Thẩm Úc đang mải suy nghĩ nên hề để ý đến việc thượng thư bộ Hình lui ngoài sự chỉ đạo của Thương Quân Lẫm, y cũng hề nhận rằng Thương Quân Lẫm đến bên cạnh .
"A Úc đang nghĩ gì ?" Nhìn Thẩm Úc thượng thư bộ Hình một nửa mà rơi sự trầm lặng, cảm xúc của Thương Quân Lẫm cũng trở nên khó hiểu hơn.
"Đang suy nghĩ về những lời thượng thư bộ Hình , bệ hạ nghĩ Việt Vương là đang giả vờ điên là điên thật ?" Thẩm Úc dừng suy nghĩ trong đầu và bắt đầu tập trung trở .
Thương Quân Lẫm: "A Úc cảm thấy đang giả vờ ?"
Thẩm Úc: "Nếu thì đây? Bệ hạ từng nhốt ở trong ngục tối lâu như nhưng vẫn từng xảy chuyện gì, chỉ mới tới nhà tù của bộ Hình mấy ngày mà điên chứ?"
Thương Quân Lẫm: "A Úc lý."
Thẩm Úc: "Điên thật là giả điên, chẳng cứ xem là sẽ ?"
Thương Quân Lẫm im lặng Thẩm Úc.
"Bệ hạ như làm cái gì?" Thẩm Úc mở to hai mắt , gương mặt y tràn ngập sự vô tội.
Thương Quân Lẫm giơ tay lên che khuất đôi mắt của y, trong giọng điệu của cũng chứa đựng những cảm xúc khó : "Cho nên là A Úc gặp Việt Vương ?"
"Ta chút để ý đến giấc mộng của ," Thẩm Úc hề phủ nhận, "Ta đến cùng thì xảy chuyện gì."
"Trẫm nhớ là A Úc cũng từng gặp ác mộng, lúc khi em thức dậy và thấy trẫm thì em sợ, đến cùng thì hôm em mơ thấy gì ?" Thương Quân Lẫm vẫn thể quên chuyện bởi vì cảm xúc xuất hiện trong mắt Thẩm Úc ngày hôm đó là loại cảm xúc mà từng thấy ở đây.
Đôi mắt của một là thứ sẽ bao giờ lừa , nếu thật sự sợ hãi ai đó thì dù bên ngoài giả vờ giỏi đến thì vẫn thể thấy manh mối ở trong ánh mắt của đó, thể chắc chắn rằng Thẩm Úc hề sợ bởi vì ngay từ lúc cả hai gặp thì hề thấy cảm xúc sợ hãi ở trong mắt y , đó hai ở bên cạnh suốt ngày nhưng vẫn từng thấy cảm xúc sợ hãi ở trong mắt của y.
Chỉ cần là giả vờ thì sẽ bao giờ thể hề để lộ sơ hở ở trong một thời gian dài như thế.
"Mơ thấy một vài chuyện lắm, hơn nữa lúc ở trong mộng thấy bệ hạ cả nên sợ đến nỗi tỉnh giấc." Nếu rõ ràng thì quả thật giấc mộng cũng liên quan gì nhiều với những chuyện kiếp , so với việc nó liên quan tới những chuyện kiếp thì thà nó là sự sợ hãi của Thẩm Úc nếu lỡ bước vết xe đổ của kiếp sẽ đúng hơn.
Thương Quân Lẫm cũng để ý đến chuyện của Việt Vương lắm nhưng nếu chuyện thể liên quan đến Thẩm Úc thì thể để ý đến .
Vì thế dặn dò Ẩn Long Vệ rằng bất kể là dùng cách gì thì cũng hỏi tất cả chuyện xảy ở trong giấc mộng của Việt Vương.
Có lẽ ban ngày nghĩ tới chuyện gì thì ban đêm sẽ mơ thấy chuyện đó, tối ngày hôm đó Thẩm Úc mơ thấy những chuyện liên quan đến kiếp , thứ mà lâu y hề mơ thấy.
Khói lửa chiến tranh bay tán loạn, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang đến tận trời nhưng y vẫn đó bảo vệ ở trong lòng và xuyên qua cơn mưa đao kiếm .
Ban đầu y còn cho rằng đang che chở cho chính là Cố Hoài của kiếp nhưng đó phát hiện gì đó kì lạ, thời gian và địa điểm đúng lắm, hơn nữa giữa y và Cố Hoài cũng bao giờ sự tiếp xúc mật như .
Hai chỉ quan hệ hợp tác mà thôi, ngoại trừ những trao đổi quan trọng thì Cố Hoài cũng hiếm khi chủ động chuyện với y, nhưng đàn ông ở trong mộng hề như thế, miệng của vẫn đang ngừng mấp máy, như là đang gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-393.html.]
Thẩm Úc cho rõ nhưng dường như giọng cách y một chiếc lồng giam, bất kể là y nôn nóng đến mức nào thì cũng thể thấy .
Trời lạnh, dường như còn tuyết rơi nhưng y vẫn cuộn trong lòng n.g.ự.c của đàn ông và hấp thu sự ấm áp duy nhất.
Trong bóng đêm, đột nhiên Thẩm Úc mở mắt .
Eo y đang giam cầm, lưng của y cũng truyền đến một nguồn nhiệt cao, cảm giác ấm áp ngừng truyền đến giống y như đúc cái cảm giác lúc ở trong mộng.
Trong mộng bọn họ ở trời đông giá rét, nơi nương tựa nhưng ở ngoài mộng thì bọn họ đang ở trong một cung điện ấm áp và ôm ngủ.
Thật quá.
Thẩm Úc trở , đó y mùi hương của đàn ông đó, mùi hương khiến y thấy an tâm chậm rãi nhắm mắt .
Cánh tay đang đặt ở eo của y cũng kéo y tới gần lòng n.g.ự.c của hơn.
Ngày hôm , ngoài trời đang mưa nhưng mưa cũng khá nhỏ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mưa xuân kéo dài nên các loài thực vật cũng nhanh chóng mọc thêm các cành lá mới, màu xanh bắt đầu trở nên um tùm hơn, những cây cỏ nhỏ ở ven đường cũng bắt đầu khoe sắc với những đoá hoa trông như những chấm trắng, Thẩm Úc dùng một tay nâng dù và chậm rãi bước trong mưa.
"Công tử , hoa lan nở đó, ngài đến ngắm ?" Mộ Tịch đang ở phía y khẽ .
Bước chân của Thẩm Úc dừng : "Hai ngày còn thấy nụ hoa nào mà hôm nở hoa ?"
"Vâng ạ, vài cây nở , hôm nay ma ma phụ trách việc chăm sóc hoa cỏ tới đây báo cho nô tỳ ." Mộ Tịch công tử nhà thích ngắm hoa nên cũng cố ý nhắc đến chuyện .
"Cũng , qua đó xem ."
Bọn họ đang cách nhà ấm trồng hoa quá xa, , nó là cả một căn phòng hoa mới đúng, hầu hết hoa ở bên trong đều là do Thương Quân Lẫm đưa tới và Thẩm Úc chăm sóc, vì đó cũng chỉ là một sở thích nên y cũng để ý đến việc loài hoa đó quý báu , cũng vì thế nên những loài hoa mà Thương Quân Lẫm đưa tới cũng phù hợp với tiêu chí đó, chỉ cần thấy phù hợp và cảm thấy Thẩm Úc sẽ thích nó thì sẽ sai đưa qua đó.
"Thật kì lạ, cây hoa mà An Vương đưa tới cũng sắp nở nửa năm , thế mà nó vẫn hề dấu hiệu tàn phai." Vị trí của cây hoa đó cũng khá nổi bật nên Mộ Tịch thì thấy nó ngay.
Thẩm Úc ngước mắt lên và nó: "Vẫn còn nở ."
Dường như là hiểu lời khen của Thẩm Úc, cành hoa bắt đầu lay động.
Ánh mắt Thẩm Úc dạo lướt qua, cuối cùng cũng thấy cây lan Mộ Tịch , y bắt đầu bước qua đó.
"Lúc loài hoa bệ hạ đưa tới đây thì héo , công tử xem, hiện tại tràn đầy sức sống ."
Những loài hoa trồng ở trong đều chăm sóc tỉ mỉ, tới chuyện Thẩm Úc tự chăm sóc mà chỉ riêng việc những loài hoa là của Thẩm Úc thôi thì các cung nhân cũng dám sơ sót .
Hiện giờ ở trong cung ai mức độ yêu chiều mà bệ hạ dành cho quý quân chứ, cứ ngoan ngoãn làm việc ở chỗ của quý quân thôi thì cũng tương lai hơn việc làm việc ở những chỗ khác .