Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 212

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:21:59
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ai mà chứ, chẳng qua chữ của chúng như Nam Kiều."

"Lúc bầu gánh kêu chúng luyện chữ nhiều, lúc đó chúng nên lười biếng."

Những khác gật đầu tán thành, trải qua những chuyện ngày hôm nay, mấy bọn họ đều cảm thấy chữ thật sự quan trọng đó.

Trước lúc sắp xếp xong khúc hí mới, bọn họ sẽ nơi , Thẩm Úc suy xét đến chuyện hầu hết bọn họ đều còn nhỏ tuổi nên cố ý phân phó phòng bếp làm cho bọn họ những món ăn ngon.

Sau khi Thẩm Úc cung thì tay nghề của những đầu bếp trong cung cũng nâng lên nhiều, mấy thứ khác thì nhưng khi làm những món ăn ngon mà quen thuộc thì bọn họ làm đến nỗi thuận buồm xuôi gió.

Có sự phân phó của Thẩm Úc nên những món mà trong gánh hát ăn đều là những món ngon, trình độ nấu ăn ở bên ngoài vẫn còn kém xa.

"Sư phụ, cung cũng ăn mấy món ngon như ?"

Một bàn đồ ăn lớn như nhưng ăn hết sạch, các thiếu niên ăn quá no nên liệt ghế, bây giờ tất cả càng thấy tò mò hơn về cuộc sống của những vị tiền bối* cung .(thế hệ v.v)

Nam nhân trung niên gọi là sư phụ yên lặng một hồi mới : "Không như thế , mấy thứ chắc là do quý quân cố ý phân phó."

Nói đến cùng thì ở trong mắt các quý nhân, bọn họ cũng chỉ là hạ nhân mà thôi, thức ăn cũng hơn các cung nhân là bao, nào sự đối đãi như hiện tại chứ.

Chuyện Thẩm Úc gọi những con hát tới Ngọc Chương Cung cũng là chuyện gì bí mật, tuy rằng mục đích của Thẩm Úc là gì nhưng khi thấy những tin tức thì các đại thần vẫn nhíu mày .

"Sao bệ hạ thể làm bậy như , hiện tại Túc Bắc còn đang gặp hạn, thế mà ngài còn để mặc quý quân hưởng lạc?"

"Chuyện bệ hạ sủng ái con trai trưởng của Trấn Bắc Hầu cũng là chuyện ngày một ngày hai, nếu ngươi thấy quen thì cứ dâng tấu chương buộc tội ."

"Hiện tại còn ai dám lấy chuyện để buộc tội chứ, ngươi cũng xem những quan viên từng lên tiếng chịu kết cục gì, còn mấy dám lời buộc tội tàn nhẫn thì cũng còn thấy bóng dáng của bọn họ ở trong triều."

"Chẳng lẽ cứ để mặc bệ hạ làm bậy như ? Thừa tướng nghĩ ?"

"Bệ hạ để ý tới triều chính thế nào? Quý quân đưa gánh hát cung ảnh hưởng gì đến mấy chuyện quan trọng ? Bệ hạ chỉ sa sự hưởng thụ mà để ý tới những chuyện khác ? Quý quân cung lâu như nhưng làm gì gây hại cho Đại Hoàn ?"

Thừa tướng hỏi mấy vấn đề liên tục khiến cho mấy vị đại thần hỏi đến nỗi ngốc luôn, bọn họ đành ấp úng : "...... Không ."

"Như thế , , các ngươi rảnh lắm mà cứ suốt ngày chằm chằm hậu cung , xử lý hết mấy chuyện trong tay ? Các ngươi hiểu rõ về chuyện quyên góp bằng cách thi thố ? Đến lúc đó đừng để bản quan tự tay dạy các ngươi!" Thừa tướng bận rộn đến điên nên thật sự thấy ngứa mắt khi thấy mấy rảnh rỗi mà làm gì hết.

Mấy vị quan viên hỏi nhiều đến nỗi mặt đỏ tai hồng, tất cả bọn họ vội cúi đầu trở về xử lý chuyện của .

Ngọc Chương Cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-212.html.]

Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Úc đùi Thương Quân Lẫm để truyện, mấy cuốn truyện đều đưa từ bên ngoài cung , vì Thẩm Úc yêu thích mấy thứ nên mỗi tháng sẽ cung nhân chuyên môn rời cung để mua những cuốn truyện mới nhất cho Thẩm Úc . Hơn nửa năm qua, những cuốn sách cất trữ trong cung Thẩm Úc xem như truyện mà , giờ y xong hết luôn .

"Hồi sáng lúc trẫm tiểu viên hí kịch , lúc đó A Úc đang gì với nữ tử mặc trang phục màu hồng ?"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thẩm Úc đang đến đoạn thú vị thì ngắt , y sửng sốt: "Nữ tử mặc trang phục màu hồng nào ?"

Sau khi hỏi y mới phản ứng điều mà Thương Quân Lẫm hỏi là điều gì, y buồn giải thích: "Đó là nam tử, chỉ là khung xương nhỏ và lùn chút mà thôi, cũng chính là nhân vật chính của vở kịch, chỉ hỏi một ít chuyện liên quan đến màn kịch mà thôi."

"Nhiều như , vì cố tình chạy tới hỏi ngươi chứ? Nếu hiểu thì cứ đổi ." Thương Quân Lẫm nắm lấy một chút tóc của Thẩm Úc lấy chúng quấn quanh đầu ngón tay của .

"Sao bệ hạ chịu lý như chứ?" Thẩm Úc ngẩng đầu, tràn đầy hứng thú , "Bệ hạ chỉ thấy một thôi chứ khi bệ hạ tới thì cũng nhiều tới hỏi , nếu cứ dựa theo suy nghĩ của bệ hạ thì chẳng sẽ đổi hết tất cả những đó ?"

Nghĩ đến hình ảnh , Thương Quân Lẫm mím môi .

Thẩm Úc giơ tay lên chọc cằm của Thương Quân Lẫm: "Bệ hạ giận ?"

"Trẫm giận, nếu qua đó thì trẫm sẽ qua cùng ngươi." Thương Quân Lẫm A Úc của đến nhường nào, cũng một như A Úc thì việc nhiều thích là một chuyện bình thường, thế nhưng vẫn cảm giác vui khi bảo bối của riêng khác trộm.

"Thật sự hề tức giận ?" Thẩm Úc ngửa đầu hỏi.

"Không giận , trẫm cũng đến mức giận dỗi A Úc vì loại chuyện ." Thương Quân Lẫm lập tức phủ nhận.

"Vậy ~" Thẩm Úc cố ý kéo dài âm điệu, "Vốn dĩ còn đang nghĩ nếu bệ hạ tức giận thì sẽ hôn bệ hạ mấy cái, nếu bệ hạ tức giận......"

"Trẫm giận," Đột nhiên Thương Quân Lẫm ngắt lời Thẩm Úc, "A Úc, trẫm tức giận."

"Ha ha ha," Thẩm Úc đến nỗi run ở ngay đùi Thương Quân Lẫm, "Vừa nãy bệ hạ còn ngài đến mức tức giận vì loại chuyện ."

"Trẫm trẫm sẽ nổi giận với A Úc chứ nổi giận với những khác." Lúc thấy hình ảnh , sự thô bạo trong lòng Thương Quân Lẫm gần như thể đè xuống nữa, đương nhiên sẽ trách A Úc, sẽ nổi giận với A Úc, chỉ đổ tội lên những cố ý tiếp cận A Úc mà thôi.

Nếu do Thẩm Úc phát hiện và gọi thì Thương Quân Lẫm cũng chính gây nên chuyện gì nữa.

Chỉ Thẩm Úc xoa dịu sự thô bạo trong lòng .

Thương Quân Lẫm bình tĩnh Thẩm Úc, tình ý trong mắt dày đặc như mực đen thể hoà tan, vốn dĩ mắt của màu đen nhánh nên lúc chăm chú một nào đó thì trong mắt sẽ ánh lên ảnh ngược của đó, ánh tựa như hút bên trong.

Thẩm Úc đành chậm rãi ngưng , y thể cảm nhận tình cảm trong mắt Thương Quân Lẫm, nó nhiều đến nỗi thể khiến y c.h.ế.t chìm trong nó, y lấy một bàn tay để chống dậy, một bàn tay khác của y đặt lên cổ Thương Quân Lẫm chậm rãi tới gần.

"Ta sẽ hôn bệ hạ, bệ hạ sẽ tức giận nữa đúng ?"

Loading...