Biểu cảm của Đàm chứng minh tất cả.
Việt Vương như là đưa lên cao rơi xuống vực sâu thấy đáy, sự lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng của , lan tràn khắp .
Nhiệt huyết nguội trong chớp mắt.
Việt Vương vẫn chấp nhận sự thật ở mắt, thời điểm cho rằng thấy rạng đông thì đóng cánh cửa sổ một cách mạnh, cứ như đang cho rằng tất cả đều chỉ là giả.
Dù là ai thì cũng thể chấp nhận nổi.
Việt Vương nắm lấy bả vai của Đàm , nhịn mà nắm chặt khiến Đàm thấy đau, ông cố gắng đẩy tay : "Trước tiên kêu bọn họ rút lui đóng cửa thành , nhanh lên!"
Không bọn họ lùi bước mà là đội quân mênh m.ô.n.g khiến bọn họ thể lui về phía , tìm con đường khác để rút lui.
Việt Vương cắn chặt khớp hàm, cứ thế mà từ bỏ.
"Không thể lùi bước , nếu tiếp tục vây ở trong thành thì chúng sẽ còn bất cứ cơ hội nào, cần tốc chiến tốc thắng, dùng tốc độ nhanh nhất để thoát khỏi vòng vây."
Đàm suy tư, ông thấy Việt Vương cũng lý, bọn họ thể nhốt ở Hán Châu mãi , nếu thì sẽ khả năng bọn họ nhốt đến chết, hiện tại là cơ hội duy nhất của bọn họ.
Lúc bọn họ đang bày mưu thì ở bên cũng phát hiện gì đó kì lạ.
"Sắp tới ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Là của chúng ? Hay là... Người của triều đình?"
Người sự hoài nghi đó chỉ là binh lính của Việt Vương mà còn cả quân đội triều đình sai tới nữa.
Vào lúc mới bắt đầu giao chiến tuy rằng bọn họ cũng Việt Vương còn sự sắp xếp khác nhưng ngờ binh lực của đối phương vượt qua bọn họ nhiều như , tướng quân kêu gọi sự giúp đỡ từ phía triều đình nên bọn họ liều mạng đến bây giờ cũng là vì níu chân Việt Vương, chờ cứu binh tới.
Chiến đấu với lượng binh nhiều gấp đôi lâu như bọn họ sắp kiên trì nổi nữa, nếu của triều đình còn tới thì chỉ sợ hôm nay khả năng cao là Việt Vương sẽ thoát khỏi vòng vây .
"Tướng quân, chúng phát hiện cách đó xa dấu vết hành động của một lượng lớn binh mã."
Người đàn ông gọi là tướng quân bỗng chốc cầm lấy thanh kiếm ở trong tầm tay: "Là của chúng là của Việt Vương?"
Vừa dứt câu thì những ở xung quanh như ngừng thở, ở những đó mỗi bọn họ thấy thông báo thì lực lượng của Việt Vương sẽ lớn mạnh thêm một phần, ban đầu là bọn họ đè ép đối phương đó hai bên ngang , và gần đây nhất là bọn họ đối phương đè ép, tất cả những điều xảy chỉ trong đến một tháng.
Lần bọn họ thật sự mong thể thấy câu trả lời khác với những câu trả lời đó.
"Thưa tướng quân, là quân đội của triều đình tới." Trên mặt của lính nén nổi sự kích động.
Những khác cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mọi về phía tướng quân nhưng thấy biểu cảm mặt của tướng quân vẫn hề thả lỏng, hai mày vẫn còn nhíu chặt .
"Tướng quân?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-359.html.]
"Trước tiên đừng thiếu cảnh giác, xác nhận phận của đối phương thật kĩ ."
"Vâng!"
Lời tướng quân khiến đầu óc bọn họ tỉnh táo hơn một chút, bọn họ nhớ tới những chuyện xảy đó , lúc đó của Việt Vương ngụy trang thành quân đội của triều đình để tiếp cận bọn họ, nếu nhờ tướng quân phản ứng kịp thời thì lẽ bọn họ trở thành vong hồn lưỡi đao của quân địch.
Cố Hoài dẫn tới gần, thấy cờ xí mà bọn họ đang giương cao, đó chính là dấu hiệu của Đại Hoàn.
"Bệ hạ sai tới !"
Cố Hoài đến đổi tình thế chiến trường.
Binh bại như núi đổ, mây đen bao phủ bầu trời của Hán Châu mấy ngày qua cuối cùng cũng tan biến.
Trước lúc ăn Tết, nhận tin tức triều đình khiến phản tặc đền tội.
Việt Vương cấp cận yểm hộ để bỏ trốn nhưng bọn họ còn bao xa thì Cố Hoài dẫn đuổi theo và bắt trở về.
Trong trận chiến Cố Hoài lập công lớn.
Thân là một trong những tổng chỉ huy nên lúc trở về kinh, Cố Hoài cưỡi ngựa đầu.
Dân chúng trong kinh thành chen chúc ở đường để chào đón , bọn họ tin tức Việt Vương thua trận từ dân báo, giờ đây Việt Vương và đám Đàm nhốt ở trong xe chở tù nhân, thu hút vô trứng thối và rau thối.
Việt Vương đờ đẫn những thứ xảy ở mặt, thật vất vả mới trốn khỏi kinh thành , mà bây giờ trở về đây bằng tư thế chật vật , sự chênh lệch trong lòng thật sự là quá lớn, bây giờ nên bày biểu cảm gì nữa.
Một quả trứng thối "bộp" một cái, đập đầu lập tức vỡ tan, mùi hôi thối ghê tởm tràn trong nháy mắt.
Ban đầu Việt Vương còn thấy khó chịu, sẽ nhíu mày nhưng hiện tại lúc đối mặt với những thứ , mặt còn bày bất cứ biểu cảm dư thừa nào.
Suốt dọc đường , những gì thấy đều là những lời khinh bỉ .
Đội quân phụ trách áp giải đám Việt Vương trở về kinh chính là 5000 binh mã Cố Hoài dẫn từ Túc Bắc về, còn những binh mã triều đình điều động đến Hán Châu tạm thời vẫn ở đó để xử lý những việc kế tiếp.
Công thần trở về kinh, vì để thể hiện sự coi trọng nên triều đình sẽ viên quan đến để đặc biệt nghênh đón, nhưng nếu công lao đủ lớn thì bệ hạ sẽ tự bước nghênh đón.
Lần Cố Hoài lập công hại liên tục, còn ngăn cơm sóng dữ và bắt Việt Vương, dù về tình về lý thì triều đình cũng coi trọng.
Vào ngày Cố Hoài dẫn trở về Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm đồ, mặc trang phục bình thường để rời cung.
Trong quán , lầy rượu đều đang bàn luận về chuyện của Việt Vương, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm chọn đến lâu Nghênh Tinh nữa mà chọn một quán khác, bọn họ chọn một phòng riêng cửa sổ ở lầu hai để tiện xem xét tình hình ở bên ngoài.
Nơi bọn họ chọn chính là nơi mà đoàn Cố Hoài kinh thành thì chắc chắn sẽ qua.
Thẩm Úc tự tay rót đẩy một chum tới mặt Thương Quân Lẫm: "Trà ở nơi khá , bệ hạ nếm thử ."
Quán là nơi y Giang Hoài Thanh đề cử lúc hai thư cho , đó một thời gian dài Thương Quân Lẫm bận xử lý công việc nên thể rời khỏi cung , hôm nay rảnh rỗi nên Thẩm Úc mời rời cung với .