Khác với dân báo, tờ báo mới chủ yếu về những chuyện thú vị trong dân gian và một ít chuyện xưa, rõ ràng là hướng về tính chất giải trí hơn, một tờ báo cũng quá đắt, nhiều chữ mua vì thấy tò mò, lúc kể chuyện ở các lầu rượu và các quán cũng thêm một nghề phụ- báo.
Tạm thời những sự đổi vẫn khiến các gia tộc quyền thế để mắt tới, lực chú ý của bọn họ đều đặt triều đình, Phùng đại nhân là một cái cây lớn, cây ngã thì bầy khỉ cũng tan tác, vì sự rớt đài của ông mà các thế lực trong triều xảy sự biến động to lớn.
Trong thời điểm , tất cả đều hi vọng sẽ gặt hái nhiều lợi ích hơn.
Thương Quân Lẫm thờ ơ bọn họ đấu đá gay gắt, dù đây cũng đầu tiên tình hình xảy ở mặt .
Sự phân tranh ở kinh thành ảnh hưởng đến Túc Bắc.
Phương Quân căn cứ những manh mối mà Dao Cơ cung cấp, điều tra kĩ mấy tên thương nhân, cuối cùng ông phát hiện mấy bọn họ đều một điểm chung đó là đột nhiên giàu lên trong một đêm, đó bọn họ nhanh chóng nắm giữ giới thương nhân ở Túc Bắc.
Túc Bắc ở vị trí xa xôi nên sự phát triển của thương nghiệp cũng kém xa phương Nam. Điều cũng gây nên trường hợp ngoại trừ những mối quan hệ thiên ti vạn lũ* với ông chủ Tôn thì những thương nhân khác đều tạo sức ảnh hưởng lớn. (Rối ren.)
Phương Quân tin tức cho hai Hạ Thừa Vũ và Giang Hoài Thanh.
Hạ Thừa Vũ lấy lòng tin của ông chủ Tôn nên gần đây gắn kết bạn với khá nhiều thương nhân, tất cả đều là do ông chủ Tôn làm sợi dây kết nối.
Sau khi hai đối chiếu tin tức với Phương đại nhân sai tới thì phát hiện mức độ trùng khớp cao.
"Xem mấy cũng chút chuyện." Giang Hoài Thanh chỉ lên mặt bàn.
"Cuộc giao dịch thứ ba cũng tiến hành thuận lợi nên sự đề phòng của ông chủ Tôn dành cho chúng cũng hạ xuống thấp nhất, chắc cũng nên thu lưới ."
Trước khi tiến hành giao dịch thứ tư, ông chủ Tôn đến nhà thăm hỏi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Lần bên yêu cầu một hàng hoá khác."
Hạ Thừa Vũ rót cho cả hai đẩy một ly tới mặt ông chủ Tôn: "Là cái gì?"
Ông chủ Tôn nhỏ giọng mấy từ, thấy biểu cảm của Hạ Thừa Vũ khẽ đổi thì vỗ cánh tay : "Ta ngươi cách mà, bên cũng giá cao, nếu thành công thì tiền kiếm cũng bằng ba năm buôn bán."
"Không đồng ý mà là do mấy thứ đó khá khó tìm," Hạ Thừa Vũ bày vẻ mặt khó xử, "Mà còn nguy hiểm, quả thật một vài cách nhưng nếu bên quá nhiều thì quá nguy hiểm..."
Ông chủ Tôn vẫn luôn quan sát biểu cảm mặt , thế, ông nhỏ giọng tiếp: "Cho nên bọn họ mới đưa cái giá cao, nếu ngươi hợp tác với khác thì cũng gánh vác mức độ nguy hiểm tương tự, thế nhưng tiền thu kém xa . Ngươi cũng làm ăn với bọn họ vài , chắc ngươi cũng cảm nhận sự hào phóng của bọn họ, nếu do thật sự coi ngươi là bạn bè thì cũng sẽ cố ý kêu ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-292.html.]
Hạ Thừa Vũ dường như thuyết phục, mặt lộ biểu cảm do dự: "Ta cần suy nghĩ thêm một chút."
"Được," Ông chủ Tôn cũng ép quá chặt, "Chừng nào ngươi suy nghĩ xong thì bảo với một tiếng, bên vẫn còn đang đợi một câu trả lời."
Sau khi tiễn ông chủ Tôn khỏi cửa, Giang Hoài Thanh lên chỗ ông chủ Tôn : "Tiếc ghê, ngon như mà, để ông lời ."
"Nếu Hoài Thanh thích thì kêu đưa tới đây nhiều chút là ."
"Không cần tốn kém , chỉ thuận miệng mà thôi, cuối cùng tất cả chuyện cũng sắp kết thúc."
Sau khi bọn họ tới Túc Bắc thì trực tiếp đổi phận và tiếp cận ông chủ Tôn, vì tránh trường hợp gặp thêm những biến cố cần thiết nên tạm thời mấy chuyện khác* đều trong tay Phương đại nhân, nếu lâu thêm chút nữa thì chắc Giang Hoài Thanh sẽ cảm thấy thật sự là một đứa con nhà giàu đang theo trưởng ngoài để học hỏi kiến thức. (QT: liên thông điệp)
Mọi chuyện ở Túc Bắc đều đang tiến hành đấy, phong ba do Phùng đại nhân ngã ngựa gây nên ở kinh thành cũng dần biến mất.
Trời trở lạnh, chuyến săn thu mỗi năm một cũng chậm rãi tới gần.
Săn thu là một truyền thống của Đại Hoàn, đây cũng là một hạng mục hiếm hoi vẫn giữ khi Thương Quân Lẫm lên ngôi, trong triều bắt đầu chuẩn cho chuyến săn thu.
Trước lúc cuộc săn thu đến, ngày sinh nhật của Thẩm Úc đến một bước.
Trấn Bắc Hầu vẫn từ bỏ việc mượn cơ hội để chữa trị mối quan hệ giữa và Thẩm Úc như cũ, ông vài phong thư nhà để gửi cung nhưng đều Thẩm Úc đặt qua một bên, hề mở xen.
"Trấn Bắc Hầu vẫn từ bỏ ?" Thương Quân Lẫm mấy bức thư Thẩm Úc tùy ý đặt qua một bên hỏi.
Thẩm Úc cong khoé môi đầy trào phúng: "Một ngày mất sự sủng ái của ngài thì ngày đó ông vẫn sẽ từ bỏ, Thẩm Thanh Nhiên ông coi trọng chính ông từ bỏ, hiện tại thể mang lợi ích cho phủ Trấn Bắc Hầu cũng chỉ ."
"A Úc để ý thì cứ bỏ qua là , một kẻ hèn như Trấn Bắc Hầu đo với niềm vui của A Úc?" Thương Quân Lẫm xuống bên cạnh Thẩm Úc đưa một cuốn sách nhỏ cho y.
"Đây là gì ?"
"Đồ đưa tới từ đất phong của các phiên vương, A Úc xem thử xem còn thứ gì khác ."
Thẩm Úc mở cuốn sách , bên trong là danh sách sửa sang , tất cả đều là quà sinh nhật mà các phiên vương dành tặng y.
Vì khiến Thẩm Úc hài lòng nên bên trong danh sách chủ yếu là các loại trân bảo, y đang định gì đó thì đột nhiên trong phòng thêm một .
Người đầu của Ẩn Long Vệ quỳ mặt đất, trong giọng hề chút d.a.o động của cảm xúc: "Thuộc hạ vô dụng, đưa tới kinh thành mà còn để chạy mất, thuộc hạ tự nguyện nhận phạt."