Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường Tiểu học Số Một Cẩm Thành.

Chiều thứ Sáu, giờ tan học, cổng trường náo nhiệt khác thường, bao quát chỉ thấy chen chúc ở cổng.

Cửa sắt cổng trường vẫn mở, các vị phụ chen ở phía bắt đầu nghển cổ trong xem con .

Dường như họ nóng lòng thấy con , chen lên một chút là thể sớm nắm tay con yêu cùng về nhà.

Phía cửa sắt, giáo viên đang tổ chức cho học sinh xếp hàng. Các bé lớp một nhỏ như củ cải ở hàng đầu, tiếp theo là các khối lớn hơn xếp theo thứ tự, chiều cao cũng tạo thành hình bậc thang.

Sau khi các em xếp hàng ngay ngắn, trong sự chờ đợi của các vị phụ , cửa sắt trường Tiểu học Số Một Cẩm Thành cuối cùng cũng từ từ mở .

Từng đứa trẻ nhà đón , tiếng ồn ào ở cổng trường càng thêm một bậc. Từng tốp “củ cải” nhỏ nắm tay phụ ríu rít kể chuyện một ngày ở trường.

Các vị phụ mỉm hưởng ứng, chăm chú lắng những câu chuyện mà đối với họ khi chỉ là chuyện vặt vãnh, nhưng đối với lũ trẻ vô cùng quan trọng.

Hơn mười phút , tiếng ồn ào ở cổng trường Tiểu học Số Một Cẩm Thành dần lắng xuống. Nửa giờ trôi qua, nơi đây bắt đầu trở nên yên tĩnh.

Một giờ , dòng rút , cổng trường trống .

Không, vẫn còn .

Tiểu Quý Dư cô giáo đang bên cạnh : “Cô ơi, con ạ.”

Cô giáo chút khó xử: “Người nhà con vẫn ai đến đón ? Bà nội của con ?”

Nói là bà nội, nhưng thực cô giáo cũng đó chỉ là một cô giúp việc.

Tiểu Quý Dư lắc đầu: “Cháu của bà nội ốm ạ.”

Cậu bé cúi đầu, giọng lí nhí: “Bà nội chăm sóc bạn .”

Cô giáo cổng trường vắng tanh mà vẫn ai đến đón, bắt đầu sốt ruột: “Vậy nhà con ai đến đón con ?”

“Bà nội xin nghỉ chắc chắn báo cho nhà con chứ.”

Tiểu Quý Dư trả lời, chỉ yên tại chỗ, bàn tay lưng bất an véo đầu ngón tay.

Cô giáo hỏi thêm vài nữa mà vẫn nhận câu trả lời nào, gọi điện thoại cho “bà nội” giúp việc của Quý Dư cũng ai máy.

chút nóng nảy, giọng điệu khỏi gắt lên: “Cô đang hỏi con đấy, con chứ, điện thoại của bố con là bao nhiêu?”

Tiểu Quý Dư cúi gằm mặt, những ngón tay bối rối bấu lưng. Cậu bé còn cao bằng chân cô giáo, chiếc ba lô lưng lớn, như đè bẹp bé.

Thương Viễn Chu đến cổng trường thì thấy cảnh .

Anh bước lên , tay xoa đầu tiểu Quý Dư, với cô giáo: “Tôi đến đón Tiểu Ngư.”

Lời lọt tai cô giáo và tiểu Quý Dư, mang đến hai phản ứng khác .

Cô giáo mừng xen chút trách móc ngầm, còn tiểu Quý Dư thì ngẩng đầu lên, ngơ ngác Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu vuốt tóc bé, chuẩn sẵn lời giải thích.

Anh nghĩ rằng Tiểu Ngư lúc rõ ràng mất trí nhớ và trở về thời thơ ấu, biến thành tiểu Quý Dư, sẽ hỏi là ai, nên cần chứng minh vô hại .

Nào ngờ tiểu Quý Dư đưa tay nắm lấy tay , ngoan ngoãn bên cạnh.

Bàn tay nhỏ, là nắm tay , nhưng thực chỉ thể ôm lấy nửa ngón tay của Thương Viễn Chu. Anh thể dễ dàng bao trọn bàn tay trong lòng bàn tay .

Cô giáo thấy tiểu Quý Dư nắm tay Thương Viễn Chu, cũng nghi ngờ gì, chỉ là đợi lâu như , trong lòng thoải mái, nên thêm vài câu:

“Gia đình các vị vẫn nên quan tâm đến đứa trẻ hơn.” “Cả ngày cháu nó chẳng phản ứng gì, như khúc gỗ . Bây giờ mới lớp một mà tính cách kỳ quặc thế , làm ? Còn gây thêm bao nhiêu phiền phức cho nhà trường nữa?”

Cô còn hết thì bắt gặp ánh mắt của Thương Viễn Chu.

Ánh mắt lạnh lùng đến băng giá, khiến rét mà run. Cô giáo là một Beta, cảm nhận pheromone mang theo thở nguy hiểm đang tràn ngập xung quanh lúc , nhưng vẫn bản năng ngừng những lời oán trách tiếp theo.

Thương Viễn Chu nắm tay tiểu Quý Dư rời . Anh đưa bé về thẳng nhà ngay mà dẫn đến một tiệm bánh ngọt theo chủ đề mà trẻ con thường thích.

Từ đầu đến cuối, tiểu Quý Dư đều ngoan, giãy giụa cũng phản kháng, ngoan ngoãn theo Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu đến nơi khi cùng Quý Dư trở về từ chuyến chụp ảnh sông băng. Đã kinh nghiệm một , Thương Viễn Chu nhanh chóng nắm rõ tình hình, tìm Tiểu Ngư hiện tại vẫn còn là một đứa trẻ.

phản ứng của Tiểu Ngư lúc khiến Thương Viễn Chu chút nghi ngờ tiểu Quý Dư còn ký ức .

“Con nhận chú ?”

Tiểu Ngư đối diện ngoan. Cậu bé lùn, ghế chân còn chạm đất, lúc lắc đầu chân cũng khẽ đung đưa theo. “Không quen ạ, nhưng đến đón con.”

Mày Thương Viễn Chu lập tức nhíu chặt, tim cũng thắt trong nháy mắt.

Anh Tiểu Ngư trong suốt quá trình trưởng thành đều ngừng những trong gia đình đó coi thường, nhưng đến tận bây giờ Thương Viễn Chu mới hiểu câu ngắn ngủi ý nghĩa gì.

Tiểu Ngư mắt mới học lớp một, vẫn là một đứa trẻ bảy tuổi. Khi cô giáo khiển trách, bé chỉ ngơ ngác yên tại chỗ, , làm ầm lên, càng cãi .

Hoàn một lời, chỉ cúi đầu.

Càng là vì đến đón, cho dù là lạ, bé cũng sẽ theo.

Hoàn sự hoạt bát mà lứa tuổi nên , ngược … mang một vẻ gì đó c.h.ế.t lặng.

Ngày đầu tiên Thương Viễn Chu cuốn nơi , một khao khát mãnh liệt mang Quý Dư rời .

Tiểu Ngư của nên trải qua những chuyện thêm một nữa.

Hơn nữa, tình huống chút khác biệt so với . Anh đến thế giới , nhưng cơ thể là của trưởng thành, giống như thời gian của và thời gian của Quý Dư lệch pha.

, Thương Viễn Chu khả năng mang Quý Dư , rời khỏi nơi .

Nghĩ , Thương Viễn Chu cũng hỏi như thế: “Chú mang Tiểu Ngư ? Chúng đến một nơi khác.”

Tiểu Quý Dư cúi đầu, gian nhỏ bé chìm sự im lặng kéo dài.

Ngay khi Thương Viễn Chu nghĩ quá vội vàng, nên làm quen thêm một chút hẵng mở lời, thì tiểu Quý Dư ngẩng đầu lên.

Tiểu Ngư khi còn bé vẫn trắng trẻo, gương mặt còn chút bụ bẫm trẻ con, đáng yêu, nhưng biểu cảm gì. Cậu bé đưa tay về phía Thương Viễn Chu: “Dạ .”

“Một tuần nữa dẫn em nhé.”

Anh?

Ánh mắt Thương Viễn Chu khẽ đổi, ý lan tỏa khắp đáy mắt. Anh dỗ dành Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư gọi là gì?”

Tiểu Quý Dư chớp chớp mắt, ngoan ngoãn gọi một nữa: “Anh.”

Ý trong mắt Thương Viễn Chu càng thêm rạng rỡ, giọng điệu càng thêm dịu dàng, quyến rũ: “Anh tên là Thương Viễn Chu, Tiểu Ngư thể gọi Viễn Chu.”

Giọng tiểu Quý Dư non nớt, mang theo sự ngây thơ của trẻ con, giọng mềm mại ở cuối câu như kéo dài làm nũng: “Anh Viễn Chu.”

Thương Viễn Chu chút hiểu những cả ngày ôm ấp mèo con ch.ó con, nghiện mèo đến thể kiềm chế.

Anh bây giờ cũng ôm lấy n.g.ự.c .

Vợ yêu lúc nhỏ cũng quá đáng yêu !!

Ăn xong bánh ngọt, Thương Viễn Chu nắm tay tiểu Quý Dư về phía nhà bé. Càng đến gần nhà tiểu Quý Dư, càng im lặng.

Thương Viễn Chu xổm xuống, véo nhẹ gò má non mềm của Quý Dư bé nhỏ: “Tiểu Ngư về ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-92.html.]

Nếu gây thêm rắc rối, Thương Viễn Chu cũng đưa bé về. Lúc trong lòng tính toán làm để trực tiếp mang .

Tiểu Quý Dư gật đầu cũng phủ nhận, mà ôm lấy tay Thương Viễn Chu: “Em gọi Viễn Chu, Viễn Chu thể gọi em là Tiểu Dư ?”

Bóng dáng nhỏ bé yên tại chỗ, ánh mắt ảm đạm : “Em làm Tiểu Dư.”

Nếu buôn bán bé cho một gia đình khác, bé sẽ lời theo.

Yêu cầu duy nhất, nhỏ bé, là cần tên là Quý Dư nữa.

Thương Viễn Chu tiểu Quý Dư mắt đang nghĩ gì, chỉ là khi câu đó, tim đột nhiên nhói lên. Anh từng giải thích với vợ yêu rằng gọi như ý nghĩa gì, bây giờ một nữa giải thích với Tiểu Ngư mất trí nhớ và trở về thời thơ ấu.

“Không gọi tên Dư của em, mà là Tiểu Ngư trong biển, giống như nàng tiên cá , chiếc đuôi . Tiểu Ngư truyện cổ tích về nàng tiên cá ?”

Tiểu Quý Dư nửa hiểu nửa gật đầu lắc đầu, đầu về phía : “ em đuôi.”

Thương Viễn Chu dịu dàng xoa đầu bé, vuốt ve: “Tiểu Ngư của chúng cũng chiếc đuôi , chỉ là bây giờ Tiểu Ngư còn thấy, nhưng Viễn Chu thể thấy.”

“Tiểu Ngư thủy cung , Viễn Chu dẫn em xem nàng tiên cá nhé.”

Tiểu Quý Dư đầu thoáng qua cánh cổng nhà cách đó xa, bàn tay non nớt nắm lấy tay Thương Viễn Chu: “Muốn ạ.”

“Bà nội xin nghỉ một tuần, bà với bố là họ đến đón em, nhưng chắc họ quên .”

Không ai để ý đến bé, ai nhớ đến bé.

“Anh Viễn Chu đừng lo.”

Sẽ ai báo cảnh sát .

“Tuần em thể ở cùng Viễn Chu ?”

Thương Viễn Chu cũng theo về phía xa, ánh mắt càng lúc càng lạnh. Thu tầm mắt, hôn lên trán tiểu Quý Dư: “Được.”

..…

Thứ Bảy, thủy cung phần lớn là bố dắt con cái đến, cũng một bộ phận các cặp đôi và những trẻ tuổi đến chơi.

Giữa những , Thương Viễn Chu với ngũ quan góc cạnh, vẻ ngoài lạnh lùng, vóc dáng cao ráo cùng tiểu Quý Dư bên cạnh liền trở nên đặc biệt nổi bật.

Tiểu Quý Dư dường như nhận những ánh mắt ngừng đổ dồn về phía . Cậu bé bao giờ nhiều chú ý đến , rụt rè sợ hãi nép lưng Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu một tay cầm kem, một tay nắm lấy tiểu Quý Dư, lướt qua đám đông bên trong thủy cung.

Đi đường hầm đáy biển, tiểu Quý Dư cuối cùng cũng còn để ý đến những ánh mắt đó nữa, ngẩng đầu ngắm thế giới màu xanh lam xung quanh.

Ánh mắt bé dõi theo đàn cá bơi lội, miệng từ từ há . Khi thấy chú cá voi trắng nghịch ngợm lao đến tấm kính, nhịn “oa” một tiếng.

Mắt tiểu Quý Dư tò mò thứ trong thủy cung, còn ánh mắt Thương Viễn Chu thì luôn dõi theo tiểu Quý Dư.

Khi bé khe khẽ “oa” một tiếng, khóe môi cũng khẽ nhếch lên.

Trái tim mềm nhũn như dòng nước dịu dàng trôi chảy xung quanh. Thương Viễn Chu phát hiện đây thích trẻ con là giả tạo, vợ yêu biến thành trẻ con thì thích.

Đáng yêu.

Vô địch đáng yêu.

Khi xem màn biểu diễn của nước, mắt tiểu Quý Dư lấp lánh như tựa tấm kính, xem vô cùng chăm chú, thỉnh thoảng đầu về phía .

Do ảnh hưởng của môi trường trưởng thành, tiểu Quý Dư thực trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ bình thường.

Cậu bé chuyện sẽ đuôi là Thương Viễn Chu lừa , nhưng khi thấy đuôi của cá vẫn nhịn về phía , tưởng tượng nếu đuôi sẽ trông như thế nào.

Biết rõ là giả, tiểu Quý Dư vẫn hỏi: “Sau em thật sự sẽ đuôi ạ? Đuôi sẽ trông như thế nào?”

Thương Viễn Chu nửa xổm lưng tiểu Quý Dư, cùng nước mà khen ngợi. Nghe câu hỏi của Tiểu Ngư, cũng nghiêm túc suy nghĩ: “Anh nghĩ chắc sẽ giống như bầu trời .”

“Xinh , lộng lẫy, lấp lánh ánh sáng vụn. Tiểu Ngư của chúng sẽ chiếc đuôi nhất thế giới .”

Biển thấy trong sa mạc , chính là màu nền cho chiếc đuôi tự do vẫy vùng của Tiểu Ngư.

...…

Họ đang ở giữa thế giới mộng ảo màu xanh lam của thủy cung, xung quanh là những đàn cá bơi lội. Quý Dư nhỏ bé Thương Viễn Chu, đôi mắt trong veo, sạch sẽ, mang theo chút khó hiểu.

Rất đột ngột, bé hỏi: “Anh là ?”

Không kẻ buôn nào dắt đứa trẻ bắt cóc xem thủy cung.

Bố , trai của bé đều sẽ làm .

Sẽ đến cổng trường đón bé, cũng sẽ dẫn ăn bánh ngọt, mua kem cho bé, sẽ dẫn bé đến thủy cung, rằng chiếc đuôi nhất thế giới.

Thương Viễn Chu rõ ràng câu hỏi bất ngờ làm cho ngẩn một chút: “Tại ?”

Tiểu Quý Dư nghiêm mặt với khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt đáng yêu, nghiêm túc: “Không ai tự dưng với một cả.”

Những lời lẽ nghiêm túc của lớn thốt từ miệng Tiểu Ngư nhỏ bé, mang một vẻ đáng yêu của đứa trẻ đóng vai lớn.

Thương Viễn Chu nảy sinh ý định trêu chọc, lời đến bên miệng liền đổi ý.

Gương mặt sắc sảo cúi xuống, vẻ mặt như , mang theo chút thở nguy hiểm: “Anh đúng là , bởi vì em——”

Tiểu Quý Dư nín thở, chờ Thương Viễn Chu tiếp.

“Lớn lên làm vợ cho .”

Xung quanh yên tĩnh, đàn cá bơi lội, cá hát khúc ca lời trong làn nước biển xanh thẳm.

ký ức theo dòng nước biển cuồn cuộn ùa về. Quý Dư bé bỏng từ từ mím môi : “Dạ , lớn lên Tiểu Ngư làm vợ cho Viễn Chu.”

......

Một tuần trôi qua nhanh như chớp. Thương Viễn Chu đưa đón Tiểu Ngư học, những lời lí nhí đầu cuối, ăn chiếc bánh pudding thỏ con mà Tiểu Ngư mua từ .

Đến lúc rời , Thương Viễn Chu và Tiểu Ngư lặng lẽ .

Cùng ngày hôm đó, bố của Tiểu Ngư và hai trai một đám bịt đầu đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Ra tay tàn nhẫn đến mức chuyện đều lè lưỡi.

Bố của Tiểu Ngư gần như tàn phế, một chân gãy, viện hơn một tháng.

Ông tức giận đến mấy, cũng tài nào tìm kẻ sai khiến đám côn đồ đó. Chuyện cũng một thời trở thành đề tài bàn tán của hàng xóm, những bà cụ rõ chuyện còn bắt đầu ông làm chuyện nên trời phạt.

thực tế.

Trong suốt một tuần đó, một ai đến tìm Tiểu Ngư, thể thấy những coi thường Tiểu Ngư đến mức nào.

Thương Viễn Chu dây dưa với loại cặn bã . Đánh gãy một chân của ông là kết quả khi cố gắng kiềm chế vì gây thêm rắc rối.

Khi nắm tay Tiểu Ngư bước sông băng, Thương Viễn Chu hỏi Quý Dư khôi phục ký ức từ khi nào.

Quý Dư vẻ vô tội chớp chớp mắt: “Chụp ảnh, Viễn Chu xem màn hình kìa.”

Camera sông băng dừng ở hình ảnh một lớn một nhỏ hai bóng .

Con cá voi băng xanh khổng lồ phía họ trông vô cùng mộng ảo, nó như đang bơi lội, hình ảnh bóng màn hình cũng bắt đầu ngừng đổi.

Tiểu Ngư khi còn nhỏ, Thương Viễn Chu thời niên thiếu, và hai khi trưởng thành.

Đuôi cá vẫy vùng, tiếng ca vang lên từ biển sâu lớp băng, màn hình, họ luôn ở bên cạnh .

Loading...