Bị đại thiếu gia giả nghèo lừa gạt - 1
Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:40:53
Lượt xem: 1,016
Cơ thể sinh bình thường.
Để giải tỏa nhu cầu, đến một câu lạc bộ tìm một nam sinh.
Ở bên nửa năm, quá mức thích .
Cắn răng lấy tiền đặt cọc mua nhà, cùng sống cho .
Kết quả đầy ba tháng, bất ngờ phát hiện là thiếu gia con nhà giàu.
Ở bên – một thợ sửa xe – chỉ là chơi đùa mà thôi.
Tôi tức giận, cũng cãi vã.
Chỉ túm lấy tóc , :
“Thằng ranh, trả 500 nghìn của ông đây!”
1
Sau một trận cuồng nhiệt.
Tôi kiệt sức, tựa đầu giường.
Rút một điếu t.h.u.ố.c hút.
Cúi đầu Trì Hằng đang thở dốc, mặt đỏ bừng.
Thằng nhóc trắng trẻo nũng nịu.
sức nhỏ.
Đến , một làm việc tay chân bao năm, cũng dày vò đến mệt rã rời.
Nghĩ , nhịn bấm bấm eo bụng Trì Hằng.
Muốn xem bên trong giấu thứ gì .
Trì Hằng đột ngột ngẩng đầu.
Chui lòng chỉ trong vài giây: “Anh, làm tiếp ?”
Tôi rút tay , sợ tàn t.h.u.ố.c rơi lên .
“Không nữa, mai làm ca sáng.”
Trì Hằng bĩu môi, chút tiếc nuối: “Vậy nghỉ ngơi thôi.”
Nói , dậy, giật điếu t.h.u.ố.c trong tay dập tắt.
Lôi chăn: “Ngủ thôi!”
2
Sáng hôm .
Trì Hằng vẫn cuộn trong chăn ngủ say.
Tôi dậy rửa mặt, chuẩn bữa sáng.
Nhìn đồng hồ còn chút thời gian khi làm.
Tôi phòng ngủ, hôn Trì Hằng một cái.
“Anh làm đây, bữa sáng để ấm trong nồi.”
Trì Hằng lờ mờ mở mắt, tay vòng qua cổ .
Kéo hôn sâu một cái vị bạc hà.
Trì Hằng tỉnh táo hơn hẳn, mở mắt dụi tay .
“Trên đường nhớ cẩn thận nha.”
Một câu quan tâm khiến lòng ấm áp.
“Chiều tới trường đón em nhé?”
Hôm nay là thứ Sáu, Trì Hằng học đến năm giờ chiều.
Tôi tan ca đến đón là khớp.
Sau khi đồng ý.
Tôi mới yên tâm rời nhà làm.
Lúc qua phòng ăn, khóe mắt liếc thấy bó hoa hôm qua Trì Hằng mang về.
Không kìm cong khóe môi.
Nghĩ mấy hôm bạn còn .
Tình cảm phát triển từ mối quan hệ mờ ám như và Trì Hằng sớm muộn cũng tan vỡ.
Tôi khẽ hừ lạnh.
Nó chỉ là đang ghen thôi.
Bây giờ và Trì Hằng sống với hạnh phúc.
3
Cố gắng làm việc cả một ngày.
Trong lúc nghỉ trưa còn video call ăn trưa ngọt ngào với Trì Hằng.
Cuối cùng cũng tới giờ tan ca.
Tôi hát cởi đồ bảo hộ.
Cô thu ngân nhịn trêu: “Anh Trình vui dữ, tối nay hẹn ?”
Tôi nhướng mày, coi như thừa nhận.
Chỉ là kịp khỏi cửa hàng thì điện thoại reo.
Là bạn – Lưu Nam – gọi đến.
Tôi bắt máy lên chiếc xe Volkswagen cũ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/bi-dai-thieu-gia-gia-ngheo-lua-gat/1.html.]
Còn kịp gì, đầu bên vội vã lên tiếng.
“Trình , mau đến cứu ! Cửa hàng hôm nay đông quá làm xuể, coi như cầu xin em đó~”
4
Lưu Nam tuy là bạn, nhưng giống trai và sư phụ hơn.
Sau khi nghiệp cấp ba nơi nào , là Lưu Nam – chủ tiệm sửa xe – nhận nuôi .
Tôi chăm chỉ học nghề, mãi đến khi tiệm của Lưu Nam ngày càng cao cấp, nhận làm xe cho giới nhà giàu.
Tôi chỉ là học sinh cấp ba, ăn khéo, thường làm khách hàng khó chịu vì mấy vụ độ xe.
Cuối cùng còn cách nào, tự rút lui, dọn sang khu khác mở một cửa hàng nhỏ.
Bây giờ Lưu Nam gọi cầu cứu.
Tôi thể từ chối.
Tôi nhắn tin cho Trì Hằng bảo rằng tăng ca.
Quẹo tay lái, chạy thẳng đến tiệm của Lưu Nam.
5
Vừa đến tiệm, chuyện xã giao vài câu.
Tôi liền cầm dụng cụ chui xuống gầm xe.
Xong sớm còn thể kịp đón Trì Hằng.
Vừa nghĩ làm, thời gian trôi qua chớp mắt.
Nhìn là sắp xong đến nơi .
Tay vô thức tăng nhanh tốc độ.
Đột nhiên, thấy một cái tên quen thuộc.
“Trì Hằng, thằng nhóc mày cuối cùng cũng rảnh đến xem chiếc xe cưng của , bọn tao còn tưởng mày bỏ xe lương luôn chứ!”
Ngay đó, một giọng quen vang lên.
“Cút.”
Không còn cái giọng dính thường ngày.
Ngược còn mang theo chút mất kiên nhẫn.
giọng đó, rõ ràng là của quen.
Động tác tay dừng .
Tôi đạp chân, trượt theo tấm ván.
Men theo hướng phát âm thanh qua.
Tầm quá thấp, góc độ khá khó.
Tôi chỉ rõ một đôi giày.
Một đôi giày thể thao trắng.
Đôi giày hôm qua giặt sạch, buộc dây cẩn thận, đặt trong tủ giày ở nhà.
6
Liễu Nam thấy tiếng động liền đón.
Miệng liên tục gọi “thiếu gia”.
Không lâu , lái từ trong gara một chiếc xe thể thao màu xanh nước biển.
“Thiếu gia Trì, xe của ngài, cần chạy thử ạ?”
Đôi giày thể thao trắng động đậy.
“Không cần.”
Nhận chìa khóa xe, mấy cùng về phía chiếc xe thể thao.
Đôi giày dần khuất khỏi tầm mắt.
Tôi vẫn cứng đờ, theo bản năng chống tay dậy.
Tầm lập tức rộng .
Tôi thấy cái gáy quen thuộc .
Trì Hằng buổi tối thích chui lòng ngủ.
Cái gáy đó sờ trăm .
Tôi dám chắc.
Đó chính là Trì Hằng.
Tôi tựa xe, mấy họ rời .
Cũng thấy họ đùa giỡn vài câu.
“Làm hoa trắng nhỏ suốt hơn nửa năm cảm giác thế nào?”
“Mày còn định chơi với ông chú đó bao lâu nữa?”
“A Hằng, nếu thật sự thích thì cũng nên sớm rõ với .”
Tôi ngây tại chỗ.
Gió thổi lâu.
Cho đến khi tiếng động cơ gầm lên.
Tôi cũng câu trả lời của Trì Hằng.