"Cái gì?" Đột nhiên Thẩm Úc níu chặt chăn, "Bị cứu lúc nào?"
"Hôm nay." Thương Quân Lẫm hòa hoãn biểu cảm của lên giường.
"Hôm nay......" Thẩm Úc trầm ngâm, "Vụ ám sát hôm nay cũng liên quan đến việc Việt Vương cứu ?"
Điều Thẩm Úc nghi ngờ cũng là lý, lực lượng động cơ làm thế ít, nhưng nếu còn cùng lúc đó để cứu Việt Vương thì cũng còn dư nhiều.
"Có lẽ , phía Phương Quân hỏi gì ." Thương Quân Lẫm dém chăn cho Thẩm Úc.
"Việc Việt Vương nhốt là việc ngày một ngày hai, ngoại trừ nhà họ Hà , còn những khác ý định tay cứu ?" Thẩm Úc để ý đến Việt Vương, tuy rằng đời bởi vì sự tham gia của y nên chuyện phát triển theo hướng khác với kiếp nhưng đến giờ khắc cuối cùng, ai câu chuyện xưa cuối cùng sẽ phát triển như thế nào.
Thương Quân Lẫm lắc đầu: "Không , từ cướp ngục thất bại đó, trẫm cho rằng bọn họ từ bỏ ý định." Vụ án gian lận khoa cử hạ màn, những viên quan can thiệp cũng nhận trừng phạt, bởi vì phận đặc thù của Việt Vương nên Thương Quân Lẫm chỉ thể giam mà thể đưa pháp trường như những viên quan khác.
Sáng ngày hôm , Thương Quân Lẫm gọi thừa tướng và các đại thần tới bàn chuyện.
Bọn họ cũng một chút chuyện của Việt Vương nên hiện giờ, khi cứu , trái tim bọn họ trầm xuống.
"Phía Phương đại nhân hỏi gì ?" Thừa tướng hỏi.
Đầu tiên là ám sát, đó là cướp ngục, thời gian quá trùng hợp, ai nghĩ đây là một chuyện tình cờ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Miệng của những đó khó cạy, thần hỏi mục đích của bọn họ là bệ hạ nhưng nhiều hơn nữa thì bọn họ chịu ." Phương đại nhân thở dài.
Có thể sắp xếp làm loại chuyện thì chắc là tử sĩ, hỏi chuyện từ miệng của các tử sĩ thì khó càng thêm khó.
"Người hôm qua bắt ở trong núi thì ? Có hỏi gì ?" Thương Quân Lẫm hỏi.
"Người nọ chịu nổi sự tra tấn, để lộ ít tin tức, đến cùng Hứa đại nhân, là hầu của Hứa phu nhân, Hứa phu nhân lệnh truyền tin tức qua với Hán Châu. Mấy ngày , Hứa phu nhân sai giao thư cho tới từ Hán Châu, hôm qua nhận tin." Phương Quân một năm một mười kể hết kết quả hỏi .
"Từ kết quả thần tra thì và thích khách quá nhiều quan hệ."
"Một phu nhân mới đến kinh thành, thế nào cũng giống liên hệ với các thích khách, nhưng....." Thừa tướng ngừng một lúc lên sự nghi ngờ của , "Khoảng thời gian bệ hạ bởi vì chuyện của cô con gái con vợ cả nhà họ Hứa mà sai viên quan đến Hán Châu, lúc bà thư từ qua với ở Hán Châu, là ý gì?"
"Trên thư cái gì?" Thương Quân Lẫm dùng đốt ngón tay gõ một lực đủ mặt bàn.
"Người nội dung của bức thư, tìm giao thư nên mới bồi hồi ở đó cho là nhân vật khả nghi mà bắt , thần căn cứ những gì miêu tả để tìm giao thư." Phương Quân trả lời.
"Phương khanh* làm việc luôn khiến trẫm thấy yên tâm." (Cách gọi cận, yêu mến.)
Lúc Thẩm Úc dậy, Thương Quân Lẫm còn ở đây, Mộ Tịch thấy tiếng động liền tiến hầu hạ, khi ngoài, Thẩm Úc phát hiện các cung nhân đang thu dọn đồ đạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-321.html.]
"Bệ hạ bảo trở về cung ." Mộ Tịch giải thích.
Trước xảy gái chuyện lớn nên Thẩm Úc cũng thể hiểu .
Các đại thần cũng nhận tin tức, bắt đầu thu dọn thứ.
"Chuyến săn thu năm ngoái gặp loại chuyện , còn thích khách ẩn nấp trong bóng tối ?"
"Bệ hạ sai tìm kiếm, tối hôm qua cũng vượt qua một cách an , hẳn là việc gì."
"Hy vọng thể nhanh chóng xác định để chúng sớm ngày trở về."
Không ai ở một nơi khả năng sẽ thích khách xuất hiện.
Thương Quân Lẫm cho bọn họ ba ngày, nếu vẫn thu hoạch gì thì những viên quan phụ trách việc thể mang đầu đến gặp .
So sánh với thì thế , An đại nhân phụ trách kiểm tra những tai họa ngầm của núi Kỳ Nhạc đành vác cái trán đầy mồ hôi lạnh theo, tự dẫn núi để điều tra, dám chậm trễ dù chỉ một chút.
Bầu khí trong doanh trại như ngưng đọng .
Lúc đầu mấy tìm về rõ nguyên nhân nhưng khi xảy chuyện gì thì đều chạy mồ hôi lạnh, loại chuyện như ám sát đối với Thương Quân Lẫm là chuyện thường ngày nhưng đối với những gia tộc quyền thế còn đủ thâm hậu thì đây vẫn là đầu tiên.
Xảy chuyện như , việc săn thú thể tiếp tục, tụ với , vì quá khẩn trương nên chỉ thể tìm chuyện để giảm bớt cảm xúc.
Mấy phu nhân, tiểu thư quan hệ với tụ tập với để trò chuyện, mấy công tử ăn chơi cũng gì làm nên dành sự chú ý lên những con mồi.
Mấy ngày bọn họ săn nhiều con mồi, đủ để bọn họ ăn hơn mười ngày, lớn trong nhà bận lo những chuyện quan trọng, bọn họ giúp gì nên đành tụ thành tốp năm tốp ba, nhóm lửa tự nướng thịt ăn.
Mấy ngày nay Thương Quân Lẫm bận, thi thoảng Thẩm Úc cũng sẽ bàn chuyện cùng .
Khả năng của Phương Quân hơn , hai ngày ông thật sự hỏi một vài chuyện từ trong miệng những đó.
"Theo những gì những đó thì mục đích của chuyến là ám sát, cấp lệnh cho bọn họ rằng dù thể thành công thì cũng thể gây nên một cơn náo loạn lớn, càng loạn càng ."
"Còn bọn họ chia làm hai nhóm, một nhóm lên núi hành động, một nhóm khác ở kinh thành, cụ thể là làm cái gì thì bọn họ cũng , bọn họ đợi vài ngày, cuối cùng cũng chờ một cơ hội để tay." Là lúc nào, cần Phương Quân cũng .
"Bọn họ sự giúp đỡ từ bên trong ?" Thừa tướng hỏi đúng vấn đề trọng tâm.
"Có," Vẻ mặt của Phương Quân nghiêm túc, "Người hỗ trợ bọn họ từ bên trong là một giả làm hầu của một vị đại thần nào đó để cùng lên núi, mỗi ngày đều sẽ báo cáo tình hình núi cho bọn họ, chủ yếu là hướng của bệ hạ và quý quân."
Thương Quân Lẫm là đế vương nên hành động của đều chú ý, lúc săn thú cũng cố ý che giấu nước của nên ngóng xem cũng khó.
"Tìm nọ, trẫm thật sự làm những việc chủ nhân của ." Thương Quân Lẫm lạnh lùng .