Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 236

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:22:23
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Muốn trở về ?

Đương nhiên là .

Nếu so sánh với cuộc sống ở kinh thành thì cảnh ở nơi đây quả thật gian khổ và ác liệt, nếu Phương đại nhân hỏi câu hỏi mấy ngày thì chừng, nhiều sẽ d.a.o động.

Thế nhưng hiện tại, khi trải qua nhiều chuyện như , bọn họ chỉ còn đặt tay lên n.g.ự.c và tự hỏi, thật sự trở về như ?

Còn thấy chân của ông lão nhà bên đỡ hơn, còn đợi vợ nhà ở hướng Đông sinh con, còn thấy....Bọn họ còn thấy kết quả của nhiều chuyện, nếu cứ trở về như thì bọn họ thể yên tâm ?

"Ta , khi chắc chắn rằng tình hình thiên tai ở Túc Bắc giảm bớt, sẽ rời ."

đầu tiên mở miệng, thì sẽ thứ hai, thứ ba...... Mở miệng, ngoại lệ nào cả, tất cả đều đưa đáp án là trở về.

Phương đại nhân đoán chuyện , ông chứng kiến những đổi, thể rằng ông thấy sự đổi của bọn họ, vài đứa trẻ là con cháu của các gia tộc quyền thế, lúc còn ở kinh thành, bọn chúng tràn đầy sự mơ màng, thế nhưng bây giờ, dù bằng mắt thường cũng thể thấy sự đổi của bọn họ.

Phương đại nhân vui cho bọn họ, thế nhưng ông cũng chút đau lòng bởi vì sự đổi của bọn họ cũng đồng nghĩa với việc bọn họ trải qua nhiều khổ sở, lúc tới đây bọn họ còn là đám con cháu quyền quý, chỉ gặp chút chuyện nhỏ cũng oán giận, thế nhưng hiện tại, cho dù mệt khổ thì bọn họ cũng hề oán giận, thậm chí tay của bọn họ cũng những vết chai mờ mờ vì làm việc nặng.

Phương đại nhân qua từng gương mặt một, mặt của ai cũng lộ biểu cảm kiên định, trong mắt cũng thể hiện ý chí thẳng tiến lùi, ông chậm rãi rời mắt, ông hề nhận giọng của ông trở nên dịu dàng hơn: "Đừng vội trả lời ngay, các ngươi một đêm để suy nghĩ, báo cáo công sức của các ngươi cho bệ hạ, dù các ngươi trở về kinh thành chăng nữa thì cũng ảnh hưởng gì cả."

Ngày hôm , đáp án của vẫn hề đổi.

Bọn họ tình nguyện ở nơi , ở đến một ngày tận mắt thấy Túc Bắc trở nên hơn.

Phương đại nhân gì nữa mà chỉ chuyện trong sổ con, đó ông để Ẩn Long Vệ gửi về kinh thành.

Thẩm Úc tìm thấy tấu chương gửi tới từ Túc Bắc trong một chồng tấu chương, Phương đại nhân vẫn như , hai cuốn sổ con, một cuốn để Ẩn Long Vệ đưa về kinh thành, cuốn còn thông qua quan phủ để gửi về.

Bình thường thì cái sẽ trở về chậm hơn cái mấy ngày.

Thẩm Úc mở sổ con , y lướt qua : "Xem Phương đại nhân cái đối với những quan viên theo ông ."

Trong các quan viên cứu tế một nửa là quan chống lưng, nửa còn chính là con cháu các gia tộc quyền thế, hai phe lấy Phương đại nhân làm đầu, ngay từ đầu giữa hai bên còn xích mích nhỏ nhưng hiện tại hai bên thể buông bỏ thành kiến của và hợp tác với .

Nếu so sánh với lúc rời kinh thành thì hai bên đổi nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-236.html.]

Hầu hết những quan viên tới Túc Bắc cùng Phương đại nhân đều còn trẻ, nếu gì ngoài ý thì tương lai, những sẽ trở thành trụ cột vững chắc cho triều đình, khi trải qua chuyện thì bất kể là với bọn họ với triều đình cũng đều nhiều lợi ích.

Bởi vì phía triều đình truyền tin đến bảo những đưa đồ đến sẽ tụ họp với bọn họ luôn nên Phương đại nhân mang vài tới chỗ nghỉ chân ở một toà thành nhỏ để chờ bọn họ đến.

Đồ đạc của bọn họ cũng còn bao nhiêu, mỗi đến một chỗ thì sẽ để một ít, thẳng đến đây thì cũng sắp hết, nếu tiếp viện thì bọn họ cũng chỉ thể trở về chủ thành .

Triều đình phái quân đội hộ tống đồ đạc tới, một đoàn mênh m.ô.n.g cuồn cuộn như nên đương nhiên quan viên ở chủ thành cũng nhận đến tin tức.

"Đại nhân, nếu vẫn tay thì của triều đình sẽ tới mất, như thế thì sẽ kịp." Trong thư phòng tối tăm, chuyện ẩn trong bóng tối, trong giọng còn mang sự nghẹn ngào.

"Ngươi sắp xếp , làm sạch sẽ một chút, đừng để bọn họ phát hiện đúng."

"Đại nhân cứ yên tâm, loại chuyện tiểu nhân làm nhiều đến nỗi thuận buồm xuôi gió, chắc chắn sẽ gây sai lầm."

Cửa thư phòng mở đóng , gió thổi khiến ánh nến lay động, cuộc trò chuyện nãy cứ như từng xảy .

Đoàn Phương đại nhân bôn ba nhiều ngày, cuối cùng bọn họ cũng nghỉ ngơi một chút nên mang những quan viên cùng xem thử.

Toà thành nhỏ càng xuôi về phía Bắc hơn toà thành bọn họ dừng chân hơn một chút, vì tình huống ở đây cũng càng nghiêm trọng hơn, chẳng qua bọn họ phát cháo mấy ngày , hơn nữa công tác cứu tế cũng tiến hành một cách thuận lợi nên đỡ hơn mấy hôm nhiều.

Bọn họ tới thì sẽ nạn dân buông chuyện đang làm và chào hỏi với bọn họ đến đó.

Các quan viên cũng đáp , thi thoảng bọn họ cũng sẽ dừng để chuyện với những ven đường.

"Bỗng cảm thấy nếu sống những ngày như thì cũng tồi." Phương đại nhân qua cảm thán với các quan viên phía .

" , lúc ở kinh thành còn cảm thấy tài giỏi ghê gớm, tới đây mới nông cạn đến nhường nào."

Mấy nhỏ giọng chuyện với .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Không khí nhẹ nhàng và đầy sinh động, bức tường ngăn cách quan viên nhà nghèo và quan viên con cháu của các gia tộc quyền thế biến mất, Phương đại nhân lặng lẽ bọn họ bàn luận, trong mắt ông cũng tràn những niềm vui.

Đột nhiên, đám phía bỗng trở nên kích động, dường như bọn họ đang lao đến nơi .

Thiếu niên ở bên cạnh Phương đại nhân vội giữ ông tiến lên phía để bảo vệ cho ông:"Đại nhân cẩn thận!"

Loading...