Ẩn Long Vệ đang tìm ở khắp kinh thành, thế mà đột nhiên xuất hiện ở mặt, ngẫm vẫn cảm thấy khó thể tưởng tượng .
Thẩm Úc về phía Thương Quân Lẫm, y cũng thấy sự nghi ngờ tương tự trong mắt của nam nhân.
Đương nhiên, tự đưa đến tới cửa thì bọn họ cũng đạo lý nào gặp.
Cửa xe mở , Thương Quân Lẫm xuống , Thẩm Úc theo sát , bước xuống .
Người tự xưng là "Chư " cách bọn họ xa, thị vệ như gặp kẻ địch, chằm chằm cái xuất hiện, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm bước vài bước về phía .
Lần đầu tiên Thẩm Úc thấy "Chư ", nam nhân mặc đạo bào màu đen, mái tóc dài buộc ở ót, trông trẻ hơn tưởng tượng của Thẩm Úc, ngũ quan thường thường, gì kỳ lạ kết hợp với , cho cảm giác kỳ quái. Thứ hấp dẫn sự chú ý của khác nhất chính là cặp mắt của , thâm thuý đến nỗi khó thể thấy đáy, dường như là tất cả thứ nhưng dường như gì cả.
Chư cũng đang đánh giá Thương Quân Lẫm và Thẩm Úc, khoảnh khắc thấy rõ gương mặt của hai , nháy mắt gương mặt xuất hiện sự hoảng hốt.
Tuy rằng khôi phục bình thường trong nháy mắt nhưng vẫn luôn quan sát là Thẩm Úc thấy .
Thẩm Úc chắc chắn rằng từ tới nay y từng gặp , thì chắc cũng từng gặp y mới đúng, Thẩm Úc rũ mắt, che giấu sự suy tư trong đáy mắt.
"Bệ hạ và quý quân trời đất tạo nên, quả thật là khiến ngưỡng mộ." Chư hai một lúc lâu mới .
Biểu cảm của Thương Quân Lẫm dịu hơn một chút: "Ngươi tìm trẫm làm gì?"
Hắn nửa chắn mặt Thẩm Úc, thể cũng căng chặt, thật sự đề phòng một xuất quỷ nhập thần như Chư .
"Bần đạo gặp bệ hạ chỉ là vì xác định một chuyện, hiện giờ thể xác định . Quỹ đạo của chòm đổi, con đường của vận mệnh cũng sửa, quả nhiên là nên nhúng tay quá nhiều."
"Đến cùng thì ngươi đang làm cái gì?"
"Bệ hạ sai đưa bần đạo tới kinh thành là vì gặp bần đạo một ? Bần đạo nghĩ nếu khác áp giải tới đây thì sẽ bất lịch sự nên tới đây một ."
Lời và hành động của Chư đều thong dong, cũng thể là thong dong quá mức, nhiều thị vệ cầm vũ khí chằm chằm như hổ rình mồi như mà như là cảm nhận .
Thẩm Úc vẫn luôn chú ý quan sát , ngoại trừ cảm giác thần bí ở bên ngoài thì còn mang cho một cảm giác khó chịu.
Từ những thứ Việt Vương thì thể thấy hướng về phía Việt Vương, sự thù địch với bọn họ mới đúng, nhưng biểu hiện của quá bình tĩnh nên trong lúc , Thẩm Úc xác định thật sự thần bí là cố ý huyễn hoặc.
"Chư đường xa mà đến, chắc ngại cung một nhỉ, cách mời Chư của chúng thỏa đáng lắm, hẳn Chư nên cho chúng một cơ hội để nhận nhỉ." Thẩm Úc Chư .
Ánh mắt của Chư rơi xuống của Thẩm Úc thêm một nữa: "Bần đạo thích trói buộc, cung ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-295.html.]
Thẩm Úc gãi tay áo của Thương Quân Lẫm, y cảm nhận một chút căm hận đến từ , tuy rằng chỉ thoáng lướt qua nhưng y thể khẳng định rằng cảm giác sai.
Không sự thù địch với Thương Quân Lẫm nhưng với y, hoá nhằm Thương Quân Lẫm mà là nhằm y ......
Thương Quân Lẫm trở tay nắm lấy tay Thẩm Úc, lúc về phía Chư thì mang chút vui khó nhận : "Quý quân mời , Chư định cho chút mặt mũi ?"
Chư sửng sốt, dường như ngờ chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng , khỏi khổ: "Bần đạo ý ."
"Vậy vì ngươi từ chối? Phải rằng mời nhưng mời, ngươi chịu cho mặt mũi thì cũng là cho bệ hạ mặt mũi, coi rẻ bệ hạ là tội nặng." Thẩm Úc nghiễm nhiên bày bộ dạng chiều sinh kiêu.
"Quý quân đúng." Thương Quân Lẫm gật đầu đồng ý, ánh mắt khi về phía Chư càng hơn. Dường như trở thành một đế vương khiêu khích uy nghiêm, tư thế "Ngươi thì , cũng ."
Cuối cùng, Chư vẫn theo chân bọn họ trở về hoàng cung.
"Vì A Úc cứ một hai đưa Chư cung?" Sau khi trở Ngọc Chương Cung, Thương Quân Lẫm ôm lấy Thẩm Úc lên giường.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chư sắp xếp ở tại một cung điện riêng biệt, Ẩn Long Vệ đang âm thầm chằm chằm từng hành động của .
"Người mang cho một cảm giác kì lạ, cảm nhận sự thù hận của dành cho , thế nhưng rõ ràng giữa và từng bất cứ tiếp xúc nào."
Loại cảm xúc như hận thù thể vô duyên vô cớ mà sinh , chắc chắn gì đó thì mới phát động, mà y và Chư đến cả mặt cũng từng gặp, điểm phát động sẽ ở ?
"Nếu ngay từ đầu căm hận thì việc câu châm ngôn đó cũng gì kì lạ, dùng một câu để đưa lên thần đàn*, ngay lúc tự mãn nhất thì sẽ dùng một câu để đẩy địa ngục."
(Đàn tế của thần.)
"Trẫm sẽ tin lời ," Thương Quân Lẫm ôm chặt lấy Thẩm Úc, "Từ đến nay trẫm tin quỷ thần, nếu thật sự thần phật thì vì khi con chịu khổ, chịu nạn bọn họ xuất hiện? Cái câu châm ngôn càng buồn hơn, từ khi nào mà thiên hạ bởi vì ai đó mà thể đổi chủ nhân của nó?"
Dưới sự canh phòng nghiêm ngặt của Ẩn Long Vệ, Chư dễ trốn khỏi hoàng cung như nữa.
Nếu phát hiện vấn đề thì đương nhiên Thương Quân Lẫm sẽ dễ dàng thả .
Chư bực bội ở trong phòng, vốn dĩ tưởng ràng gì thì Thương Quân Lẫm cũng sẽ chút sợ hãi đối với những lực lượng thần bí, khi bày sự thật bí của bản thì dù tôn thờ như Việt Vương thì cũng sẽ thêm chút kính trọng đối với , kết quả thì ?
Là do quá qua loa, đánh giá thấp vị quân vương g.i.ế.c từ trong chiến trường g.i.ế.c , Thương Quân Lẫm và Thương Quân Việt thể giống chứ?!
Tiếc là hiểu chuyện quá muộn.
Vào ngày thứ hai, Chư phát hiện gì đó đúng, Thẩm Úc ngoài miệng thì để nhận nhưng từ khi bước toà cung điện thì Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm còn xuất hiện. Ngày đầu tiên thì bảo để nghỉ ngơi thêm một ngày, nhưng chỉ ngày hôm phát hiện thêm nhiều thở xuất hiện ở xung quanh, ngay cả các cung nhân hầu hạ cũng mang cho một cảm giác kì lạ.