Từ hôm “em họ xa” đột ngột xuất hiện, nhà chính thức thêm một… thành viên.
Tôi đặt ngay câu hỏi:
- Tên là gì?
Cậu chớp mắt, suy nghĩ một hồi đáp tỉnh queo:
- Cá Con.
Tôi: “…”
- Không , đó là tên con cá của .
- Thì… chính là mà.
Cậu tít mắt, còn chìa tay , như thể bắt công nhận ngay lập tức. Tôi suýt nghẹn.
Ban đầu tin nổi. Một con cá vàng biến thành ? Chuyện chỉ trong tiểu thuyết. hàng loạt biểu hiện của khiến thể nghi ngờ:
Ăn uống: Cậu chỉ ăn đồ… nước. Mỳ nước thì húp ngon lành, còn cơm rang thì nhăn mặt:
- Khô quá, mắc nghẹn!
Tôi đành đưa ly nước, uống ừng ực như cá gặp hồ.
Ngủ: Không chịu ngủ giường, cứ bò xuống sàn cạnh bể cá . Tôi hỏi thì đáp tỉnh bơ:
- Ở đây nước, dễ thở hơn.
Tính cách: Cứ thấy ánh đèn là lao tới, còn khoái nghịch bong bóng xà phòng như trẻ con.
Nghi ngờ đến mức nào nữa, vẫn công nhận một sự thật: thằng nhóc … đáng yêu đến phát mệt.
Một , làm về mệt rã rời, mở cửa “rầm” một cái. Chạy vội thì thấy đang ghế, loay hoay với cái tủ bếp.
-Này! Làm gì thế hả?
- Tôi lấy lọ muối… nhưng cao quá.
Hướng dương
Kết quả: cái ghế đổ nghiêng, loạng choạng ngã xuống. Tôi hoảng hồn lao tới đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ca-con-cua-anh/chuong-2.html.]
Cậu ngã gọn lòng , tóc ướt nhẹp ( hiểu chui bể lúc nào). Ánh mắt long lanh, đôi môi còn ươn ướt.
Khoảnh khắc đó, bỗng thấy tim đập loạn xạ.
Cậu thì hì hì, chẳng gì hết:
- Anh giỏi ghê, bắt .
… Này, đừng mấy câu dễ hiểu lầm như chứ!
Sống chung với một “con cá hóa ” đúng là thử thách thần kinh.
Buổi sáng vội làm, mặc áo sơ mi tìm cà vạt, thấy ngậm cà vạt trong miệng, lắc lắc như mèo chơi dây.
Buổi tối định nấu ăn, kịp bật bếp thì thụp xuống, hí hoáy nghịch cái nồi như thể đang khám phá hành tinh mới.
Có lúc bực quá quát:
- Cậu thôi nghịch ?!
Cậu mím môi, mắt đỏ đỏ như sắp . Tôi lập tức xìu xuống, đưa tay xoa đầu:
- Thôi nào, mắng nữa.
… Quả thật, dỗ một con cá còn khó hơn cả nuôi mèo.
Điều lạ là, dù rõ gì đó bình thường, vẫn giả vờ tin lời : “em họ xa”. Có lẽ vì trong thâm tâm, cũng đuổi .
Mỗi ngày về nhà, thấy chạy lon ton đón, ngốc nghếch:
- Anh về !
Tôi liền cảm thấy căn nhà … còn cô đơn nữa.
Đêm hôm đó, khi tưởng ngủ, vô tình tiếng thì thầm khe khẽ từ phía bể cá:
- Cá Con ngoan, mai để phát hiện nhé…
Tôi sững .
… Cậu đang chuyện với chính , với cái bể cá trống trơn ?