"Mà từ lúc tuần tra nhiều hơn thì ăn trộm cũng ít nhiều, năm thời gian thì gần như ngày nào cũng ăn trộm đưa tới cửa quan, năm nay thì xảy nhiều."
"Ngươi thì chắc cũng nhận , nhưng đúng thật là như ."
Triều đình tiết lộ nên dân chúng cũng gì về những chuyện xảy ở bên ngoài, ở trong suy nghĩ của bọn họ thì kẻ cầm đầu của quân phản loạn là Việt Vương bắt , cấp của cũng sẽ tan rã, vấn đề giải quyết cho nên năm nay vẫn thể trải qua một năm mới thật vui vẻ.
Triều đình thể tất cả chuyện cho dân chúng , những chuyện bình thường thì sẽ đăng lên dân báo nhưng những chuyện phù hợp thì triều đình sẽ đăng lên dân báo.
Túc Bắc.
Gần cuối năm, khi Giang Hoài Thanh xử lý xong chuyện của Lâm Nguyên liền trở về Túc Bắc.
Năm nay vẫn giống như năm , với Hạ Thừa Vũ vẫn ăn Tết với , những viên quan đến Túc Bắc làm cũng còn trẻ, hơn nữa tới lâu nên vẫn còn dẫn nhà tới, vì thế nên cũng cùng ăn Tết với .
Đang tha hương nên nếu tụ tập với ăn Tết thì cũng sẽ hơn là lẻ loi một .
Trước đó vài ngày thì quan phủ của Túc Bắc bắt đầu chuẩn để đón năm mới, đây là năm đầu tiên bọn họ ăn Tết ở đây và cũng là năm đầu tiên bọn họ bắt đầu hành trình cho nên bất kể tương lai như thế nào, ít nhất ở hiện tại quan hệ giữa tất cả vẫn còn hòa hợp.
Vào một ngày bình thường, Hạ Thừa Vũ đang tính kêu Giang Hoài Thanh ngoài dạo một chút bởi vì tập tục ăn Tết ở Túc Bắc quá giống kinh thành, lúc ăn Tết còn sẽ mở một hội chợ và dân chúng sẽ đưa những thứ tích góp trong một năm qua để đổi lấy thứ mà , là náo nhiệt.
Phương Gia Di dẫn vài chơi, các viên quan khác cũng kêu những thiết với dạo, bọn họ cũng nhất thiết mua gì cả mà chỉ đơn giản là hòa trong bầu khí náo nhiệt mà thôi.
Có mời Hạ Thừa Vũ nhưng từ chối , hẹn với Giang Hoài Thanh là sẽ cùng ngoài chơi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Có trêu ghẹo : "Lại là hẹn với Giang đại nhân ?"
Hạ Thừa Vũ chỉ mà .
"Biết ngay mà," Người khẽ lẩm bẩm, "Nếu quan hệ giữa hai thì nghi ngờ hai là ruột , mà ruột cũng chắc dính hai ngươi."
"Ta và Hoài Thanh gặp , hiện giờ cùng ở một nơi xa xôi như Túc Bắc nên đương nhiên càng quan tâm hơn ."
"Biết quan hệ của hai , chúng quấy rầy nữa, hẹn ." Nói xong mấy cùng rời .
Hạ Thừa Vũ tự xử lý xong chuyện nhưng đợi cả nửa ngày Giang Hoài Thanh vẫn nên dành tự gõ cửa.
"Hoài Thanh, đến giờ , thấy khó chịu chỗ nào hả, nếu là thấy mệt thì để hôm khác cũng ."
Cửa mở một khe nhỏ Giang Hoài Thanh chui đầu : "Không mệt gì , nhưng mà xảy chút chuyện, Thừa Vũ đây ."
Hạ Thừa Vũ mặt đổi sắc mà quan sát Giang Hoài Thanh, khi thấy vẻ mặt của chỉ nghiêm trọng hơn chút thôi chứ vấn đề gì khác thì mới thoáng yên lòng.
"Làm ?"
"Nếu hết chuyện với Thừa Vũ thì chỉ sợ thể làm ," Giang Hoài Thanh đến bên cạnh bàn xuống, "Đệ rời khỏi Túc Bắc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-374.html.]
"Bệ hạ gọi trở về ?" Không xảy chuyện gì khiến trái tim của Hạ Thừa Vũ lỡ mất một nhịp.
"Không ," Giang Hoài Thanh nắm chặt cái chén trong tay, trong mắt cũng chút mờ mịt, "Bệ hạ gửi nhiệm vụ mới tới cho ."
Lúc mệnh lệnh mật gửi tới thì Thương Quân Lẫm cũng giao nhiệm vụ luôn mà cho Giang Hoài Thanh cơ hội từ chối, dù thì chuyến cũng nhiều mối nguy hiểm, thế nhưng cũng tương tự, nếu thành công thì thu hoạch chắc chắn sẽ nhỏ, nếu chỉ dựa gốc gác của Giang Hoài Thanh thôi thì nếu Thương Quân Lẫm cố ý bồi dưỡng thì nếu sự tồn tại trong triều cũng tốn mười mấy hai chục năm.
Bởi khi nhận mệnh lệnh mật thì Giang Hoài Thanh hề nghĩ ngợi xem nên chọn gì nữa mà lập tức đồng ý ngay, cũng chuyện làm nên nếu thể rút ngắn thời gian thì dù trả cái giá nào cũng đồng ý.
Giang Hoài Thanh là một quả quyết, nếu đưa quyết định thì cũng sẽ hối hận, nhưng điều duy nhất khiến chần chừ chính là Hạ Thừa Vũ, và Hạ Thừa Vũ thỏa sức tưởng tượng xem sẽ cùng xây dựng Túc Bắc lên như thế nào , làm thế nào để thể tranh thủ mấy năm ở đây để tạo thành quả nhất đó vẻ vang trở về kinh , nhưng hiện tại phản bội hẹn ước đó.
"Có thể với ?" Hạ Thừa Vũ cố ép sự hoảng loạn dâng lên trong lòng xuống, "Nếu thì cũng ."
"Đó là mệnh lệnh mật của bệ hạ nên thể ." Giang Hoài Thanh lắc đầu.
"Được, hỏi nữa, chừng nào thì ?"
"Chắc chừng khi ăn Tết xong, nhưng cũng thể là khi ăn Tết, khi thì bên cũng nhờ yểm trợ giúp , thể để khác còn ở đây , cũng may mà bình thường cũng quá nhiều giá trị tồn tại." Giang Hoài Thanh tìm vui trong khổ mà khẽ .
"Đệ sẽ bao lâu? Huynh..." Ngón tay của Hạ Thừa Vũ khẽ cử động, dường như là đặt tay lên bàn tay của Giang Hoài Thanh nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, "Huynh chờ trở về."
"Hẳn là sẽ lâu lắm , nhiều nhất thì chắc cũng tầm một đến hai năm thôi, nếu thể trở về..." Nếu thể trở về thì cách từ bây giờ đến lúc xoá bỏ nỗi oan của thầy sẽ rút ngắn, nếu là thể thì tên cũng đành chôn nền đất cùng thầy .
"Không nếu!" Hạ Thừa Vũ đột ngột lên nắm lấy bả vai của Giang Hoài Thanh và gằn từng chữ một, "Huynh chờ ở đây, chắc chắn trở về."
Sau ngày hôm đó Giang Hoài Thanh im lặng hơn nhiều, mấy ngày liên tục đều ngâm trong nơi cất giữ hồ sơ, Hạ Thừa Vũ thử để ý một chút thì cũng phát hiện hầu hết những thứ xem đều liên quan đến Bắc Mạc.
Giang Hoài Thanh mà Hạ Thừa Vũ cũng hỏi, chỉ nhờ tìm tới nhiều tài liệu về Bắc Mạc đưa đến phòng của Giang Hoài Thanh.
Giang Hoài Thanh cảm thấy hẳn là Hạ Thừa Vũ cũng gì đó, cũng giấu Hạ Thừa Vũ vì chuyến Bắc Mạc chỉ một lên đường, nếu lỡ may thể trở về thì cũng hi vọng ít nhất vẫn còn một làm gì.
"Cốc cốc."
Cửa gõ vang, Giang Hoài Thanh mở cửa thì thấy một đàn ông còn khá trẻ đến và đưa cho một khối lệnh bài.
Giang Hoài Thanh cầm lấy nó hỏi: "Thứ là?"
"Đại nhân cất cái thật kĩ, thuộc hạ tuân theo mệnh lệnh của quý quân nên suốt hành trình thuộc hạ sẽ bảo vệ ngài."
Giang Hoài Thanh nắm chặt lệnh bài màu đen trong tay.
Thẩm Úc kiến nghị để Giang Hoài Thanh đến Bắc Mạc thì đương nhiên y cũng sẽ đến nỗi làm gì cả, Ẩn Long Vệ tiện tay nhưng lúc những y bồi dưỡng cũng tác dụng , y thể để những đến thăm dò tình hình sâu cạn của Bắc Mạc .
"Ẩn Long Vệ bên cạnh Giang Hoài Thanh xuất hiện thêm một lực lượng khá xa lạ, A Úc chuyện là thế nào ?"
"Bệ hạ sai Ẩn Long Vệ đến bên cạnh Giang Hoài Thanh ?"