Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 390
Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:29:20
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện của trẫm và quý quân cần một phạm nhân như ông nhọc lòng , chỉ cần thể khiến quý quân vui thì trẫm thể làm tất cả việc." Thương Quân Lẫm bình tĩnh .
"Bệ hạ vui là ." Thấy châm ngòi thành công, Tằng thái phó hậm hực dời mắt .
"Mạng của bản còn khó giữ mà còn lo chuyện của khác làm cái gì?" Thượng thư bộ Hình nhịn mà nghĩ ở trong lòng.
Ngoại trừ khúc dạo đầu thì đó thái độ của Tằng thái phó cũng xem như là phối hợp, Thương Quân Lẫm hỏi ông vấn đề gì thì ông sẽ trả lời ngay nhưng đây đều là những điều mà Phương Quân thẩm vấn từ , Thương Quân Lẫm hỏi cũng là vì giảm sự đề phòng trong lòng Tằng thái phó xuống mà thôi.
Khiến cho ông nghĩ rằng những gì bọn họ chỉ là những chuyện .
Hỏi đến cuối cùng, Thương Quân Lẫm lên: "Trẫm vẫn luôn mò vì lúc tiên đế còn sống thì cũng để ý gì nhiều đến Thương Quân Việt nhưng khi c.h.ế.t ông để cho nhiều thứ như ? Nếu thật sự ý định để Thương Quân Việt lên làm đế vương thì ông cho Thương Quân Việt lên làm thái tử luôn chứ?"
"Đương nhiên là bởi vì Việt Vương là con trai của tiên đế." Tằng thái phó thèm suy nghĩ mà trả lời ngay.
"Tiên đế nhiều hoàng tử như nhưng vì ông chỉ đối xử khác biệt với Việt Vương chứ?" Nếu Thẩm Úc nhớ nhầm thì lúc tiên đế chết, ngoại trừ Thương Quân Lẫm và Thương Quân Việt thì ông vẫn còn những hoàng tử khác.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm chỉ g.i.ế.c những kẻ ý định tranh quyền đoạt lợi, còn những tự bản năng lực để tranh dành hoặc là còn quá nhỏ tuổi thì cũng hề đụng .
"Tâm tư của tiên đế là thần tử nhưng chúng thể đoán đây, chỉ làm việc theo lệnh của tiên đế thôi."
"Trẫm sẽ coi như ông thật sự ," Thương Quân Lẫm chậm rãi dạo bước đến chỗ đặt các dụng cụ tra tấn lấy xuống một cái roi làm bằng xương sụn, "Hiện tại trẫm hỏi ông kẻ lệnh hãm hại quý quân là ông ?"
"Đừng lấy tiên đế để qua mặt trẫm, tiên đế c.h.ế.t cho nên ông cũng thể đoán sự tồn tại của quý quân, trẫm chỉ hỏi lệnh là ông ?"
"... ." Đối mặt với đàn ông khí thế nghiêm nghị , Tằng thái phó quyết định nhắm mắt .
"Rất ."
Hai từ đó thốt thì một tiếng gió sắc bén xẹt qua.
"Chát—"
Trên chiếc roi bằng xương còn gai ngược, một roi quất xuống thì da thịt của ông bong tróc.
Không ai nghĩ rằng Thương Quân Lẫm đột nhiên tay cả.
Thượng thư bộ Hình khiếp sợ mà trợn tròn mắt lên đàn ông đang cầm roi .
Đột nhiên Thẩm Úc nhớ vì lúc ở đường, Thương Quân Lẫm sẽ xả giận cho y.
Mùi m.á.u tươi bắt đầu lan tràn, mồ hôi trán Tằng thái phó toát vì đau.
"Ba , trẫm đều khắc ghi ở trong lòng." Giọng điệu của Thương Quân Lẫm vẫn thờ ơ.
Tằng thái phó ở gần thể cảm nhận ý định g.i.ế.c đang lan tràn ở của đàn ông, ý định đó lạnh tựa như băng , dường như so với chuyện mưu phản thì càng để ý đến việc quý quân của chịu tổn thương hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-390.html.]
Trên những chiếc gai tầm nước muối cho nên nỗi đau thấm trong tim, sự tỉnh táo mà ông đang đều dùng để chống cự cơn đau .
Từ khi nhốt ở trong tù, vì thể hỏi những tin tức giá trị thì những khác tra tấn ông nhiều, nhưng tra tấn nào thể mang đến cảm giác đau đớn đến khó chịu như .
Miệng vết thương đang nóng lên, Thương Quân Lẫm đánh gian xảo, chuyên chọn những nơi thể khiến thấy đau đớn nhất để tay, điều chính là khiến đối phương cảm thấy đau đến nỗi khó thể chịu đựng nổi.
"Bệ hạ thật đúng là một kẻ si tình." Tằng thái phó cắn chặt răng, lúc lên tiếng cũng chút run rẩy.
"Trước đó trẫm cảnh cáo các ngươi đừng tay với quý quân nhưng xem Tằng thái phó để trong lòng."
Tằng thái phó nhớ đến kết quả thê thảm của những sắp xếp làm hại Thẩm Úc, ông cũng tơi sự tĩnh lặng.
"Quý quân, chuyện ..." Không là tới thẩm vấn chuyện mưu phản ? Sao bệ hạ hề quan tâm đến chuyện chính ? Thượng thư bộ Hình nhịn mà khẽ kêu lên.
Thẩm Úc chỉ làm cho kinh ngạc ở trong thoáng chốc, khi thấy tiếng kêu thăm dò của thượng thư bộ Hình, y dậy đến bên cạnh Thương Quân Lẫm ngoắc lấy ngón tay của : "Bệ hạ ."
Thương Quân Lẫm vứt cái roi bằng xương với vẻ ghét bỏ mới nắm lấy tay của Thẩm Úc.
Ngón tay của y lạnh.
Thương Quân Lẫm Thẩm Úc một lúc lâu, thấy mặt của y thật sự hề xuất hiện chút hoảng sợ nào mới thở phào nhẹ nhõm.
"Ông tuân theo mệnh lệnh của tiên đế nhưng vốn dĩ mệnh lệnh của tiên đế lẽ là kêu ông phò tá Việt Vương lên ngôi, nhưng ông nắm binh quyền trong tay nhiều năm nên cũng dần đổi suy nghĩ, vì dốc hết công sức để giúp đỡ Việt Vương thì thà ông thử đổi tình thế một chút, vẫn là hỗ trợ Việt Vương lên ngôi nhưng chân chính làm chủ là tiên đế giao quyền khống chế những lực lượng mà ông để như ông."
Giọng bình tĩnh của Thẩm Úc đánh thẳng trong lòng của Tằng thái phó, ông cơn đau nắm giữ gần hết sự tỉnh táo nên cũng rảnh bỏ nhiều sức lực để ứng phó với vấn đề của Thẩm Úc nữa.
" , ngươi hề sai, rõ ràng những lực lượng đó ở trong tay , vì thua kém hơn Việt Vương chứ? Thật cũng ngại với các ngươi sự thật lúc tiên đế chọn làm chuyện bởi vì ông cảm thấy sẽ lay động bởi quyền thế, nhưng mà ông từng hỏi đồng ý làm chuyện !"
"Ta hề mà, tương lai rộng mở, vì trở thành một c.h.ế.t thể thấy ánh sáng mãi mãi chứ?"
Sự phẫn hận nhiều năm cuối cùng cũng bùng nổ, Tằng thái phó vẻ mặt chút tương tự tiên đế của Thương Quân Lẫm, ông càng thể khống chế cảm xúc của bản .
"Nếu ông thật sự thì lúc ông thể từ chối." Giọng điệu của Thẩm Úc vẫn bình tĩnh, y hề thái độ của Tằng thái phó ảnh hưởng.
"Vô dụng thôi, tựa như những gì , tiên đế là quân còn là thần, nếu chịu đồng ý thì sẽ c.h.ế.t thật luôn, đều bảo tiên đế tức giận vì cái c.h.ế.t của , thật nực , bao nhiêu sự thật đó là kẻ sai g.i.ế.c là gian thần mà là tiên đế đây?"
"Tiên đế con của trở thành chủ nhân của non sông Đại Hoàn nhưng thì , đáng tiếc là cho đến lúc ông c.h.ế.t ông cũng buông lỏng sự đề phòng mà ông dành cho , nếu như thế thì cần gì mất công lãng phí thời gian ở Việt Vương chứ?"
"Hiện giờ cấp của gần như quét sạch , chính cũng nhốt ở nơi , thể trốn thoát khỏi kiếm bại nữa , lẽ ban đầu nên chọn con đường , thà c.h.ế.t một cách trong sạch vẫn còn hơn hiện tại."
Tằng thái phó thoáng qua Thẩm Úc, thanh niên mặc một bộ đồ màu trắng và một khí chất tựa như cây trúc, dù y ở trong một nơi tối tăm như nhà tù nhưng vẫn hề hòa hợp với xung quanh, cũng giống như ông năm đó dù giữa gian tà vẫn thể bảo vệ tâm nguyện từ lúc ban sơ .
Ông cúi đầu xuống, Thẩm Úc, ông nhớ tới khí phách hăng hái năm đó của chính ông , ông thể tách riêng giữa chốn quan trường chia bè kéo phái và hề bên ngoài ảnh hưởng, danh tiếng của ông ở bên ngoài khiến tất cả đều thốt lên một tiếng là khẳng khái, nhưng kết quả là cuối cùng ông vẫn trở thành mà ông từng căm ghét nhất.
"Không các ngươi những sắp xếp khác của tiên đế , thể hết cho các ngươi nhưng bù , xin các ngươi hãy nghĩ rằng những sai lầm là do một phạm chứ chẳng liên quan gì đến Tằng thái phó năm đó cả, c.h.ế.t thì cũng nên xuất hiện trở cõi đời nữa.