.
"Mộ Tịch, nếu là tặng lễ vật cho thì nên tặng cái gì cho ?" Thẩm Úc cầm chén , hỏi đang vấn tóc cho .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Công tử tặng lễ vật cho bệ hạ ?" Mộ Tịch suy tư, nhận thể khiến Thẩm Úc hỏi những lời cũng chỉ bệ hạ.
"Xem như ." Thẩm Úc cũng phủ nhận.
" mà......Không những thứ công tử tặng lập danh sách ?"
Được Mộ Tịch nhắc nhở, Thẩm Úc mới nhớ đúng là y sai Mộ Tịch xử lý chuyện sính lễ "Đưa danh mục quà tặng tới đây xem qua một chút."
"Vâng."Mộ Tịch vội vàng vấn tóc xong tự lấy danh mục quà tặng tới "Công tử, đây là danh mục quà tặng bước đầu định ."
Thẩm Úc cầm lấy danh sách lễ vật, từ đầu tới đuôi, thấy vấn đề gì, chỉ là ngoại trừ những món trong danh mục quà tặng thì y còn tặng một thứ khác.
Thẩm Úc dùng đầu ngón tay gõ mặt bàn một cách quy luật, y lục một vài thứ từ trong trí nhớ chọn vài vật.
Cụ thể thế nào thì y cần nghĩ kĩ một chút.
Sáng sớm hôm , Thẩm Úc cảm nhận một nguồn nhiệt ấm áp bên , hoang mang mở mắt .
"Bệ hạ?"
Thương Quân Lẫm cầm một quyển sổ con, nửa tựa đầu giường xem sổ.
"Dậy ?"
Giọng trầm thấp truyền đến từ đỉnh đầu, Thẩm Úc xoa xoa lỗ tai: "Hôm nay bệ hạ thượng triều ?"
Ngày thường lúc y tỉnh thì Thương Quân Lẫm lên triều, nếu do thấy sắc trời bên ngoài thì suýt chút nữa Thẩm Úc cho rằng hiện tại còn sớm.
"Hôm nay nghỉ ngơi một ngày," Thương Quân Lẫm buông sổ con trong tay , "Không ngươi về phủ Trấn Bắc Hầu ?"
Đầu óc hỗn độn của Thẩm Úc dần dần thanh tỉnh, y ôm lấy chăn dậy: "Bệ hạ nhắc tới làm suýt chút nữa quên mất."
Có thể thấy y căn bản đặt chuyện trở phủ Trấn Bắc Hầu trong lòng.
"......" Thương Quân Lẫm gì nữa liền nhắc: "Tối hôm qua trẫm với ngươi."
Thẩm Úc hồi tưởng những gì bàn tối hôm qua, hình như Thương Quân Lẫm cũng qua, chỉ là lúc đó bản đang nghĩ chuyện khác nên theo bản năng mà xem nhẹ những gì .
Thấy Thẩm Úc tỉnh táo , Thương Quân Lẫm bèn kêu hầu hạ, khi hai rửa mặt xong liền trang phục thích hợp để ngoài, tránh gây chú ý.
Thương Quân Lẫm mặc trường bào đại biểu cho phận đế vương, mà mặc một bộ thường phục màu đen, còn Thẩm Úc thì mặc một bộ xiêm y nhạt màu, bên ngoài khoác một chiếc áo lông chồn màu tuyết trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-35.html.]
"Bệ hạ giấu giếm phận, âm thầm rời cung ?" Thẩm Úc vị đế vương đang mặc thường phục như những thường, ánh mắt loé sáng.
Thương Quân Lẫm một gương mặt thể bắt bẻ , mày kiếm mắt sáng, ngũ quan sắc bén, một chỗ nào hảo, lúc trút trang phục đại biểu cho phận của thì trông càng trẻ trung và tuấn mỹ hơn.
Thẩm Úc thể hiểu tại nhiều hậu cung như , nguyên nhân chủ yếu lẽ là do gương mặt của , càng Thẩm Úc càng cảm thấy gương mặt phù hợp với thẩm mỹ của .
" ." Thương Quân Lẫm giải thích, "Thân phận hiện tại của trẫm tiện để rời cung một cách công khai."
Thẩm Úc thể hiểu , mặc dù vụ án Trương ngự sử chấm dứt nhưng vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ ở phía , thật Thương Quân Lẫm nhất thiết trở về phủ Trấn Bắc Hầu cùng y ngay lúc .
Xe ngựa từ cửa hông mà gây sự chú ý nào, Thẩm Úc đối diện với Thương Quân Lẫm "Bệ hạ, thật nhất thiết đến hầu phủ cùng ."
"Nếu trẫm đồng ý với ngươi thì thể đổi ý." Mặc dù gian của xe ngựa quá rộng nhưng dáng của Thương Quân Lẫm vẫn thẳng tắp.
Tuy xe ngựa tuy lớn nhưng cách bố trí thoải mái, Thẩm Úc một chiếc thảm lông dày, trong tay ôm lò sưởi, hề cảm nhận cái lạnh của bên ngoài.
Sáng sớm phủ Trấn Bắc Hầu nhận tin Thẩm Úc sẽ trở về, chuẩn đấy để chờ Thẩm Úc đến.
Một chiếc xe ngựa quá thu hút chậm rãi đến, Trấn Bắc Hầu sớm tin Thẩm Úc hồi phủ tính là thăm viếng, cũng thể thiếu lễ nghi, thấy một chiếc xe ngựa nhỏ tới cũng dám chậm trễ.
Sau khi sân xe ngựa dừng , xuống xe là một nam tử dáng cao ráo.
Trấn Bắc Hầu đang mở miệng, thấy rõ sườn mặt nam tử thì"Bịch" một tiếng quỳ xuống "Thần......"
"Chớ để lộ ." Thương Quân Lẫm lạnh giọng .
"Tuân lệnh." Trấn Bắc Hầu xoa xoa thái dương, vội lên.
Sự sợ hãi đối với Thương Quân Lẫm ăn sâu tiềm thức của Trấn Bắc Hầu, dù ông cũng từng chứng kiến Thương Quân Lẫm tàn bảo đến mức dùng m.á.u tươi thanh tẩy triều đình, kể từ đó, nỗi sợ hãi dành cho Thương Quân Lẫm từng giảm xuống.
Màn xe xốc lên, một bàn tay trắng nõn vươn từ trong xe, mắt Trấn Bắc Hầu trợn trừng, làm ông sợ hãi thôi đang nhẹ nhàng ôm còn trong xe .
"Phụ thấy con trông vẻ vui lắm?"
Trấn Bắc Hầu hoảng hốt Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm, ông hoài nghi điều thấy là do hoa mắt.
Bệ hạ chỉ tự đưa Thẩm Úc hồi phủ mà còn tự ôm xuống xe ngựa?!!
Nghe thấy giọng Thẩm Úc, Trấn Bắc Hầu kéo kéo khóe miệng: "Thần chỉ là quá vui mà thôi."
Ông cũng từng qua tin tức đích tử của trong cung sủng ái nhường nào, thế nhưng thấy và tận mắt thấy sự khác biệt lớn. Trấn Bắc Hầu cố gắng định tâm trạng vội dẫn đại sảnh.
Có Thương Quân Lẫm ở đây, Trấn Bắc Hầu cũng dám dò hỏi suy nghĩ của Thẩm Úc đối với Hầu phủ, ba hàn huyên ở đại sảnh một lúc thì Thẩm Úc cảm thấy nhàm chán, y níu lấy tay áo Thương Quân Lẫm, nhỏ giọng hỏi: "Bệ hạ xem nơi sống từ nhỏ đến lớn ?"
Ba cách quá xa, đương nhiên Trấn Bắc Hầu cũng thấy, ông đang quát lớn thì đối diện truyền tới ánh mắt lạnh băng của Thương Quân Lẫm, vì ông đành nuốt xuống lời sắp sửa .