"Sao đột nhiên Đại Hoàn đòi bồi thường? Không bọn họ luôn chú ý tới phận, khinh thường việc so đo mấy chuyện ?"
Nếu như thế thì bọn họ cũng chỉ gửi mỗi phong thư xin hàng thôi .
"Ai mà gì chứ, hiện tại vị hoàng đế của Đại Hoàn ghét Bắc Mạc chúng , lúc khi lên ngôi bao lâu thì bất chấp mệnh lệnh của tiên hoàng mà tay với chúng , hiện tại vững ngôi vị hoàng đế, khả năng cao là mấy thứ đều do yêu cầu."
"Chẳng lẽ chúng ngoan ngoãn dâng đồ lên ?"
Trên hoàng đế, các đại thần và dân chúng, ai dâng đồ lên cả.
Bắc Mạc khác với Đại Hoàn, đất đai Đại Hoàn dồi dào, sản vật cũng phong phú, ít khi gặp chuyện, còn Bắc Mạc là dân tộc du mục, cơm ăn còn dựa trời, bọn họ thường xuyên xâm chiếm Đại Hoàn cũng là vì đất đai Đại Hoàn.
Biết Bắc Mạc sẽ tình nguyện giao mấy thứ nên Túc Bắc quân vẫn luôn chằm chằm Bắc Mạc để tạo áp lực cho bọn họ, dù mấy bọn họ đánh lâu như , cũng thể gì cả.
Phải rằng một phần bồi thường của Bắc Mạc sẽ để cho Túc Bắc quân.
Chuyện Bắc Mạc chịu phối hợp cũng trong dự định của Thương Quân Lẫm.
"Bệ hạ tính làm thế nào?" Thẩm Úc cầm công văn phía Bắc Mạc gửi về, lướt qua nhanh như gió, "Giờ thảm như thì làm thế làm gì?"
Không hoàng đế Bắc Mạc lấy cảm hứng từ mà lúc bắt đầu than thở, cái gì mà Túc Bắc gặp hại thì Bắc Mạc cũng chịu ảnh hưởng, bọn họ dẫn binh xuôi Nam là bởi vì thật sự thể chịu nổi những ngày tháng thế , tìm cho con dân một lối thoát.
Thẩm Úc mà chỉ cảm thấy buồn , đây là do thấy Đại Hoàn quá khó đối phó nên mới bắt đầu đánh bài tình cảm đây mà, đáng tiếc bọn họ tính sai , Thương Quân Lẫm cũng là dễ mềm lòng trong những thời điểm phù hợp.
"Nếu làm thì cứ chờ Túc Bắc quân đánh tới cửa ," Thương Quân Lẫm lạnh lùng , "Muốn tìm lối thoát cho con dân là lý do để bọn họ tùy ý đánh Đại Hoàn chúng ."
"Nếu thật sự suy nghĩ cho con dân của thì thể để con dân của bọn họ trở thành của Đại Hoàn , như triều đình Đại Hoàn sẽ chủ động lo cho sự đối khát của bọn họ, bệ hạ xem đúng ?" Thẩm Úc khép mắt .
"A Úc đúng, nếu là con dân của Đại Hoàn thì Đại Hoàn cảm thông cho bọn họ?"
Ý tứ của triều đình rõ ràng, Túc Bắc thấy mừng khi thấy thái độ của triều đình, bọn họ thấy Bắc Mạc đáng ghét từ lâu , nếu nhẹ nhàng buông tha thì ngược , trong lòng bọn họ thấy khó chịu.
Nhận chỉ thị của triều đình, Túc Bắc quân chuẩn xuất phát.
"Nếu Bắc Mạc vẫn tiếp tục điều thì chúng sẽ xốc cả hang ổ của bọn họ lên!"
"Người của Bắc Mạc đúng là hổ, chính bọn họ đánh, giờ thua chịu nhận , còn than thở nữa, lúc bọn họ coi khinh Đại Hoàn chúng thì thấy bọn họ chút đồng cảm nào , giờ chúng thông cảm cho bọn họ, lúc thấy bọn họ thông cảm cho chúng ?"
" đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-348.html.]
"Nhớ chút ý theo dõi thật chặt chẽ, đừng để Bắc Mạc âm thầm làm gì mà ."
"Vâng!"
Người thương lượng với Bắc Mạc vẫn là Phương Gia Di, của Bắc Mạc sợ cô gái , thấy nàng xuất hiện thì khí thế của bọn họ hạ xuống một chút.
"Thứ cho Đại Hoàn chúng thể chấp nhận yêu cầu của các ngươi," Phương Gia Di thong thả xuống, giọng điệu kiêu ngạo nhưng cũng nịnh nọt , "Các ngươi trả một cái giá lớn vì những hành động của , là do Bắc Mạc các ngươi tay , bây giờ các ngươi thua thì đương nhiên cũng dựa theo quy tắc của chúng mà làm."
Toàn bộ quá trình, đề tài đều Phương Gia Di dắt , nàng ăn rõ ràng, còn lý nên mỗi một câu bọn họ đều tìm sơ hở, trái nàng thể tìm sơ hở từ phía đối phương, dùng lý do của bọn họ để khiến cho bọn họ cạn lời, thể cãi nổi.
Vẻ mặt của các viên quan đại diện cho Bắc Mạc đến thương lượng cứ đổi màu liên tục, hiện giờ cuốn quan trường của Bắc Mạc đều bao giờ thương lượng cùng nữ viên quan của Túc Bắc, nếu thật sự thể tránh thì cứ ngoan ngoãn nhận thua .
Phải chuẩn cho một tâm lý thật cứng rắn thì mới điên mất buổi thương lượng.
Phương Gia Di tay thì sẽ chỉ một kết quả, Bắc Mạc dù thì sự rình mò như hổ rình mồi của Túc Bắc quân, bọn họ cũng chỉ thể dựa theo những gì Đại Hoàn mà làm.
"Bọn họ xin một ít thời gian," Mấy ngày , tiến triển mới nhất gửi về hoàng cung, Thương Quân Lẫm xong, , "Nói hiện tại vẫn thể gom nhiều đồ như , chờ đầu xuân thì sẽ đưa đồ bồi thường tới."
"Bắc Mạc chấp nhận vận mệnh nhanh ?" Thẩm Úc ngạc nhiên hỏi.
"Bọn họ còn đưa một yêu cầu quá đáng," Nói đến chuyện , Thương Quân Lẫm thấy buồn , "Mong triều đình nhanh chóng triệu tập Phương Gia Di trở về kinh thành để làm việc, đừng để nàng ở Túc Bắc nữa."
"Xem để Bắc Mạc chịu chấp nhận vận mệnh nhanh như , Phương cô nương cũng nỗ lực." Đối với sức chiến đấu của Phương Gia Di, Thẩm Úc cũng từng thấy qua, đối với chốn quan trường ở Bắc Mạc thì sự tồn tại của Phương Gia Di đủ khiến nhắc tới là biến sắc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm: "Không thể thừa nhận nàng ở đó tiết kiệm cho trẫm nhiều công sức."
Thẩm Úc: "Người công lớn, bệ hạ cần khen thưởng thật ."
Thương Quân Lẫm: "Đây là đương nhiên , A Úc xem trẫm bao giờ thưởng phạt rõ ràng ?"
Thẩm Úc: "Trong lòng bệ hạ đương nhiên là vị quân vương nhất."
Chuyện ở Bắc Mạc tạm thời gác , bọn họ hiện tại thể lấy nhiều đồ như nên Đại Hoàn cũng ép bọn họ đưa luôn, chẳng qua những thứ đó thể chậm rãi gom góp nhưng cũng những thứ sẵn, vẫn nên lấy về tay cho thỏa đáng.
Ví dụ như dải thảo nguyên Thương Quân Lẫm nhớ thương từ lâu .
"Khoan dung về khoản thời gian là sự nhân từ mà bệ hạ dành cho bọn họ, mấy thứ sẵn như thảo nguyên thì chắc bọn họ cần thời gian đúng ?" Ngón tay trắng nõn của Thẩm Úc chậm rãi lướt qua danh sách dừng ở một chỗ.
Thương Quân Lẫm phủ tay lên tay y: "A Úc đúng, bọn họ con dân đang chìm trong đói khát , chờ trẫm tiếp nhận vùng thì sẽ giải quyết mấy vấn đề cho bọn họ."