Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 301

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:25:50
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vốn trẫm đang tính dạy A Úc, xem A Úc cần ." Thương Quân Lẫm cảm thấy tiếc nuối.

"Lâu cưỡi, nếu bệ hạ ngại phiền thì thể dạy thêm nữa." Con ngựa trắng dịu ngoan*, một xa lạ như Thẩm Úc tới gần mà cũng phản ứng gì. (Dịu dàng +ngoan ngoãn.)

"Trước tiên A Úc cứ thử xem, trẫm sẽ ở bên cạnh ."

Thẩm Úc liền xoay , lên ngựa, thấy động tác của y liền y mới nghề, động tác lên ngựa .

Thẩm Úc lưng ngựa, gió nhẹ từ từ thổi tới, y thoải mái híp mắt .

Thương Quân Lẫm cũng lên ngựa, điều khiển con ngựa đen tới bên cạnh con ngựa trắng.

Chú ngựa đen thích bước từng bước chậm rì rì như thế nên phát những tiếng phì phì từ trong mũi.

Thẩm Úc kẹp bụng ngựa, tiên y để con ngựa trắng bước vài bước thong thả , khi tìm cảm giác, y dần dần tăng tốc độ.

Trước gì Thương Quân Lẫm vẫn lấy tốc độ tương tự để theo bên cạnh y.

Sau khi phóng ngựa chạy một vòng, Thẩm Úc chỉ cảm thấy càng ngày càng vui sướng hơn, kiếp lúc y cưỡi ngựa đều là vì bôn ba, hiếm khi như lúc , chỉ đơn giản là vì cưỡi ngựa.

"Sao bệ hạ nghĩ đến chuyện đưa đến đây để cưỡi ngựa?" Thẩm Úc ghìm dây cương, chậm rãi giảm tốc độ của ngựa.

Tốc độ của chú ngựa đen cũng chậm , nó chủ động tới gần con ngựa trắng.

"Trẫm nghĩ ở trong cung suốt ngày cũng dễ thấy buồn phiền nên nếu cưỡi ngựa chạy vài vòng thì tâm trạng cũng sẽ hơn nhiều," Thương Quân Lẫm cầm chiếc dây cương trong tay về phía Thẩm Úc, "Trước những lúc trẫm cảm thấy phiền lòng thì sẽ tới đây để dạo, từ khi A Úc cung thì cũng hiếm khi tới, chừng nếu qua mấy ngày nữa thì Ô Chuy cũng còn nhận trẫm nữa."

Ô Chuy là tên của chú ngựa đen , thấy chủ nhân kêu , nó phát vài tiếng phì phì ở trong mũi, Thương Quân Lẫm đưa tay vỗ đầu nó.

"Quả thật là thể khiến tâm trạng lên, đến bây giờ bệ hạ mới đưa tới đây?" Thẩm Úc khẽ nhướng mày.

"Vì trẫm nghĩ A Úc thích, lúc cung, A Úc hiếm khi cưỡi ngựa ?" Căn cứ những tin tức Ẩn Long Vệ tra thì hẳn là Thẩm Úc sẽ thích, hoặc ít nhất là y sẽ cưỡi ngựa thành thạo như , Thương Quân Lẫm lặng lẽ đè sự nghi ngờ trong lòng xuống.

"Trước Trấn Bắc Hầu từng mời dạy cưỡi ngựa, đó nhận lợi ích từ chỗ Như di nương nên tìm cách để làm khó , quả thật trong một thời gian dài thích cưỡi ngựa."

Đây đều là hồi ức từ lâu , phai màu và lắng đọng ở một góc nào đó tên, giờ nhắc cũng dẫn tới quá nhiều sự d.a.o động trong cảm xúc.

Sau khi học cưỡi ngựa, một thời gian dài Thẩm Úc cưỡi ngựa, lên ngựa, trong đầu y sẽ hiện lên những lời khắc nghiệt mà cố gằn xuống, sẽ nhớ tới những vết thương đáng lẽ nên y.

Cho đến , vì kiếm một con đường sống nên y thể tự cưỡi ngựa, ở mặt sống chết, bóng tối để khi còn nhỏ đánh đuổi, lúc ảnh hưởng mang cho y mới biến mất.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-301.html.]

Ngón tay đang nắm lấy dây cương của Thương Quân Lẫm dần nắm chặt , thể thấy sự nhẹ nhàng, thèm để ý đến chuyện trong giọng của Thẩm Úc nhưng thể để ý, thể đau lòng.

Lúc y học cưỡi ngựa thì mới bao lớn? Thẩm Úc bé nhỏ đối mặt với một thầy lòng đầy ác ý, lúc đó đối với Thẩm Úc mà , việc học cưỡi ngựa chắc là một chuyện đáng sợ nhỉ.

Sự coi thường đến từ phụ , sự ác ý đến từ thất của phụ , những ngày thể can thiệp, A Úc bé nhỏ chịu bao nhiêu khổ sở thì mới dần mạnh lên, thản nhiên đối mặt với thứ?

Cảm nhận ánh mắt của Thương Quân Lẫm, Thẩm Úc khẽ : "Bệ hạ tính mà, bình thường mà thù thì sẽ báo ngay, cái dạy cưỡi ngựa cũng kết quả ."

"Thật tên cũng thật sự dám làm gì , dù thì nếu y xảy chuyện thì Trấn Bắc Hầu cũng sẽ bỏ qua cho , chỉ là ăn chút khổ mà thôi."

Thẩm Úc xong, khí thế lạnh lẽo Thương Quân Lẫm càng nặng nề hơn, lời an ủi của y những khiến Thương Quân Lẫm bớt giận mà còn phản tác dụng, khiến càng tức giận, càng nghĩ mà thấy sợ hơn.

Thương Quân Lẫm giục ngựa đến bên cạnh Thẩm Úc, duỗi tay , trong tiếng hô nhỏ của Thẩm Úc, ôm đến mặt .

"Bệ hạ?" Thân thể của Thẩm Úc xuống, y bắt lấy tay áo đang rũ xuống của tay áo.

"Đều qua , trẫm sẽ để bất cứ kẻ nào cơ hội xúc phạm A Úc." Một tay Thương Quân Lẫm nắm dây cương, một tay khác ấn Thẩm Úc trong lồng n.g.ự.c của .

"Vốn dĩ đây đều là những chuyện qua," Thẩm Úc khẽ , "Nếu bệ hạ sẽ để ý chuyện như thì cũng sẽ ."

Đối với y mà , mấy chuyện coi như là xảy đời , lâu , hơn nữa y cũng trả thù từ lâu , hiện tại nhớ cũng đau ngứa gì.

"Nói với trẫm thì cái gì thể chứ, những chuyện đó xảy A Úc khiến trẫm đau lòng." Thương Quân Lẫm cảm giác gì với những chuyện từng trải qua, điều duy nhất thể chịu đựng là việc Thẩm Úc chịu một chút oan ức nào.

Thẩm Úc dựa n.g.ự.c của Thương Quân Lẫm, cảm nhận tiếng tim đập trầm và mạnh mẽ của , một loại cảm xúc thể thành lời chậm rãi lấp đầy lồng ngực.

Hoá đây là cảm giác đặt ở trong lòng.

Hoá đây là cảm giác khác thật lòng yêu thương.

Vậy y thì ?

Tình cảm y dành cho Thương Quân Lẫm cũng là yêu ?

Chú ngựa đen chậm rãi mặt cỏ, Thương Quân Lẫm buông Thẩm Úc mà Thẩm Úc cũng bảo buông.

Thẩm Úc rúc trong lồng n.g.ự.c của nam nhân, dường như y đang suy nghĩ nhiều, nhưng dường như là nghĩ gì cả.

Con ngựa trắng bên cạnh con ngựa đen, thi thoảng cúi đầu nhai vài ngụm cỏ.

Loading...