11
Đầu óc khựng trong chốc lát.
Đến lúc hiểu , mấy đội chơi khác lượt lấp ló từ những chỗ kín đáo .
Khi mới nhận Thẩm Độ giăng bẫy.
Anh dùng một mặt dây chuyền mảnh vảy để đổi lấy mạng của boss cuối trong trò chơi kinh dị.
là một vụ mua bán lời to lỗ.
Bàn tính của quả thật gảy kêu.
Dù cái giá trả là hy sinh , vẫn sẽ ngần ngại.
Bởi vì đem hy sinh, từ đầu đến cuối, luôn là .
Tôi bỗng thấy thất vọng về đến tận cùng.
“Tự Ngôn, mau qua đây!”
“Cậu ở cạnh boss cuối sẽ mất mạng đấy!”
Thẩm Độ cuống quýt vẫy .
nhúc nhích lấy một bước.
Dù c.h.ế.t, cũng chỉ ở cạnh Loki.
Loki siết ngược tay .
“Đừng lo.”
Bên ngoài doanh trại chợt vang lên những tiếng gào thét chói tai.
Mấy đội khác dùng đạo cụ đặc biệt, ép những con quái vật vốn trong phó bản lao tới công kích boss kinh dị một cách phân biệt.
Đám quái vật to lớn dị thường.
Khắp khâu chằng chịt bằng chỉ đen.
Có cô bé đội mũ đỏ nhưng mang đầu sói.
Có nàng cá cưỡi chổi bay.
...
Rõ ràng những nhân vật xáo trộn .
Chúng đều là lũ quái vật dị dạng.
Số lượng của chúng càng lúc càng nhiều.
Ngoài còn mấy đội khác núp trong bóng tối b.ắ.n tên lén.
Tôi và Loki vây giữa chính tâm vòng chiến, đến chỗ né tránh cũng .
“Tôi sẽ c.h.ế.t , xử lý đám quái vật .”
Tôi dặn .
Thế nhưng chẳng những buông tay, mà còn ôm chặt hơn.
“Không c.h.ế.t thật, nhưng em vẫn sẽ đau mà.”
Giữa lúc tình hình rối loạn , một cô gái bỗng xông .
Mái tóc vàng dài của cô buộc gọn gàng phía .
Cô cưỡi một con chiến mã màu bạc xám.
Thanh kiếm trong tay dài, cán kiếm quấn lớp da mòn cũ.
Thoạt cô giống một nàng công chúa.
thêm vài phần gánh vác của một kỵ sĩ.
“Loki, đỡ lấy.”
Cô ném cho Loki một thanh kiếm mới tinh.
Ngay đó, hai xông thẳng vòng quái vật, g.i.ế.c đến long trời lở đất.
Còn thì nhặt lấy xác quái vật, dựng thành một lớp chắn để tự bảo vệ .
Sau mấy lượt giao tranh, các đội chơi gần như quét sạch.
Còn sống chỉ còn An Giai Niên đang sợ đến trắng bệch cả mặt, và Thẩm Độ quỳ sụp xuống đất xin tha.
Âm báo hệ thống phát tiếng réo chói tai:
[Thất bại! Thất bại! Thất bại!]
[Cấp độ định của phó bản đang tiếp tục suy giảm.]
[Số chơi còn : 3]
[Vì sự định của phó bản, xin hãy thành việc thăm dò nhiệm vụ chính và sửa hướng phát triển cốt truyện trong vòng ba ngày.]
Một phó bản cấp A mà chỉ còn , An Giai Niên và Thẩm Độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/boss-game-kinh-di-bi-ep-hoan-luong/chuong-6.html.]
Trên mặt Loki vẫn còn vương m.á.u khô.
Hắn nghiêng đầu hỏi : “Có cần xử lý luôn bọn họ ?”
Dù thanh kiếm trong tay cũng còn lau sạch.
Muốn xử lý thêm một hai , với mà chẳng tốn bao nhiêu sức.
Tôi dáng vẻ quỳ rạp xin tha của bọn họ lắc đầu.
Trước tiên đưa tay lau sạch vết m.á.u mặt Loki.
“Không cần để bọn họ làm bẩn tay .”
Loki ngoan ngoãn đáp một tiếng.
Hắn ôm lòng như thể yêu buông nổi.
Hai tay nâng mặt dây chuyền mảnh vảy của lên.
Hắn nhắm mắt , thành kính như đang cầu nguyện.
Từ , đến cả , cùng lúc tỏa một luồng sáng vàng dịu dàng.
12
Âm báo hệ thống vang lên:
[Chúc mừng chơi An Tự Ngôn mở khóa phần ký ức lãng quên.]
[Chủ tuyến thật sự của Trấn Đồng Thoại: ác long từng bắt công chúa , thứ nó bảo vệ là những kẻ hết tới khác cả thế giới ruồng bỏ.]
Đầu đau buốt.
Ký ức trong quá khứ như nước lũ ào xuống, cuốn ngược trở về.
Từng mảnh vụn.
Từng mảng xa xăm.
Thậm chí còn lẫn cả mùi đất ngai ngái của những năm tháng thơ ấu.
...
Năm đó tám tuổi.
Tôi bỏ ở quê.
Chân ông nội tiện nên thường chẳng bao nhiêu.
Bởi , tự chạy núi nhặt củi.
Hôm mưa như trút.
Sườn núi sạt xuống.
Giữa bùn đất, thấy một cục nhỏ màu vàng nhạt.
Nó bé xíu, nom như một con thú con mới sinh.
Trên còn một đôi cánh kỳ quái, trông giống cánh chim nào đó.
Nó cảnh giác , nhưng yếu đến mức gần như chẳng động đậy nổi.
Khi chỉ thấy nó đáng thương quá.
Thế là ôm nó về căn nhà cũ rách nát để chăm sóc.
Tôi băng bó vết thương cho nó.
Còn chia cho nó nửa phần cơm của .
Tôi đặt tên cho nó là Loki.
Tôi nuôi nó lâu.
Mãi nó mới dần khỏe .
Thế một buổi sớm nọ, khi tỉnh giấc, Loki còn ở đó nữa.
Sau , bố đón thành.
Cuộc sống cũng từ đó đảo lộn .
An Giai Niên bệnh bạch cầu.
Tôi hiến tủy cho em .
Tôi giường bệnh.
Thuốc mê chậm rãi bơm cơ thể.
tác dụng giảm đau với gần như chẳng đáng kể.
Cơn đau từ da thịt đến tận màng xương truyền tới từng đợt một.
Tôi nhịn nổi, bật thành tiếng.
Tôi cầu cứu bố , nhưng họ mặc kệ.
Tôi cầu cứu ông nội.
ông cũng qua đời từ lâu.