.
Lực nắm ở cằm tăng thêm một chút, Thẩm Úc cong môi: "Bệ hạ tức giận ?"
"Trẫm chỉ nhắc nhở quý quân rằng đừng quên phận của ." Thương Quân Lẫm khẽ nheo mắt .
"Vậy......" Thẩm Úc cố ý kéo dài giọng của "Bệ hạ cho phận của là gì ."
"Quý quân rõ còn cố hỏi."
"Sao bệ hạ lời trong lúc thuận miệng?*"Con ngươi Thẩm Úc xoay chuyển, "Bệ hạ là đang quan tâm ?"
(*lời Thẩm Úc về các công tử lúc chuyện với Việt Vương.)
"Từ đến nay, ở trong hoàng cung gì gọi là bí mật, cuộc đối thoại giữa ngươi và Việt Vương bao nhiêu thấy ." Thương Quân Lẫm một sự thật.
"Hèn gì Lệ Vương dùng chuyện uy h.i.ế.p ," Thẩm Úc hiểu chuyện , y đưa tay phủ lên mu bàn tay của Thương Quân Lẫm "Nếu bệ hạ tò mò những chuyện từng trải qua khi cung thì cứ trực tiếp hỏi là . Không cần tin mấy tin vỉa hè ."
Thương Quân Lẫm trừng mắt: "Vậy chắc quý quân ngại cho trẫm ở ngoài cung ngươi còn giấu bao nhiêu công tử nhỉ?"
Nói , đề tài về chuyện ban đầu.
"Chuyện lấy lừa Việt Vương thế mà bệ hạ cũng tin? Ngoại trừ bệ hạ , nào vị công tử nào nữa chứ. Không bệ hạ hiểu rõ chuyện nhất ?" Thẩm Úc tin lúc cung Thương Quân Lẫm từng điều tra .
"Quý quân thì là ," Thương Quân Lẫm cũng phủ nhận, thả lỏng bàn tay đang giữ cằm của Thẩm Úc nhíu mày, "Sao quý quân da mỏng thịt mềm như thế chứ?"
Thương Quân Lẫm cố ý dùng lực nhẹ, ngờ vẫn để một vệt đỏ cằm Thẩm Úc.
"Mạnh Thường, lấy thuốc tới đây."
"Vâng ạ." Mạnh công công nhanh nhẹn lấy thuốc giúp tan m.á.u bầm tới.
Thẩm Úc xoa xoa cằm, thật y cũng cảm giác gì "Bệ hạ, cần bôi thuốc, để một lát là ."
Thương Quân Lẫm thèm lời Thẩm Úc, mở bình thuốc , một tay nâng cằm Thẩm Úc, một tay khác lấy thuốc mỡ nhẹ nhàng bôi lên vệt đỏ cằm Thẩm Úc.
Cảm giác mát lạnh truyền tới từ chỗ bôi thuốc cằm, Thương Quân Lẫm dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa thuốc mỡ, cảm giác mát lạnh dần trở nên nóng cháy.
Thẩm Úc nam nhân đẩy lên vách tường, cảm giác lạnh thấu xương từ thở của nam nhân hoà cùng nhiệt lượng cuồn cuộn , hai luồng nhiệt ngừng đánh úp lên Thẩm Úc làm y tài nào vững nổi.
Thẩm Úc khép mắt , những suy nghĩ hỗn loạn mới dần bình tĩnh trở .
"Tốt ."
Một khắc khi ý thức của Thẩm Úc chìm vực sâu, giọng của nam nhân truyền đến. Thẩm Úc mở mắt , y phát hiện cách giữa và Thương Quân Lẫm càng ngày càng gần hơn.
Khoảng cách giữa hai chỉ thiếu chút nữa là hoà thành một. Gần đến nỗi Thẩm Úc thể thấy rõ từng sợi lông mi nhỏ dài của Thương Quân Lẫm, thở giữa hai đan , hai tai của Thẩm Úc nóng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-51.html.]
"Ở chỗ của quý quân một nốt ruồi nhỏ." Giọng của Thương Quân Lẫm khàn khàn.
Ở vành tai của Thẩm Úc một nốt ruồi nhỏ trông đáng yêu. Thương Quân Lẫm nhịn duỗi tay qua sờ sờ.
Thẩm Úc tự nhiên nghiêng đầu, né sự đụng chạm của Thương Quân Lẫm, đồng thời duỗi tay sờ thử chỗ đó.
Y chỗ đó của mẫn cảm như . Chỗ mẫn cảm như , chỉ Thương Quân Lẫm chạm một chút thôi cũng như chạm chốt mở, ngừng run rẩy.
"Bệ hạ......" Cảm nhận giọng run rẩy của , Thẩm Úc bèn im lặng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm nhẹ giọng "khụ" một tiếng thu tay : "Đã khuya , quý quân nên nghỉ ngơi sớm một chút."
Dưới ống tay áo, Thương Quân Lẫm khẽ vuốt ve những ngón tay của , đầu ngón tay của dường như vẫn lưu cảm xúc mềm mại tinh tế khi chạm vành tai Thẩm Úc.
Thẩm Úc ở giường, nghiêng đầu. Dưới ánh nến, Thương Quân Lẫm đang phê tấu chương, ánh nến màu cam chiếu lên thể của tạo nên một tầng sáng nhàn nhạt. Màu cam ấm áp khiến rời mắt nổi.
Đêm nay xác định là một đêm dài.
Tin tức Hoài Dục Vương đột nhiên bắt truyền , các đại thần chỉ nhận tin tức thì các hành động của hoàng thượng làm cho rối loạn.
Cấm quân hai lời bắt vài vị quan viên , trong đó ít vị đại thần hầu hạ từ lúc tiên đế còn tại vị.
Hành động còn nhanh hơn cả hành động trong vụ án của Trương ngự sử.
Các đại thần quan hệ với tụ , bàn tán nguyên nhân bệ hạ làm như .
"Hôm bệ hạ mới xử phạt Lệ Vương và Việt Vương xong, giờ xử phạt Hoài Dục Vương, chắc do Hoài Dục Vương cũng đắc tội với quý quân như hai vị vương gia nhỉ?"
"Chắc sẽ , cảm giác tồn tại của Hoài Dục Vương vẫn luôn thấp, quan tâm tới chuyện triều chính nữa. Lệ Vương là vì cháu gái của cung làm hậu nên mới làm , nhưng từng tin Hoài Dục Vương con cháu đang tuổi cưới gả mà."
"Bệ hạ đột nhiên phát động chuyện lớn như , trực tiếp phái cấm vây quanh phủ Hoài Dục Vương. Không là chuyện nhỏ ."
"Chẳng lẽ là......Mưu phản?"
"Nói năng cẩn thận, năng cẩn thận."
"Thật cũng khả năng đó, chắc các ngươi khi tiên đế lên ngôi ủng hộ làm thái tử chính là Hoài Dục Vương."
Người chuyện như lâm hồi ức, lúc Hoài Dục Vương mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, là độ tuổi thiếu niên khí phách hăng hái. Hơn nữa tài năng trác tuyệt, là nổi bật nhất trong tất cả các vị hoàng tử, chỉ tiếc rằng ngôi tỏa sáng bao lâu thì mây mù dày đặc che khuất.
Chớp mắt một cái, nhiều năm trôi qua, từng là con cưng của trời nay trở thành những hạt cát, viên sỏi mặt đất, một thiếu niên tuấn tú phong lưu cũng thời gian mài mòn.
" tân đế lên ngôi lâu như , nếu tay cũng chẳng chờ đến tận bây giờ." Một khác phản bác.
" đấy, hiện giờ triều đình củng cố, lợi ích của bệ hạ cũng gắn liền với lợi ích của dân chúng. Nếu theo như lời ngươi , chẳng tay lúc sẽ dễ dàng hơn ?"
Hầu hết các đại thần ở đây đều trải qua thời gian hỗn loạn . Tiên đế tuổi già hoa mắt ù tai, sủng ái gian thần, mặc kệ gian thần nắm triều chính, nhiều trung thần loại bỏ trong thời gian đó. Những tướng quân năng lực hãm hại, mấy trăm vạn tướng sĩ hi sinh tính mạng, ôm hận mà chết, quốc gia đối địch nhân thời cơ hỗn loạn để gây chiến, cướp một phần lãnh thổ dồi dào.
Tiên đế chỉ lo sung sướng, làm như thấy những chuyện , cho đến khi đương kim bệ hạ đột nhiên xuất hiện, như một thanh đao sắc bén đ.â.m thẳng tim nước địch thì mới thể lấy lãnh địa của .