Thương Quân Lẫm nhận hình như khiến y sợ, vì khụ một cái kéo thanh niên đang cứng đờ trở về: "Trẫm khốn nạn đến , hiện tại sẽ làm gì cả."
Thẩm Úc , trong mắt y đầy vẻ nghi ngờ: "Tối hôm qua bệ hạ chỉ một ' đây là cuối cùng ' thôi ."
Sau khi khiến Thẩm Úc tin tưởng, chứng nào tật nấy.
Thương Quân Lẫm xoa tóc y: "Trẫm thật sự làm gì , trẫm xin vì tối hôm qua náo loạn ngươi lâu như ."
" vẫn tiếp tục như thế*." Thẩm Úc liếc . (Nói tiếp câu xin của TQL, kiểu:Xin trẫm dám nữa.)
Thương Quân Lẫm mà .
Tối hôm qua Thẩm Úc bắt nạt quá tàn nhẫn nên đến bây giờ đuôi mắt y vẫn còn hồng, môi y vẫn còn sưng. Thương Quân Lẫm khẽ vuốt ve nhẹ giọng : "Trẫm bôi thuốc cho ngươi."
Tối hôm qua, khi kết thúc, Thương Quân Lẫm bôi thuốc cho Thẩm Úc, lúc bôi thuốc, thanh niên còn khẽ rên lên vì đau đớn, khiến cho Thương Quân Lẫm suýt nữa hóa thành sói, may mà chút lý trí còn sót ngăn cản .
Đây là đầu tiên nên Thương Quân Lẫm nhịn mà làm mạnh, nơi đó còn sưng, quả thật thể tiếp nhận lâu hơn nữa.
Thương Quân Lẫm thở dài, cẩn thận bôi thuốc cho .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thuốc do Thái Y Viện điều chế nên hiệu quả .
"Không cần." Thẩm Úc thèm nghĩ từ chối.
Y cảm giác rằng mặc dù vẫn còn cảm giác kì lạ nhưng cũng khá , chắc bôi thuốc một nên y cũng khá nhẹ nhàng thoải mái, trong thể cũng thứ nên , y nhớ hôm qua, lúc ngủ say thì vẫn còn cảm giác dính nhớp, nhưng bây giờ thể thấy Thương Quân Lẫm rửa cho y.
Thương Quân Lẫm cũng ép y, hiệu quả của thuốc , mỗi ngày chỉ cần bôi sáng tối là , buổi sáng bôi .
Cả Thẩm Úc đang bủn rủn, nghiêm trọng hơn những nhiều, hơn nữa Thương Quân Lẫm chịu buông y nên y đành lười biếng dựa lồng n.g.ự.c Thương Quân Lẫm khép mắt , để mặc suy nghĩ lang thang mục đích.
"Bệ hạ cần xử lý công việc ?" Thấy Thương Quân Lẫm vẫn ý định rời , Thẩm Úc hỏi.
"Trẫm ở bên A Úc nhiều hơn," Thương Quân Lẫm cọ mặt Thẩm Úc, "Cũng A Úc ở bên trẫm nhiều hơn."
Mới mật nên Thương Quân Lẫm tách khỏi Thẩm Úc dù chỉ một chút, nếu vì triều chuyện quan trọng thì cũng chả thượng triều, nếu Mạnh công công khuyên can thì còn cả ý định đưa Thẩm Úc lên triều cùng.
Thẩm Úc cũng hưởng thụ cảm giác rúc lòng Thương Quân Lẫm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-245.html.]
Đây là lâm triều nhanh nhất mà các vị đại thần từng trải nghiệm từ tới nay, hình như bệ hạ chuyện quan trọng cần xử lý nên vội vàng tan triều.
Kế hoạch Hộ Bộ thượng thư đưa thành bước đầu, khi chia thì đối với các phiên vương mà , chừng đó đồ cũng đáng là bao, thế nhưng khi đến bước cuối sẽ cộng với , đây cũng là lúc chuyện quyết định , dù các phiên vương đổi thì cũng làm gì cả.
Thừa tướng mang bọn Giang Hoài Thanh trở về phủ, vì tiện làm việc hơn nên gần như phủ thừa tướng trở thành ngôi nhà thứ hai của bọn họ, nơi bọn họ ở nhiều nhất trong mỗi ngày cũng là phủ Thừa tướng.
Thừa tướng kế hoạch của Thương Quân Lẫm, ông cũng cảm thấy ba thể gánh trọng trách nên ông cũng bồi dưỡng bọn họ nhiều hơn, nếu ai là m.á.u cho triều đình nhất thì chắc chắn thừa tướng là một trong đó.
Bởi vì chỗ bọn Giang Hoài Thanh trong tương lai chính là Túc Bắc nên thừa tướng cố ý để bọn họ hiểu hơn về Túc Bắc, hầu hết những chuyện gần đây ông giao cho bọn họ xử lý đều là chuyện của Túc Bắc.
Trong thời gian triều đình cũng xử lý chuyện Túc Bắc nên ba Giang Hoài Thanh cũng nghi ngờ gì, bọn họ vẫn còn rằng khi xử lý chuyện ở Túc Bắc xong bọn họ sẽ tiếp tục trở Hàn Lâm Viện mà giống như những quan viên khác, đến Túc Bắc, chính thức mở kiếp sống chính trị của bọn họ ở Đại Hoàn.
Ở Túc Bắc.
Từng xe đồ đạc đưa tới Túc Bắc nhưng góp chủ thành mà trực tiếp chở tới những nơi khác, hơn nữa việc cũng quan viên triều đình và quan viên ở các địa phương cùng xử lý, dường như bọn họ đang ngăn cách chủ thành bên ngoài.
Sau khi làm việc cùng Phương đại nhân một thời gian, các quan viên trẻ tuổi đến từ kinh thành cũng đổi nhiều, Phương đại nhân tự tay dạy dỗ nên hiện tại bọn họ thể tự xử lý công việc cứu tế của một toà thành nhỏ.
Có đồ ăn, biểu cảm mặt dân chúng cũng vui tươi hẳn lên, các quan viên cũng ghi nhớ lời dặn dò của Phương đại nhân nên cũng để dân chúng rảnh mà để bọn họ làm một ít việc trong khả năng của bọn họ, ví dụ như việc để dân chúng xây dựng những thứ ảnh hưởng do thiên tai.
———-
Lúc lời đồn lan truyền ở kinh thành và những địa phương khác thì ở Túc Bắc cũng xuất hiện tình huống tương tự.
Dân chúng ở các toà thành nhỏ tập trung với và của quan phủ dẫn đầu, bọn họ sẽ đến nơi khác để làm việc, đường , khí cũng nhẹ nhàng.
"Mười ngày , cũng dám nghĩ đến cảnh chúng thể chờ đến ngày ."
Mười ngày , cũng chính là ngày của triều đình mang đồ cứu tế tới đây.
"Ta cũng thế, lúc đó trong nhà hết lương thực, lớn đói một hồi cũng nhưng nhà còn con nhỏ, thể chịu đói nổi, nếu của triều đình đến kịp thì chỉ sợ đứa trẻ nhà sẽ......"
Người đàn ông trung niên tiếp nhưng những cùng đều lời là gì, vợ của đàn ông trung niên qua đồ lúc sinh con, mười mấy năm qua khổ cực mới nuôi đứa trẻ , mắt thấy sắp hi vọng thì nạn hạn hán buông xuống.
"Ta cũng , chắc hẳn các ngươi vẫn còn nhớ nhỉ, lúc bệnh, may mà các ngươi đưa đồ ăn cho . Ta còn nhớ lúc đang trong phòng, còn nghĩ rằng bây giờ chút gì đó ăn thì thật , dù làm ma no cũng hơn so với việc làm quỷ đói nhiều, qua liền thấy các ngươi bưng cháo , lúc đấy sốc lắm."
"Hèn gì lúc phản ứng lớn như ."