Bởi vì chuyện của Túc Bắc nên dân chúng tin tưởng triều đình, dân báo là báo triều đình trực tiếp quản lý nên dân chúng tin tưởng những tin tức công bố, tin tức thì gây nên sóng to gió lớn.
"Ta bệ hạ là g.i.ế.c vô tội mà, ngươi những g.i.ế.c , nào chứa đầy tội nghiệt, xứng đáng g.i.ế.c đây?"
"Ta nhớ khi thừa tướng cũ c.h.ế.t , khắp nơi đều đồn rằng ông vì nước vì dân thế nhưng c.h.ế.t kiếm của bạo quân vì ông đòi lợi ích cho dân chúng, khi ông chết, bạo quân vì e ngại lời đồn nên sửa đổi pháp lệnh, thế nhưng tin tức hôm nay cho chúng rằng thừa tướng cũ c.h.ế.t là vì dám ngăn cản biện pháp cải cách, là bởi vì bóc lột mồ hôi nước mắt của nhân dân, mua bán quan tước...... Vì sự thật và điều chúng đến như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược?"
Loại chuyện tương tự chỉ xảy với bọn họ.
Dân chứng cũng từ khiếp sợ trở thành thể tin và đến cuối cùng là c.h.ế.t lặng, bọn họ tập mãi thành thói quen, thậm chí bây giờ bọn họ còn cảm thấy nếu vả mặt thì mới là kỳ quái.
Cũng ngay lúc , bọn họ phát hiện nhiều chuyện trở nên phù hợp.
"Một hai thì còn thể là ngoài ý , thế nhưng nhiều như chẳng lẽ đều là ngoài ý ?" Có điều khiến nghi ngờ .
"Thật cũng cảm thấy đúng lắm, các ngươi nghĩ kĩ xem, cứ mỗi bệ hạ xử lý quan viên nào thì đó sẽ lời đồn về bệ hạ ? Những đó còn thề son thề sắt rằng thứ bọn họ là ' sự thật ', khiến cho chúng thấy khó chịu với bệ hạ, ngay cả vụ việc Túc Bắc cũng thế, cũng chăm chỉ hắt nước bẩn lên bệ hạ."
"Ngươi như làm nhớ , dạo quán uống cũng tin Túc Bắc gặp hạn là vì trời cao thấy hài lòng với những hành vi của bệ hạ......"
"Ta cũng thấy mấy lời đó."
"Ta cũng ."
Mấy đang tụ tập mặt , bọn họ phát hiện tất cả đều từng thấy tin tức , lúc
cảm giác quái dị càng rõ ràng hơn.
Sau một lúc im lặng, nhịn : "Đây là do cố tình làm đúng ?"
"Nếu đó chúng triều đình làm những gì thì chúng sẽ tin lời những đó ?"
"Cho nên," nam nhân trung niên nuốt một ngụm nước miếng, "Từ đầu đến cuối đều cố ý khiến chúng khó chị với bệ hạ , rốt cuộc bọn họ làm cái gì cơ chứ?"
Trong lòng nảy một suy nghĩ nhưng vì suy nghĩ đó quá đại nghịch bất đạo* nên ai dám thẳng . (Như bán nước, làm phản, chống chế độ.)
"Hôm nay trông Phùng đại nhân vẻ mất tập trung, là do xảy chuyện gì ?" Sau khi hạ triều, các quan viên của các gia tộc quyền thế tụ tập với để bàn về chuyện của Túc Bắc.
Túc Bắc để trống nhiều chức quan như , nếu thèm thì là dối, hiện tại bọn họ nắm suy nghĩ của bệ hạ nên cũng chỉ thể cố gắng chuẩn , nhất là thể sai thêm một ít quan viên trong gia tộc .
Nói chuyện một hồi thì phát hiện Phùng đại nhân quá tập trung, mà thật chỉ Phùng đại nhân mà ngay cả vị đại thần còn - cũng thuộc Nội Các- Đoạn đại nhân cũng quá tập trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-262.html.]
"Trong nhà đứa trẻ nghịch ngợm nên đang tự hỏi làm thế nào để dạy dỗ nó, lớn mà còn khiến lão già gặp rắc rối." Phùng đại nhân thở dài.
Các vị đại thần khác cũng chuyện , vị công tử nhỏ nhất của Phùng gia thích một nữ tử con nhà bình dân, hơn nữa sống c.h.ế.t gì cũng lấy lễ của chính thất để rước nàng nhà, thế nhưng vị công tử cũng hôn ước với một nữ tử cũng thuộc một gia tộc quyền thế khác từ ......
Nghĩ , nhịn mà về phía vị đại nhân khác*, thấy cũng vui lắm nên bọn họ quyết định thuận theo tình hình, chuyển qua đề tài khác. (Chắc ông là thông gia với Phùng đại nhân🥲)
"Bệ hạ coi trọng ba Hạ Thừa Vũ, chừng ngài sẽ đưa bọn họ đến Túc Bắc."
"Cũng chắc , nếu sai quan viên kinh thành qua đó thì ở kinh thành sẽ ghế trống, lúc đó nếu đẩy bọn họ lên vị trí đó thì cũng phù hợp, dáng vẻ của bệ hạ thì thể thấy ngài quyết tâm nâng đỡ bọn họ."
"Thừa tướng cũng thích bọn họ, ông tự mang và cầm tay dạy dỗ cơ mà, thử hỏi trong thiên hạ bao nhiêu sự đối đãi đó chứ?"
"Từ khi Thẩm quý quân tiến cung, bệ hạ thật sự đổi nhiều."
"Lúc , lúc đám Phùng đại nhân đưa con trai Trấn Bắc Hầu cung chắc cũng ngờ sẽ một ngày ."
Vốn dĩ bọn họ nghĩ rằng nếu đưa con của các gia tộc quyền thế cung thì sẽ lợi với bọn họ, nào ngờ việc y cung càng thúc đẩy mâu thuẫn giữa bệ hạ và các gia tộc hơn.
"Một tên ma ốm mà thôi, thể làm gì cơ chứ." Trong lòng của Phùng đại nhân tâm sự nên ngữ điệu cũng lắm.
"Lại tiếp, Trấn Bắc Hầu cũng thật là thú vị, con vợ cả thì để trong lòng, ngược coi con vợ lẽ như châu như bảo*, kết quả thì , nuôi một con sói mắt trắng một lòng hướng về ngoài."(như ngọc như bảo bối.)
Đề tài chuyển đổi trong lúc bọn họ còn kịp nhận , Đoạn đại nhân thoáng qua Phùng đại nhân- nôn nóng hơn ngày thường nhiều khẽ nhíu mày.
Trong hoàng cung, Thẩm Úc nhận thiệp mời của Trấn Bắc Hầu, bởi vì sắp tới là sinh nhật của Thẩm Úc nên Trấn Bắc Hầu mượn cơ hội để chữa lành mối quan hệ cha con với Thẩm Úc.
Thẩm Úc vuốt ve thiệp mời ở trong tay, đáy mắt tràn đầy tăm tối, từ nhỏ đến lớn, Trấn Bắc Hầu từng làm sinh nhật cho y, thế mà ông nhớ rõ ngày sinh nhật của y.
Thương Quân Lẫm tới, rút mời trong tay y thoáng qua, xong ném qua một bên: "Sinh nhật của A Úc, trẫm làm lớn một chút."
Đây là sinh nhật đầu tiên của Thẩm Úc từ khi y cung nên Thương Quân Lẫm để y chịu thiệt.
Thẩm Úc làm quá long trọng: "Túc Bắc mới vượt qua đại hạn, nếu làm tiệc quả lớn thì thời điểm phù hợp, hơn nữa cũng thích nấy thứ , vì việc trong điện lớn cùng những quen và câu nể thì thà ở riêng với bệ hạ còn hơn."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm cũng thấy rung động với đề nghị của Thẩm Úc nhưng cũng mở tiệc lớn để chiêu cáo với thiên hạ, dù Thẩm Úc cũng là đầu quả tim ở , cho phép bất cứ kẻ nào chửi bới y, nhân cơ hội để khiến đời hiểu rằng Thẩm Úc và cột chặt , chỉ cần một nhắc đến thì cũng sẽ nhắc đến.
"Bệ hạ ở riêng với ?" Nhìn do dự như , Thẩm Úc vòng qua cái bàn đến bên cạnh Thương Quân Lẫm, y giơ tay lên đặt tay lên vai , y kề sát nhẹ giọng , "Ngoại trừ bệ hạ và thì sẽ thêm thứ ba, suốt cả một ngày, bệ hạ thể làm nhiều chuyện......"
"Làm cái gì cũng ?" Thương Quân Lẫm ôm lấy eo của Thẩm Úc khàn giọng hỏi.