Hai cùng chăm sóc hoa cỏ, vốn dĩ Thương Quân Lẫm cũng cảm thấy hứng thú với mấy chuyện nhưng vì Thẩm Úc thích nên thi thoảng cũng sẽ làm cùng y, vài như thế, cũng một vài hiểu nhất định về hoa cỏ.
Lúc mới bắt đầu, cái gì cũng làm, Thương Quân Lẫm sống đến từng tuổi nhưng cũng từng chăm sóc hoa cỏ, thuở niên thiếu thì vội vàng tìm cách sinh tồn ở hậu cung, lớn thêm một chút nữa thì bước chiến trường, lúc đó càng thời gian để phong hoa tuyết nguyệt, chờ đến lúc lên ngôi tiếp nhận những thứ rối rắm mà tiên hoàng để , hơn nữa lúc vẫn xử lý hết giặc ngoại xâm nên gánh bộ Đại Hoàn lên vai, mỗi ngày đều tốn hơn một nửa thời gian để xử lý công việc.
Sau đó, thứ ở Đại Hoàn cũng dần quỹ đạo của nó, cũng mất cái tuổi hưởng thụ phong hoa tuyết nguyệt, sinh hoạt của vẫn luôn tẻ nhạt như thế cho đến khi Thẩm Úc cung.
Tựa như viên đá ném mặt nước, tạo nên từng đợt gợn sóng, nhưng cũng tựa như ánh trăng sáng ngời, thắp sáng cuộc đời nhạt nhẽo của .
Giống như bây giờ, hai nhân buổi chiều rảnh rỗi để hưởng thụ thời gian nhàn nhã, đây là điều mà Thương Quân Lẫm từng nghĩ tới.
"Hiện tại tay nghề của bệ hạ hơn nhiều," Thẩm Úc Thương Quân Lẫm chăm sóc "Quân linh" liền trêu ghẹo, "Hình như bệ hạ đặc biệt yêu thích ' quân linh ', mỗi chăm sóc ngài cũng chỉ chăm sóc nó."
Đó là bởi vì để Thẩm Úc chăm sóc hoa cỏ do khác tặng, nếu cũng sẽ đưa tới Ngọc Chương Cung nhiều cây như để phân tán lực chú ý của Thẩm Úc.
"A Úc để ý đến nó thì đương nhiên trẫm cũng sẽ để ý đến nó hơn." Thương Quân Lẫm mím môi.
Thẩm Úc cũng chọc thủng suy nghĩ của .
"Bệ hạ còn nhớ , đầu tiên ngài xới đất giúp , suýt chút nữa ngài chặt đứt rễ của một bồn hoa, đó chăm sóc nó mấy ngày mới khiến nó tươi trở , chính là bồn hoa ." Thẩm Úc chỉ một bồn hoa trong tầm tay.
"Nhớ chứ," nhớ tới chuyện đó, Thương Quân Lẫm cũng bật , "Lúc trẫm còn nghĩ nếu bồn hoa sống nổi nữa thì trẫm sẽ tìm một cơ hội để sai mang , đó kêu bọn họ tìm một chậu giống như đúc trở về là nó vẫn còn sống."
Hắn còn nhớ trong chớp mắt đó, mặt Thẩm Úc hiện lên vẻ ảm đạm, lúc đó cũng ngờ Thẩm Úc cũng loại biểu cảm , cho dù chỉ xem nó là một chậu hoa mà thôi nhưng nếu A Úc để ý đến nó thì sẽ nghĩ cách để A Úc tổn thương vì chuyện .
"Hoá lúc bệ hạ tính đến trường hợp đó ," Thẩm Úc cũng , "Bệ hạ học cái gì cũng nhanh, đó ngài cũng còn làm hoa cỏ thương nữa."
Nếu Thương Quân Lẫm hạ quyết tâm làm việc gì đó thì sẽ thể làm nhất, Thẩm Úc chính mắt thấy từ cái gì hết trở nên thành thạo, y cũng Thương Quân Lẫm thích hoa Cố thái y đưa tới nhưng vì thấy y thích nên mới gì, nhiều nhất cũng chỉ là đưa thêm một đống hoa cỏ tới để 'tranh sủng' với "Quân linh" mà thôi.
"Cũng là do A Úc dạy giỏi, một thầy giỏi trách nhiệm như A Úc mà học sinh vẫn thể học thì cũng chỉ thể dùng hai chữ ' vụng về ' để hình dung mà thôi." Thương Quân Lẫm xới đất xong liền tới chỗ chậu nước bên cạnh để rửa và lau khô tay.
"Học sinh cũng thông minh mới như thế, nếu thì thầy giỏi đến cũng đều là uổng phí cả." Thẩm Úc cũng sửa sang xong chậu hoa cuối cùng.
Thương Quân Lẫm bắt lấy tay của Thẩm Úc nhấn bộ tay y trong nước, chậm rãi rửa tay cho y: "Vậy A Úc tình nguyện dạy trẫm thêm một ít kiến thức ? Ví dụ như học sinh nên làm như thế nào để lấy lòng thầy, làm thế nào mới thể làm thầy thấy thoải mái hơn chẳng hạn? Ngài cam tâm tình nguyện thử cùng học sinh......"
"Quả thật lúc nào bệ hạ cũng nhớ đến chuyện ." Thấy Thương Quân Lẫm càng ngày càng lạc sang mấy chuyện gì, Thẩm Úc đành ngắt lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-223.html.]
Tay y đang nam nhân giam cầm ở trong tay , những vết chai mỏng lòng bàn tay cứ thế mà lướt qua mu bàn tay của y, nó mang đến từng đợt tê dại làm Thẩm Úc nhịn mà cuộn ngón tay .
Lòng bàn tay y mở , bàn tay với những khớp xương rõ ràng của nam nhân mạnh mẽ đến , từ lòng bàn tay đến từng khe hở ngón tay đều xen , mười ngón tay đan xen .
"A Úc, trẫm hôn ngươi." Đôi mắt sáng quắc của Thương Quân Lẫm chằm chằm y.
"Bệ hạ hôn thì hôn , ưm......"
Những lời còn nam nhân chặn khi tiến miệng y.
Từ gặm cắn, l.i.ế.m láp, mút hôn, động tác của nam nhân vẫn như đây, ngang ngạnh tiến để hoà hợp với Thẩm Úc.
Hai mắt y khép , những sợi lông mi mắt y rũ xuống như một bóng râm, theo từng đợt hô hấp mà nhẹ nhàng rung động, tựa như chú bướm dọa sợ.
Một nụ hôn kết thúc, trán Thương Quân Lẫm chống trán của Thẩm Úc, hai đều thở dốc.
"Lần học sinh biểu hiện như thế nào?" Thương Quân Lẫm khẽ .
Giọng của nam nhân trầm thấp, thế còn mang theo chút run rẩy, chúng cứ đánh trái tim Thẩm Úc làm Thẩm Úc run hơn cả nãy nữa.
Thấy thế, màu đen trong mắt Thương Quân Lẫm càng đậm hơn, mút cánh môi của Thẩm Úc tiếp: "Học sinh làm như thầy thích ?"
"Bệ hạ, ưm......"
Chưa đợi y xong, Thương Quân Lẫm hôn lên một nữa.
"A Úc, trẫm sẽ xây cho ngươi một gian phòng để trồng hoa."
Để Thẩm Úc và những loài hoa y thích ở cùng giấu .
Thẩm Úc sa giữa cơn mê mang, cảm quan của y đều đoạt , giữa gian mơ hồ hình như Thương Quân Lẫm gì đó, thế nhưng những lời như ngăn cách bằng một lớp sương trắng, thể rõ ràng.
Y chỉ thể phát những âm tiết vô nghĩa để đáp .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm ôm y chặt hơn một chút.
Hai ngày , triều đình phát lệnh tuyên bố kêu gọi viện trợ cho Túc Bắc thứ nhất.