Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 265

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:23:11
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả thật hành động của Thương Quân Lẫm đang gián tiếp cho Phùng đại nhân rằng ngươi vấn đề, nếu thì ngay từ đầu, để cho đối phương cảm nhận chút gì kì lạ.

Tiếc là Phùng đại nhân quá hoảng sợ nên cũng chú ý tới việc , ông gan để làm mấy chuyện đó nhưng gan để gánh chịu hậu quả.

Phùng đại nhân lên lặng lẽ trở về phủ, khi trở về, ông lập tức gọi cấp cận đến để bàn bạc.

Cấp cận của ông cũng ông làm mấy chuyện , dù thì cũng nhiều lúc ông tiện mặt, lúc , đại diện cho ông chính là những cấp cận đó.

Trong phòng sách, khí tràn đầy áp lực.

"Bệ hạ sai những quan hệ với bản quan điều tra chuyện , thể chuyện liên quan tới bản quan, mượn cơ hội để cảnh cáo bản quan, các ngươi xem bản quan nên làm như thế nào đây?"

Phùng đại nhân ở ghế , mặt ông còn sự hoảng loạn như lúc đầu.

"Đại nhân, hiện giờ thứ vẫn chỉ là suy đoán, hơn nữa mấy việc cũng qua tay đại nhân nên nếu bệ hạ truy vấn thì đại nhân vẫn thể đẩy tội danh lên khác......" Một cấp đề nghị.

Hắn như cũng sai, tuy Phùng đại nhân chuyện nhưng thực hiện điều đó cũng ông , dù thế nào nữa thì ông vẫn là một đại thần quyền thế trong Nội Các, cũng đến mức tự làm mấy chuyện .

"Không , , nếu bệ hạ thật sự gì đó thì làm như chẳng là đang thừa nhận ? Vẫn nên nghĩ biện pháp khác ."

Đáng tiếc là bàn đến bàn , bọn họ vẫn tìm biện pháp nào thể thực hiện .

Phùng đại nhân còn kiên nhẫn nhưng vì tình hình hiện tại nên cũng chỉ thể tiếp tục lắng .

Trong những quan viên Thương Quân Lẫm lựa chọn thì cũng vài những chuyện ẩn giấu bên trong. Lúc , vì thể hiện sự quy thuận* nên bọn họ cũng tham gia chuyện , vì thế nên việc hoàng đế quyết định truy cứu chuyện cũng như là đang một bàn tay bóp nghẹt yết hầu của bọn họ, điều đó khiến bọn họ luôn luôn cảm thấy lo sợ. (Đại loại là thể hiện sự trung thành, sự tuân theo.)

Mấy bọn họ lén tụ với để bàn bạc kế hoạch.

"Bây giờ chúng nên làm cái gì đây?"

"Phùng đại nhân phân phó gì ?"

"Không , từ ngày hôm đó, Phùng đại nhân tiếp khách nữa, gửi nhiều thư mời nhưng cũng gặp mặt."

"Chỉ sợ hiện giờ Phùng đại nhân cũng khó để bảo vệ ."

Lời tuôn , xung quanh lập tức rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, bọn họ nghĩ tới trường hợp , chẳng qua là bọn họ thừa nhận mà thôi. Bọn họ triều làm quan nhiều năm nên bọn họ cũng chút hiểu phong cách làm việc của Thương Quân Lẫm, bọn họ thể thấy lúc vị đế vương đang tức giận, tra rõ chuyện .

"Nói chừng bệ hạ giao việc cho chúng cũng là vì cảnh cáo chúng ." Nếu thì dựa theo tính cách ngày thường của bệ hạ, ngài sẽ sai mấy quan viên quyền thế làm chứ khả năng giao chuyện cho các quan viên thuộc các gia tộc quyền thế như bọn họ.

là bởi vì trong lòng suy nghĩ nên bọn họ mới thể hoảng loạn như , bọn họ căng da đầu làm việc tự đẩy xuống vực sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-265.html.]

Bọn họ lựa chọn nào khác.

Mọi chuyện tiến hành đấy, triều đình cũng bắt đầu sàng lọc để chọn vài vị quan viên và đưa bọn họ đến Túc Bắc, tuy rằng Túc Bắc xa xôi và yêu thích như những nơi khác nhưng ở đó cũng một thứ trái ngược với những nơi khác- đó là sự tồn tại của Túc Bắc quân, nhiều đang chằm chằm nó.

Trước đây cơ hội nhưng hiện tại hầu hết quan viên cấp cao của Túc Bắc loại bỏ, vì nhiều nó.

"Gần đây sổ con dâng lên đều liên quan đến việc sàng lọc quan viên mới cho Túc Bắc." Thương Quân Lẫm mở một cuốn sổ con lướt qua, đó buông tay.

Thẩm Úc qua : "Hiện tại Túc Bắc như rắn mất đầu, đúng là cơ hội để lập công, mấy vị trí đó bọn họ chằm chằm cũng gì kỳ lạ."

"Trẫm hy vọng Túc Bắc xảy loại chuyện thêm một nữa."

Thương Quân Lẫm nâng tay xoa giữa mày.

"Dù hiện tại bọn họ thể giữ vững mục tiêu ban đầu của nhưng thời gian trôi qua thì cũng khó để bọn họ vẫn đổi," Thẩm Úc bao giờ sự chờ mong đối với lòng , "Thay vì việc gửi gắm hy vọng chính bản họ thì chúng nên nghĩ cách để chặt đứt ngọn nguồn của nó, để nó còn khả năng xảy ."

"Trẫm và thừa tướng từng nghĩ đến biện pháp , thể thực hiện nhưng sẽ đối mặt với nhiều vấn đề."

Mỗi các quan viên đến một nơi mới thì cũng cần thời gian để rèn luyện, khi rèn luyện xong thì lúc xử lý chuyện mới thuận buồm xuôi gió , đây cũng là nguyên nhân khiến các quan viên ở các địa phương khác nơi giao cho mãi mãi.

Thế nhưng tình hình của Túc Bắc đặc biệt hơn nên cũng khó rèn luyện hơn, nếu bọn họ tốn quá nhiều thời gian để rèn luyện thì sẽ phù hợp với tình hình ở Túc Bắc.

Thẩm Úc suy nghĩ một chút, y cũng đoán Thương Quân Lẫm đang lo lắng điều gì, y xuống đối diện nâng tay chống cằm, : "Mọi biện pháp đều do con nghĩ , nếu bệ hạ vẫn còn lo lắng thì thể tạo giới hạn thời gian cho các quan viên đến đó."

"Trẫm sẽ bàn bạc với thừa tướng, chuyện cần quyết định nhanh chóng, Phương Quân cũng nên trở về ." Sau khi xử lý Phùng đại nhân, Nội Các sẽ thừa một vị trí, đúng lúc Phương Quân công cứu tế ở Túc Bắc, ông thể bắt lấy vị trí một cách danh chính ngôn thuận*. (Phù hợp, ai cảm thấy đúng.)

Gần đây Phương Quân bận rộn.

Túc Bắc đủ để xử lý chuyện, thế nhưng mấy đó để quá nhiều vấn đề rối rắm nên thể giải quyết ngay, vì ông đành đề cử một vài quan viên địa phương lên giúp đỡ .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đêm khuya, đèn đuốc trong phòng sách vẫn còn sáng trưng, bên trong xếp mấy mấy chồng công văn cao gần bằng nửa , Phương Quân xử lý nốt một phần nữa xoa xoa tay của , cuối cùng ông cũng hiểu tâm trạng bực bội của thừa tướng.

"Bệ hạ lúc nào sẽ sai quan viên mới tới đây ?" Nhịn mấy ngày trời, cuối cùng Phương Quân cũng nhịn mà hỏi.

Cách đó xa một nam nhân đeo mặt nạ và mặc nguyên một cây đen đang , nam tử ngắm nghía chén trống rỗng trong tay : "Đại nhân đừng quá sốt ruột, triều đình chọn phù hợp."

Người mặc đồ đen chính là Cố Hoài, cũng trở về thật nhanh, lúc đến đây cũng ngờ sẽ Túc Bắc lâu như , từ khi Cố thái y nhặt về, từng tách khỏi y lâu như , nhớ y nhiều.

"Chắc là vẫn chờ," Phương Quân thở dài một , "Đây là đầu tiên xa phu nhân lâu như , cũng phu nhân đang làm gì ở trong phủ."

Bởi vì ông mang trong nhiệm vụ khá đặc biệt nên cũng dám gửi thư về kinh thành, lẽ đêm khuya dễ khiến cảm giác hoài niệm nên từ lúc nào mà ông bắt đầu nhớ đến những chuyện từng trải qua với phu nhân.

Loading...