Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 347

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:28:14
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Úc những lời cũng suông, ngoại trừ thời gian lên triều thì gần như hai luôn ở bên cạnh , Thương Quân Lẫm điều nhưng càng bộ dạng vô tội của Thẩm Úc càng cảm thấy chuyện liên quan đến y.

Về việc ghét Việt Vương, Thẩm Úc hề che giấu, Thương Quân Lẫm phát hiện điều từ lâu , còn nghi ngờ giữa chừng chuyện gì xảy , nhưng đó nghĩ với tính cách của Thẩm Úc thì chỉ riêng những chuyện Việt Vương làm thôi cũng đủ để khiến y sinh lòng chán ghét.

"Bất kể việc là ai làm thì trẫm đều cảm ơn đó."

"Nói chừng là vì hành động của Việt Vương khiến nhiều tức giận nên dân chúng mới chủ động tiêu diệt , mà , Việt Vương cũng kỳ cục thật, quả thật làm mấy chuyện đó mà, dám thừa nhận chứ." Thẩm Úc ghét nhất chính là những vẻ.

"Có vài kiểu như , lúc trẫm sống trong cung, thường dẫn những hoàng tử khác tới bắt nạt trẫm nhưng khi bắt nạt xong làm bộ cao thượng mà phê bình trẫm cả đống, bảo là do trẫm làm gì sai nên mới bọn họ bắt nạt, mỗi khi bất cứ chuyện gì đều sẽ tẩy sạch hết cho , nếu chuyện đột ngột xảy thì ngay cả phản nghịch, chắc chắn cũng ngụy trang cho thành biểu tượng của sự cứu rỗi."

Thời gian Thương Quân Lẫm tiếp xúc với Việt Vương cũng ngắn nên nắm rõ tâm lý của Việt Vương ở trong lòng bàn tay.

Thẩm Úc cũng cảm thấy ngạc nhiên, bởi vì quả thật kiếp đúng là như thế, tiếng thì đẩy hết lên Thương Quân Lẫm còn Việt Vương sẽ khiến trở nên trong sạch và .

"Bệ hạ đúng, chuyện chắc thể khiến khó chịu một thời gian."

Bọn họ đoán sai, Việt Vương hôn mê hai ngày mới chịu tỉnh, Đàm canh giữ ở bên giường , gương mặt đầy vẻ trầm trọng.

"Đến cùng thì xảy chuyện gì? Sao đột nhiên ngất xỉu?"

Nghĩ đến chuyện xảy khi nhất , n.g.ự.c của Việt Vương tê rần, khó chịu mà nhắm mắt .

Đương nhiên là Đàm gì cả, khi Việt Vương nhất xỉu ông sai thẩm vấn những tiếp xúc với Việt Vương trong ngày hôm đó, nhưng khi hỏi kết quả ông chỉ cảm thấy thể tin .

Chỉ vì những lời đồn đó mà thể tự khiến tức đến ngất xỉu ?

Đàm thật sự thể hiểu nổi.

Ông còn tìm khả năng khác nhưng điều tra một vòng, cuối cùng kết quả chứng minh sự thật chính là điều ông tin đó.

"Đại phu nòi ngài tức giận nên ảnh hưởng đến tim, chuyện gì mà khiến ngài tức giận đến ?" Đàm vẫn còn giãy giụa thêm một .

Im lìm một hồi, cuối cùng Việt Vương hầu chậm rãi đỡ dậy, vẻ mặt của vẫn còn tệ, trong mắt còn chữa những cảm xúc phức tạp.

"Đàm những lời đồn bên ngoài về bổn vương ?"

Một câu chứng thực suy đoán của ông .

Đàm thể tin lên: "Cho nên ngài chỉ vì mấy câu đau ngứa như thế mà hôn mê ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-347.html.]

"Đàm cảm thấy những lời đồn đau ngứa ?" Việt Vương nắm chặt bàn tay, "Đàm ? Ở bên ngoài là truyền những lời đáng sợ hơn ?"

"Chẳng qua là mấy làm gì nên mượn mấy chuyện để cho bõ tức, ngài cần gì cho đó là sự thật?" Đàm nên hình dung tâm trạng hiện tại của như thế nào nhưng nghĩ đến chuyện còn cần dùng đến Việt Vương, ông mang tâm trạng phức tạp mà bắt đầu khuyên giải và an ủi .

"Không cách nào để ngăn chặn ?" Việt Vương cúi đầu, rõ biểu cảm gương mặt.

"Ở Hán Châu lệnh cho lan truyền tin đồn, ở những nơi khác thì tạm thời chúng còn quản , ngài cần nóng ruột, chờ thành chuyện thì sẽ còn ai dám chuyện ."

"Bổn vương ."

Việt Vương nghỉ ngơi mấy ngày thể mới xem như là khôi phục , Đàm cũng đưa lệnh cấm, ai phép nhắc tới những chuyện mặt Việt Vương. bất cứ thời điểm nào thì chuyện ngôn luận đều là chuyện thể cấm .

Càng cho ở bên ngoài thì việc lén lút truyền càng nhanh hơn, vốn đang chỉ một ít , từ khi cấm thì tất cả trong thành Hán Châu đều chuyện.

Sự căm ghét của dân chúng trong thành Hán Châu đối với Việt Vương cũng càng ngày càng nhiều hơn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phía Bắc Mạc nhận công văn đến từ Đại Hoàn, khi xong, hoàng đế Bắc Mạc nổi giận ngay trong đêm, ngay trong đêm đó ông triệu tập các đại thần cung để bàn bạc.

"Các ngươi xem đây là ý gì?!" Hoàng đế Bắc Mạc "bụp" một cái đập lên bàn, cái bàn ông đập đến chấn động.

Các đại thần ngơ ngác , xảy chuyện gì.

"Các ngươi tự xem ." Hoàng đế Bắc Mạc cố gắng áp chế lửa giận đang bùng lên kêu đang hầu hạ công văn Đại Hoàn gửi tới.

Theo từng câu hầu , biểu cảm của các đại thần cũng dần đổi.

Khó xử, tức giận... Các loại cảm xúc chồng chéo lên , thể đặc sắc.

"Hoàng đế Đại Hoàn thật quá đáng!" Một đại thần lớn tuổi tức đến đảo mặt, "Đây là chúng bỏ tất cả những thứ tích trữ mà!"

Không trùng hợp mà những thứ Đại Hoàn đòi Bắc Mạc dâng lên lúc là cực hạn mà bọn họ thể bỏ .

"Đại Hoàn thế mà cũng ngoạm nhiều thật, cũng xem xem nuốt nổi !"

"Ngoại trừ những thứ đó còn cả một dải thảo nguyên, mà Lâm Nguyên là vùng đất dồi dào nhất của Bắc Mạc, đưa , dựa cái gì chứ?!"

Nháy mắt, trong đại điện thành một cục.

Hoàng đế Bắc Mạc mệt mỏi xoa xoa mày, cuối cùng quát lớn: "Câm miệng cả ! Các ngươi ở đây thì Đại Hoàn thể thấy ? Có thời gian mấy thứ thì nghĩ xem làm thế nào để vượt qua đợt ."

Loading...