Một đợt gió nhẹ phất qua, khiến cho vài sợi tóc của cả hai cũng bay lên trung và đan chéo , chẳng còn phân biệt ai với ai.
Cuối cùng thì Thẩm Úc cũng buông , cơ thể của y mềm nhũn và dựa trong lòng n.g.ự.c của Thương Quân Lẫm, gần như là trọng lượng của y đều đang đặt lên cánh tay đang vòng qua eo y .
"Cũng nếm vị..." Thẩm Úc khẽ lẩm bẩm.
"Lại nếm thêm một chút nữa nhé?" Thương Quân Lẫm áp trán của trán của Thẩm Úc, giọng khàn .
Thẩm Úc lắc lắc đầu, "Đầu lưỡi tê ."
"Để trẫm xem xem," Thương Quân Lẫm buông Thẩm Úc một chút nâng cằm của y lên, "Há miệng ."
Thẩm Úc ngoan ngoãn há miệng và lè đầu lưỡi , lúc đầu lưỡi của y đỏ tươi.
Ánh mắt của Thương Quân Lẫm trở nên tối tăm hơn, dùng ngón tay khảy chỗ đó một chút.
Thẩm Úc vội rụt lưỡi về và với vẻ đầy mơ hồ: "Không cả, đừng ."
"Thật sự ?"
"Chỉ là do bệ hạ dùng nhiều sức mà thôi, thật sự cả." Sau một lúc thì đầu lưỡi của y đỡ tê hơn.
Thương Quân Lẫm vẫn thấy yên tâm lắm, cũng may một đêm thì đầu lưỡi của Thẩm Úc còn vấn đề gì nữa , y đẩy đẩy Thương Quân Lẫm : "Không việc gì , bệ hạ gọi Cố thái y tới làm gì."
"Xem qua một chút cũng chẳng mất gì."
Cơ thể của Thẩm Úc điều dưỡng , còn cần uống quá nhiều thuốc nữa, cũng vì cho nên Cố thái y cũng còn tới như .
Sau khi xem mạch cho Thẩm Úc xong, biểu cảm ở gương mặt của Cố thái y cũng chẳng hề đổi, : "Cơ thể của quý quân hơn nhiều, từ giờ trở cần dùng phương thuốc thần đưa mỗi ngày nữa, cứ hai ba ngày uống một là ."
Không ngờ gọi Cố thái y tới đây chuyến còn nhiều lợi ích như , khóe miệng của Thẩm Úc khẽ cong lên.
Thân thể của Thẩm Úc đang dần hơn và vui nhất chính là Thương Quân Lẫm, chỉ Cố thái y mà ngay cả những hầu ở Cung Ngọc Chương cũng ban thưởng.
Các cung nhân đều thích hầu hạ ở Cung Ngọc Chương, chủ nhân dễ hầu hạ thì thôi , đãi ngộ cũng nữa, ở trong tay của Thẩm Úc nhiều cửa hàng cho nên mỗi sản phẩm gì mới thì ông chủ Từ đều sẽ gửi trong cung, mà hầu hết những thứ y đều dùng cho nên cũng thường thưởng cho cung nhân những thứ mà ở bên ngoài cần tranh giành với , vì thế cho nên các cung nữ đều vui mừng.
Chuyện về nhà họ Lâm cũng tiến triển nhanh, lúc Cố Hoài thì chuẩn sẵn sàng tất cả, nếu nắm đủ chứng cứ trong tay thì cũng dám liều .
Bệ hạ lệnh phúc thẩm vụ án cho nên bất kể trong lòng của các đại thần nghĩ như thế nào thì chuyện nên làm vẫn sẽ làm, lật hồ sơ và nữa thẩm vấn nhân chứng, nhiều năm trôi qua cho nên cho dù trong tay Cố Hoài nắm đầy đủ chứng cứ nhưng cũng sẽ dễ dàng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chuyện giao tay của Phương Quân và Đại Lý Tự cũng góp phần hỗ trợ, Phương Quân cũng xuất từ Đại Lý Tự cho nên cũng cần làm quen với những cộng sự đó nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-406.html.]
Ngày nào cũng những tiến triển mới đưa cung, chuyện của nhà họ Lâm nhiều sự kì quặc là chuyện mà nhiều đến nhưng bởi vì tiên đế quyết tâm buộc tội nhà họ Lâm cho nên bọn họ cũng chẳng thể làm gì, chỉ cần là cầu tình hoặc lên tiếng phản đối thì đều sẽ biếm chức hoặc là bãi quan ngay, còn cả những đánh mất luôn mạng của cả nhà.
Một đời vua một đời thần, hiện giờ hầu hết những viên quan còn ở trong triều đều là những chọn , thật sự trải qua thời kì trị vì của tiên đế ngoại trừ Phương Quân cũng miễn cưỡng tính là một thì cũng chẳng còn mấy ai.
Bọn họ quen với phong cách làm việc như mưa rền gió cuốn của Thương Quân Lẫm cho nên theo chuyện của nhà họ Lâm bật mí thì bọn họ cũng dần nhận lúc tiên đế còn tại vị thì triều đình hỗn loạn đến nhường nào.
"Rõ ràng chuyện nhiều điểm đáng ngờ như , vẫn thể kết án luôn chứ? Đây là chuyện liên quan đến tính mạng của hàng ngàn , qua loa như chứ?"
"Lúc ... Hoang đường đến mức nào cũng là ông , gì mà ngạc nhiên chứ?"
"Vì thế cho nên lúc bệ hạ lên ngôi mới chịu quá nhiều sự phản đối ?"
"Ông nhỏ chút , tại vách mạch rừng, cũng hẳn là như , bệ hạ là hoàng tử duy nhất của hoàng hậu cho nên nếu theo lẽ thường thì quả thật ngài xứng đáng tiếp nhận vị trí , huống chi lúc đó bệ hạ phá giải nguy cơ giúp Đại Hoàn và cứu hàng chục ngàn dân trong thế khó xử, dù là về tình về lý thì vị trí cũng nên thuộc về bệ hạ."
"Bệ hạ lật vụ án của nhà họ Lâm là bởi vì những con trung nghĩa đó mang nỗi oan cả đời ?"
Đối với chuyện thì nhiều viên quan rõ chuyện cảm thấy tâm trạng của trở nên phức tạp, thời trẻ bọn họ cảm thấy bệ hạ hề chút để ý nào nhưng hiện tại xem là vì bệ hạ để bụng mà là vì đang chờ cơ hội nhất mà thôi, nếu vì giữa nhiều như mà cố ý trọng dụng một luôn một lòng lật vụ án của nhà họ Lâm như thế chứ?
Trong tay bệ hạ còn nắm Ẩn Long Vệ cho nên bọn họ tin lúc dùng mà ngài hề phận của .
Trong lòng của các đại thần nghĩ như thế nào thì Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm cũng , khi chuyện quyết định thì Thương Quân Lẫm cũng thèm phí nhiều tâm tư chuyện nữa.
Chuyện của Việt Vương thì tạm thời Thương Quân Lẫm giải quyết xong, đang định là sẽ đưa Thẩm Úc ngoài cung để chơi hai ngày.
Năm ngoái bởi vì giữa chừng thì xảy chuyện cho nên vốn tính đưa Thẩm Úc đạp thanh* nhưng thành, năm nay Thương Quân Lẫm tính đưa Thẩm Úc nữa.
Thẩm Úc đang thử quần áo, trời càng ngày càng ấm lên cho nên Thẩm Úc cởi bớt những bộ quần áo mùa đông và qua những bộ đồ mỏng hơn để mặc mùa xuân, bởi vì hiện tại y cao hơn cho nên quần áo năm ngoái cũng ngắn, vì thế cho nên Cục Thượng Y bất kể ngày đêm mà may cho y thêm mấy bộ đồ.
Tóc đen sợi dây cột tóc cùng màu với quần áo giữ ở phía , khi Thẩm Úc quần áo xong thì Thương Quân Lẫm cũng qua trang phục bình thường.
"Hôm nay rời cung ?" Thẩm Úc Thương Quân Lẫm hỏi.
Chỉ lúc rời cung thì Thương Quân Lẫm mới qua những bộ trang phục thêu hoa văn hình rồng.
"Gần đây ngoài cung đang một cuộc thi mã cầu, A Úc xem ?"
Mã cầu là một trong những môn vận động Đại Hoàn hoan nghênh nhất nhưng vì sự hạn chế của cơ thể nên Thẩm Úc chơi bao giờ.
"Bệ hạ sẽ lên sân thi đấu ?"
Thẩm Úc quá nhiều hứng thú với việc xem khác chơi nhưng nếu bệ hạ tự sân thì sẽ như thế nữa.