thanh Bạch chút thất vọng.

Tích Bảo từ nhỏ thích quấn lấy cô đòi mua quà, mỗi sinh nhật, cô đều tặng một thùng như , những năm Tích Bảo đều vui vẻ. Năm nay là đầu tiên trả hết cho cô, thích món nào cả.

Quý Dư Tích suy nghĩ một lát : “Con thích bức tranh sơn thủy tả thực trong phòng sách nhà cô, cô thể tặng cho con ạ?”

Quý Thanh Bạch còn kịp gì, Quý trách mắng: “Hồ đồ, bức tranh nhà cô con là tranh gốc của đại sư Trần mà dượng con bỏ cả trăm vạn để mua đấu giá đấy, con cũng dám mở miệng xin .”

Quý Dư Tích thầm lè lưỡi, cả trăm vạn, đúng là dám nghĩ tới.

Quý Thanh Bạch : “Chị dâu, Tích Bảo thích thì cứ cho nó thôi. Tích Bảo từ nhỏ thích vẽ, cho nó còn thể thưởng thức nhiều hơn. Tuy là tranh gốc của đại sư, nhưng dù cũng là Đan Tĩnh Viễn mua đấu giá từ thiện, tiền đều quyên góp hết , ai còn quan tâm đến bức tranh nữa, hai vợ chồng em hiểu gì về cái .”

với Quý Dư Tích: “Con chờ nhé, cô bảo tài xế về nhà lấy ngay bây giờ.”

Quý Dư Tích thôi, một lúc lâu mới nhỏ giọng phàn nàn trong lòng: 【 Con thật sự bức tranh, con là theo cô về nhà cô xem náo nhiệt cơ, chừng Quý Hồng Bạch màn thao tác thần kỳ nào đó thì , chậm tiêu thế nhỉ. 】

Mẹ Quý lập tức nắm lấy cánh tay Quý Thanh Bạch, : “Hay là, chúng cùng về nhà em một chuyến, Quý Hồng Bạch nếu thật sự trộm đồ, chị giúp em xử lý.”

“Thật ?!” Quý Thanh Bạch vui mừng khôn xiết: “Chị dâu đổi ý đấy, chúng ngay bây giờ.”

Mẹ Quý: “……”

nhanh quá .

Quý Dư Tích ở bên cạnh háo hức, giơ tay : “Cô ơi, con thể cùng ạ?”

Mẹ Quý vốn định dẫn theo, nhưng vẫn cố tình trêu chọc : “Con làm gì, lỡ trưởng bối chuyện cần xử lý, con hổ mà xem náo nhiệt của trưởng bối.”

【 Con chính là vì xem náo nhiệt của trưởng bối nên mới mà. 】

Quý Dư Tích thầm gào lên một tiếng, ôm lấy cánh tay Quý Thanh Bạch, : “Hai thể bỏ con một ở nhà . Cô dẫn con với, coi như con là tàng hình, là phông nền, con đảm bảo lời nào.”

Quý Thanh Bạch buồn liếc chị dâu một cái, vỗ vỗ đầu Quý Dư Tích, : “Đừng con , cô chắc chắn sẽ dẫn con theo.”

“Cô là nhất.” Quý Dư Tích nhảy chân sáo chạy quần áo, giày.

……

Biệt thự nhà họ Đan cách đây xa, lái xe chỉ cần hơn nửa tiếng là đến.

Sau khi ba đến nhà họ Đan, Quý Thanh Bạch tự lặng lẽ mở cửa lớn , suốt đường một tiếng động. Kết quả bước cửa giữa tầng một, thấy Đan Tĩnh Viễn chỉ mặc một chiếc quần đùi, ôm quần áo chạy từ lầu xuống.

Quý Thanh Bạch tại chỗ nổi giận, quát: “Đan Tĩnh Viễn, dám cõng vụng trộm!”

Đan Tĩnh Viễn lúc mới thấy ba Quý Thanh Bạch, sắc mặt tức khắc biến đổi, vội vàng chạy phòng bên cạnh.

Quý Thanh Bạch trong cơn tức giận, lập tức đuổi theo chất vấn.

Cô bây giờ đau lòng phẫn nộ, uổng công cô còn ở mặt chị dâu bênh vực , thể nào làm chuyện với cô, kết quả vả mặt cô như . Ban ngày ban mặt gần như trần truồng chạy từ lầu xuống, thật quá mất mặt!

Ngược , Quý cảm thấy gì đó bình thường, lập tức giữ chặt cánh tay Quý Thanh Bạch, : “Em đợi em rể hẵng .”

Quý Dư Tích ở bên cạnh đóng vai tàng hình, chỉ thể lặng lẽ lẩm bẩm trong lòng: 【 Nên lên lầu xem Quý Hồng Bạch chứ nhỉ, chừng cô đang giường dượng chứ. 】

Quý Thanh Bạch Quý giữ , lập tức động đậy, hướng lên lầu.

Mẹ Quý lúc ngăn cản cô nữa, cũng theo sát lên lầu.

Loading...