"Hắn thể là đứa trẻ cuối cùng mà nhà họ Lâm để ở đời ." Thương Quân Lẫm .
"Chuyện của nhà họ Lâm..." Thẩm Úc cũng từng về nhà họ Lâm, đó là cả một nhà trung quân ái quốc nhưng vì tiên đế hoa mắt ù tai, tin những lời gian nịnh mà g.i.ế.c cả một nhà, ngay cả những đứa trẻ sơ sinh còn trong tã lót cũng buông tha.
Cũng nhiều đại thần vì cầu tình cho nhà họ Lâm mà liên lụy, chỉ trích và bãi quan, cũng những đại thần lâu năm vì chuyện mà tức đến mức từ quan, lui về núi rừng ở ẩn.
Gian nịnh mượn chuyện để bài trừ những trong sạch, vụ việc thì gần như triều đình cũng bọn chúng khống chế.
"Chuyện năm đó thật sự nhiều điều kì lạ, chỉ là ai dám hỏi mà thôi."
"Ta tin bệ hạ thể xử lý hậu quả mà vụ việc để ." Thẩm Úc dụi dụi bả vai của Thương Quân Lẫm.
"Tin trẫm đến ?"
Thẩm Úc gật đầu.
Kiếp ai để ý đến những vong linh trung nghĩa uổng mạng nhưng kiếp thì cơ hội bày ở ngay mặt, cũng nên đòi sự công bằng cho bọn họ .
"Sao A Úc để ý đến nhiều chuyện như chứ?" Thương Quân Lẫm nắm lấy một sợi tóc của trai để ở trong tay và ngắm nghía.
"Bởi vì Đại Hoàn sẽ càng ngày càng trở nên hơn sự thống trị của bệ hạ."
"Là bởi vì trẫm ?"
" , bệ hạ là chồng của , hy vọng rằng lúc chồng của những khác nhắc đến thì sẽ chỉ những lời ca ngợi."
Trong lòng của Thương Quân Lẫm xúc động, vẫn luôn cho rằng những thứ mà Thẩm Úc đưa và sự sắp xếp của y đều vì tấm lòng thương thương đời của y, là sự xót thương trời sinh nhưng hiện tại Thẩm Úc cho thứ y làm đều là vì .
Thương Quân Lẫm ôm chặt lấy của Thẩm Úc, từ đến nay luôn khinh thường việc làm một vị đế vương thật bởi vì ước nguyện ban đầu của khi dành lấy ngôi vị chỉ là vì nếu khác leo lên vị ư thì sẽ chết, tất cả đều mong sẽ c.h.ế.t cho nên càng chết, chỉ sống thật mà còn ở vị trí cao nhất.
A Úc mong sẽ trở thành một vị đế vương thật thì sẽ làm, sẽ làm những điều nhất để trong tương lai khi bọn họ nhắc tới thì đều sẽ là sự ngưỡng mộ và ngợi ca, sẽ cho A Úc của những điều nhất thế gian .
Mới chớp mắt mà đến ngày hành hình Việt Vương, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm qua trang phục bình thường rời khỏi cung.
Mạnh công công cũng quen với việc thi thoảng hai vị chủ nhân của sẽ rời cung một chuyến cho nên cũng chuẩn thứ một cách đầy quen thuộc.
Trên đường náo nhiệt, mưu phản là mọit chuyện lớn và khiến dân chúng lo lắng trong một thời gian, hiện giờ thứ xong xuôi, thủ lĩnh và chủ mưu của phản quân đều bắt và sắp hành quyết cho nên dân chúng cũng sôi nổi tiến đến để xem.
Thẩm Thanh Nhiên đang xen lẫn ở trong đám , trong lòng của mờ mịt, hiện giờ chỉ còn hai bàn tay trắng, đường lui cuối cùng của suýt chút nữa trở thành lá bùa đoạt mạng của , chẳng lẽ xuyên qua nhưng chỉ là để chứng kiến tháng ngày xuôi chèo mát mái của Thẩm Úc thôi ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm cũng đưa Thẩm Úc tới nơi hành hình luôn mà còn chọn một lầu thể thấy cảnh tượng ở đó để đưa y đến.
Dân chúng đến đông, tiếng chuyện cực kì sôi nổi, Thẩm Úc Việt Vương đè lên đài hành hình mà cũng chẳng thể rõ cảm giác hiện tại ở trong lòng của là gì. Dường như là nghĩ nhiều nhưng dường như từng nghĩ gì cả.
Bàn tay đặt ở bàn nắm lấy, Thẩm Úc ngước mắt lên: "Bệ hạ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-403.html.]
"Nếu em xem thì chúng trở về cung thôi."
Thật nơi vẫn cách nơi hành hình khá xa cho nên cho dù xem thì cũng chỉ thể sơ sơ mà thôi, Thương Quân Lẫm để Thẩm Úc thấy cảnh tượng quá m.á.u me cho nên đường rời cung thì vẫn luôn dò hỏi Thẩm Úc, nhưng mà Thẩm Úc tự xem.
"Ta ." Thẩm Úc lắc đầu, y chuyến là vì xác định cái c.h.ế.t của Việt Vương và cũng là xác định xem đời thật sự nhảy khỏi cốt truyện của cuốn truyện kìa .
Thấy y vẫn kiên trì cho nên Thương Quân Lẫm cũng chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y y mà gì thêm nữa.
Trên đài hành hình, lúc Việt Vương tỉnh táo hiếm thấy, đang nhận thức một cách rõ ràng rằng cái kết đang chờ đợi là thế nào.
Ngày đó ở trong tù thì những lời của Thẩm Úc phá vỡ sự ảo tưởng của , Thẩm Úc nội dung trong giấc mộng của nhưng câu thì mỗi rơi giấc mơ, điều mơ thấy chúng là cảnh tưởng y đ.â.m trái tim, dường như là bổ sung sự thiếu sót của những giấc mơ đó cho nên từ ngày hôm đó, mỗi rơi giấc ngủ thì sẽ mơ thấy cảnh tượng thấy nhất.
Cứ thế từng từng trải qua quá trình tử vong, cảnh trong mơ cũng tái hiện mỗi một khoảnh khắc trong quá trình đó một cách rõ ràng, cảm giác chờ đợi cái c.h.ế.t ập đến khi trái tim đ.â.m cứ lặp lặp mãi khiến Việt Vương gần như điên lên.
Hắn thị vệ ấn lên đài, lúc nghiêng đầu về phía nào đó, đó ánh mắt ngưng trọng.
Hắn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Rất quen.
Cái bóng quen thuộc nữa xuất hiện.
—— Thẩm Úc.
Hắn nhịn mà khẽ .
Nhờ nên lên đến đỉnh cao và cũng là nhờ cho nên mới đẩy xuống địa ngục ngay lúc đang ở đỉnh cao đó, bất kể là ở trong mộng là ở hiện thực thì đều thất bại ê chề .
Canh ba của buổi trưa, Thẩm Úc sự chói chang của mặt trời làm cho chói mắt cho nên nhắm mắt , lúc y mở mắt nữa thì thứ kết thúc .
Việt Vương chết.
Bên ngoài vẫn trời xanh mây trắng như cũ, chẳng chuyện ngoài dự định nào xảy .
Tảng đá vô hình trong lòng Thẩm Úc cuối cùng cũng rơi xuống, ánh mắt của y dần xuất hiện tiêu cự.
Dưới lầu náo nhiệt.
Kẻ ác nhận sự trừng phạt xứng đáng, tất cả đều cảm thấy sảng khoái.
Thẩm Úc cảm nhận một ánh mắt cực kì hung hiểm dừng ở cho nên qua.
Đó là Thẩm Thanh Nhiên.
Đã khá lâu Thẩm Úc còn gặp một nhân vật chính khác trong cuốn truyện .
Bọn họ một ở lầu và một thì lẫn ở trong đám , thế nhưng ánh mắt của họ vẫn chạm .