"Không cần, cần," Mấy nam tử cường tráng phất phất tay, "Nếu Phương đại nhân thì chúng ngày hôm nay chứ, dù thế nào chăng nữa thì chúng cũng sẽ trơ mắt Phương đại nhân kẻ gian làm hại."
Những khác cũng sôi nổi gật đầu.
Thấy cảnh tưởng , mấy quan viên trẻ tuổi đang phía Phương đại nhân nhịn mà đỏ hốc mắt, thật bọn họ làm những việc đó cũng từng nghĩ tới việc nhận sự báo đáp, thế nhưng ngày hôm nay những bọn họ từng trợ giúp ngại mất mạng mà bảo vệ bọn họ ở phía , trong lòng bọn họ cảm động đến nỗi nên lời.
Giờ khắc , trong lòng bọn họ hẹn mà cùng đưa quyết định: Sau nhất định trở thành một vị quan để thể tạo phúc cho dân chúng!
Phía Dương tướng quân còn đoàn bộ từ kinh thành tới, Phương đại nhân về hướng bọn họ tới, thể thấy bóng mờ của đoàn xe.
"Chúng phát hiện bên chuyện gì đó nên vượt lên để xem ." Dương tướng quân giải thích.
"Nếu gặp thì cùng ," Phương đại nhân thiếu niên thèm quan tâm đến vết thương hỏi, "Tướng quân mang thuốc theo , đứa trẻ bảo vệ nên thương."
Dương tướng quân lấy một lọ thuốc từ trong n.g.ự.c đưa cho Phương đại nhân: "Đi cùng chúng còn vài vị thái y, chờ bọn họ tới nơi thì thể kêu bọn họ xem qua vết thương của đứa trẻ ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Đa tạ."
Một của thương nhẹ nên Phương đại nhân tìm một nơi thể nghỉ ngơi ở gần đó sắp xếp cho thương ở tạm để chờ đoàn tới.
Không bao lâu , đoàn tới nơi, Dương tướng quân tiến lên mấy câu, khi ông trở về thì phía ông còn hai mặc trang phục của làm nghề y.
"Ngô thái y?" Phương đại nhân thấy rõ tới liền kinh ngạc hỏi.
"Phương đại nhân."
Hai vài câu chào hỏi đơn giản đó Ngô thái y dẫn theo học trò của kiểm tra vết thương cho những thương.
May mà tất cả đều chỉ thương nhẹ, khi băng bó vết thương cho thiếu niên xong, Ngô thái y đến xử lý vết thương của những khác.
Một nam tử hình cao lớn và đĩnh đạc tuỳ tiện : "Thật sự gì cả, lúc phương Bắc xảy loạn lạc chúng cũng thường xuyên đánh với của Bắc Mạc, thi thoảng chúng cũng chịu một vài vết thương nhỏ như thế , chỉ cần để hai ba ngày là ."
"Những còn của Bắc Mạc vẫn còn dám tới nơi ?" Một vị quan viên nhịn hỏi.
" , , lúc bệ hạ còn đánh lui quân Bắc Mạc thì nơi rối loạn, cẩn thận là sẽ mất mạng ngay."
Mấy nam tử của Túc Bắc thể là đánh tới đánh lui với quân Bắc Mạc, trong xương cốt của bọn họ cũng sự hung hãn cho nên lúc thấy giả làm dân lưu vong tấn công đoàn Phương đại nhân, bọn họ mới ngần ngại mà lao lên.
Nếu là mấy năm thì ở Túc Bắc loại chuyện bình thường.
Sau khi nghỉ ngơi và sửa sang một chút, đoàn tiếp tục tiến về mục đích.
Trên đường , qua lời kể của Dương tướng quân, Phương đại nhân nhiều chuyện xảy ở kinh thành.
Phương đại nhân đoàn xe phía : "Không đưa mấy thứ đến chủ thành ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-238.html.]
"Bệ hạ cứ trực tiếp giao cho đại nhân xử lý, nếu quan viên ở chủ thành cảm thấy cần cứu trợ thì tiên cần xen , bệ hạ còn kêu thuộc hạ truyền cho đại nhân một câu : Nên tay."
Những lời là một loại tín hiệu, lúc Phương đại nhân tới đây, Thương Quân Lẫm từng lén gọi ông đến và với ông rằng chuyến Túc Bắc sẽ nguy hiểm, hơn nữa Thương Quân Lẫm cũng ban cho ông một thứ và dặn ông rằng hết cứ chờ mệnh lệnh của kinh thành .
Trước mắt, Dương tướng quân cũng với ông rằng thể tay .
Đoàn Dương tướng quân mang tới sắp xếp đồ đạc đưa tới, Phương đại nhân triệu tập các quan viên khác đến tuyên bố: "Ta trở về chủ thành một chuyến, chuyện bên sẽ giao cho các ngươi xử lý."
Sau khi dặn dò xong chuyện, Phương đại nhân xoay lên ngựa, khi một hồi, ông đột nhiên dừng về phía - nơi một bóng nào cả : "Không kêu ngươi ở đó chờ ?"
Thiếu niên chui từ trong góc .
Những chuyện xảy ở Túc Bắc thông qua Ẩn Long Vệ để truyền tới tai Thương Quân Lẫm, Thẩm Úc ở cùng nên cũng .
"Phương đại nhân cứu một thiếu niên ở Túc Bắc, thế còn ăn vạ ư?"
"Phương Quân đưa thiếu niên trở về kinh thành , những chuyện ông làm quá nguy hiểm, vì nên tiện đưa thiếu niên cùng."
Cho nên lúc đoàn xe cứu tế Túc Bắc trở về còn tặng kèm thêm một thiếu niên.
Thẩm Úc cũng cảm thấy tò mò với thiếu niên Phương đại nhân cứu nên y gặp một .
"Phương Quân nhờ trẫm chăm sóc nó một vài ngày, tiên cứ gặp nó ."
Nếu cứ thế mà gọi cung thì lắm, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm quyết định thành trang phục bình thường để ngoài, dù Thẩm Úc cũng chuyện hợp tác với Nghiêm Tranh.
Thương Quân Lẫm mấy toà nhà ở ngoài cung, chủ yếu là những nơi từng ở khi lên ngôi, địa điểm gặp mặt thiếu niên cũng là nơi từng ở một thời gian ngắn khi lên ngôi.
Thương Quân Lẫm mang Thẩm Úc bên trong: "Lúc đó trẫm mới trở về từ biên quan, tiên đế chào đón, trong vương phủ cũng gì cả nên Phương Quân tìm cho trẫm một chỗ tòa nhà như ."
Thẩm Úc đánh giá bốn phía, tòa nhà cũng quá lớn, còn thanh vắng, tuy là một toà nhà cũ nhưng vẫn sửa sang cẩn thận, từ đó thể thấy chủ nhân của nó cũng để ý tới nơi .
"Trước bệ hạ từng mang tới nơi ." Thẩm Úc .
"Mỗi nơi trẫm đều một vài tòa nhà, nếu cơ hội thì sẽ mang A Úc ở từng nơi một, chẳng qua hầu hết mấy toà nhà đó đều ở biên quan, A Úc thể thích nghi cảnh ở đó ." Thương Quân Lẫm nắm tay Thẩm Úc, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng.
"Bệ hạ thể ở thì đương nhiên cũng thể ở ," Thẩm Úc liếc một cái, "Cũng trong mắt bệ hạ mỏng manh đến cỡ nào."
"Ở trong mắt trẫm, A Úc xứng đáng với những gì nhất." Thương Quân Lẫm ở biên quan lâu, hiểu ở đó cảnh thế nào, thể mang A Úc đến đó ở tạm nhưng nếu để A Úc ở đó lâu dài thì sẽ chấp nhận.
Đi qua khúc ngoặt, Thẩm Úc thấy một thiếu niên đang ở trong viện.
Thiếu niên thấy âm thanh liền đầu, mặt nó xuất hiện một chút mờ mịt.
"Có từng gặp ngài ?"