Cá con của anh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-09-05 14:47:26
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ hôm thấy tiếng thì thầm bên bể cá, chắc chắn một điều: thằng nhóc đúng là Cá Con.

vạch trần. Một phần vì… cũng chẳng , phần khác là ngốc nghếch che giấu, thấy buồn .

Sáng hôm , cố tình hỏi:

- Này, Cá Con ? Anh thấy trong bể nữa.

Cậu giật , lập tức lúng túng:

- À… ờ… chắc dạo ?

… Cá dạo? Tôi suýt bật .

- Vậy là ai? giả vờ nghiêm mặt.

Cậu chớp mắt, ưỡn ngực:

- Tôi là… em họ xa!

Nói xong còn tít mắt, như thể trả lời câu hỏi khó nhất thế kỷ.

Tôi nhịn , vỗ đầu :

- Ừ, em họ xa.

Những ngày đó, “em họ xa” càng ngày càng dính lấy .

Đi siêu thị, định mua thịt gà, cứ lẽo đẽo phía , mắt sáng lên khi thấy quầy… hải sản. Tôi kéo , sợ trông thấy họ vớt cá sống xúc động rơi nước mắt thì xong.

Đi làm về, mở cửa, lao :

- Anh về !

Tôi kịp cởi giày, dúi tay một cốc nước. Tôi hỏi:

- Sao đưa nước?

Cậu đáp tỉnh bơ:

- Anh ở ngoài khô ráo lâu quá, chắc khát .

Tôi: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ca-con-cua-anh/chuong-3.html.]

Thỉnh thoảng cũng khiến bất ngờ.

Một hôm mang đồ giặt ban công, phơi gọi điện cho đồng nghiệp nữ. Đang trò chuyện thì bỗng phía vang lên tiếng “rầm”. Quay , thấy đang … chống nạnh.

Hướng dương

- Ai đấy?

- Đồng nghiệp.

- Giọng ngọt thế… giống đồng nghiệp .

Mặt phụng phịu như quả cà chua, còn giẫm chân huỳnh huỵch nền gạch. Tôi dở dở , bèn túm cổ áo kéo trong.

- Ghen ?

- Ai thèm ghen!

Cậu bĩu môi, nhưng vành tai đỏ chót.

… Thật sự, ghen kiểu đáng yêu quá ?

Tôi dần quen với việc trong nhà luôn một chạy nhảy, ríu rít quanh . Buổi tối, xổm bên cạnh , chăm chăm màn hình máy tính. Tôi gõ báo cáo, thì bấm loạn bàn phím, kết quả mở những cửa sổ kỳ lạ.

- Đừng nghịch! . Tôi giữ tay .

Bàn tay nhỏ, mềm và mát lạnh. Tôi nắm lấy mới chợt nhận tim đập mạnh đến mức nào.

Cậu thì ngẩng lên, hồn nhiên:

- Anh bắt nhé.

… Lại mấy câu dễ hiểu lầm!

Đêm hôm đó, khi ngang qua phòng khách, thấy bể cá, thì thầm nhỏ giọng:

- Mình cố gắng che giấu, nếu thì sẽ ghét mất…

Tôi trong bóng tối, khẽ .

Cậu ngốc , từ lâu . Chỉ là, hề ghét .

Thậm chí, còn thích…

 

Loading...