Thẩm Úc cũng mới nghĩ biện pháp , chỉ trong triều đại của Đại Hoàn mà về các triều đại khác cũng từng triều đại nào thực hiện biện pháp cứu tế mà triều đình sắp công bố. Nếu như thế thì chỉ những quan viên triều tranh chấp và hiểu rõ về biện pháp mà tất cả dân chúng cũng hiểu rõ biện pháp .
Nếu lúc nổi lòng xa, cố ý thúc đẩy thì những hiểu rõ chuyện sẽ dễ dàng rơi bẫy.
"A Úc tính dùng hí khúc để khiến dân chúng hiểu rõ chuyện ?" Thương Quân Lẫm cầm lấy kịch bản trong tay Thẩm Úc hỏi.
" , vốn dĩ định kêu một ít quan viên nhỏ giải thích cho dân chúng hiểu nhưng đó nghĩ , chỉ sợ chỉ với những lời giải thích ngoài miệng thì sẽ thể lay động lòng nên tìm một biện pháp khác. Cách nhất là thể khiến cho dân chúng nghiên cứu, thảo luận và tự hỏi về nó." Thẩm Úc nghĩ đến việc dân chúng Đại Hoàn thích diễn liền nghĩ phương pháp sáng tạo hí khúc kêu các gánh hát xướng cho dân chúng .
Thương Quân Lẫm mở xem qua kịch bản, hiện tại mới chỉ màn mở đầu đại khái, về một câu chuyện xưa. Chữ kịch bản cũng thấy quen, đó là chữ của Thẩm Úc.
"A Úc thật tâm." Thương Quân Lẫm xem xong câu chuyện xưa liền cảm thấy câu chuyện gãi đúng chỗ ngứa, từ đầu đến cuối câu chuyện đều sự len lỏi của chuyện cứu tế, khi xâu chuỗi bộ câu chuyện xưa thì thể thấy dù nhiều câu chuyện nhỏ nhưng tất cả đều xoay quanh vấn đề cứu tế.( Chém nửa mùa.)
Thậm chí Thẩm Úc còn trường hợp ác ý xuyên tạc ý định của triều đình vở kịch, y suy xét chu đáo, như thì cho dù đến một lúc đó thật sự mượn chuyện để gây chuyện thì phản ứng đầu tiên của những xem khúc hí kịch cũng là coi đó như trong vở kịch.
Thẩm Úc bận rộn thêm một lúc lâu, lúc xong cũng đến lúc dùng bữa trưa, khi thêm câu với ở gánh hát liền rời cùng Thương Quân Lẫm.
"Vừa nãy làm sợ chết," Nữ tử mặc đồ màu xanh vỗ lên n.g.ự.c , "Có bệ hạ ở đây làm cho thở cũng dám thở mạnh."
"Không ngờ đầu tiên gặp thánh thượng gặp tình huống ." Nam tử trông vẻ lớn tuổi hơn cảm thán, bọn họ là gánh hát chuyên môn phục vụ cho hoàng thất, lúc tiên đế còn tại vị, tiên đế là thích ăn chơi hưởng lạc nên gánh hát thường xuyên ở chốn cung đình. Thế nhưng vị đế vương mới lên ngôi thích hưởng thụ như thế, gánh hát cũng đành để đó, sử dụng tới.
Sau khi tân đế lên ngôi, tiếp nhận vị trí bầu gánh từ tay sư phụ của , vốn dĩ tưởng rằng sẽ thể hiện năng lực, khiến cho gánh hát phát triển chói loá, ai ngờ gánh hát ở trong tay yên lặng cho đến ngày nay.
Bầu gánh và cấp tiếp tục chuẩn cho vở kịch mới , đây là cơ hội duy nhất của bọn họ, thể diễn một bộ kịch tuyệt vời để khắc phục tình hình khó khăn ở hiện tại thì dựa khoảnh khắc đây.
"Quý quân chịu cho chúng cơ hội thì là niềm vinh hạnh của chúng , xốc tinh thần , chúng chắc chắn làm chuyện một cách thập thập mỹ nhất, chúng thể phụ mặc sự chờ mong của quý quân !"
" !"
Có thể tiến gánh hát thì ai sự khát vọng chứ, gánh hát đưa cung để hoàng thất hưởng thụ thì đương nhiên là gánh hát nhất kinh thành, cơ hội nhưng hiện tại , bây giờ chắc chắn biểu hiện thật , bọn họ thể vứt bỏ tiếng tăm của gánh hát.
Mạnh công công nhưng , thấy thế bầu gánh thấp thỏm hỏi: "Không Mạnh công công gì phân phó?"
Tuy bọn họ ít khi cung nhưng bọn họ vẫn Mạnh công công là hoàng đế coi trọng nhất.
"Phân phó thì dám, là do bệ hạ cố ý sai tới dặn dò đôi câu mà thôi, khi chép phần kịch bản do quý quân xong thì nhớ đưa bản gốc tới cho bệ hạ nha." Mạnh công công , trông vẻ mặt cực kỳ hiền lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-211.html.]
"Tiểu nhân hiểu." Hoá là vì chuyện , bầu gánh nhẹ nhàng thở .
"Nhất định nhanh lên nha, bệ hạ thích đồ của quý quân ở trong tay khác quá lâu ." Mạnh công công nhấn mạnh thêm.
"Vâng ạ." Bầu gánh lau mồ hôi trán theo hướng Mạnh công công rời .
"Bầu gánh, đột nhiên bệ hạ lấy kịch bản về ?" Nam tử mặc đồ màu trắng tới, vẻ mặt khó hiểu.
"Đừng quản nhiều chuyện như , tìm nào chữ một chút kêu đó chép kịch bản ." Chỉ qua chuyện thôi thì bầu gánh cũng bệ hạ để ý đến vị quý quân đến nhường nào , việc ngài đòi phần kịch bản do chính tay quý quân cũng chẳng gì lạ.
"Để làm , lúc thể gia tăng mức độ lý giải đối với nhân vật." Nam tử mặc đồ trắng xung phong nhận việc.
Hắn sắm vai chính nên suất diễn của nhiều, quả thật để hiểu rõ kịch bản mới , bầu gánh do dự một lát cũng đồng ý.
Nam tử mặc đồ trắng thấy thế liền vui vẻ cầm kịch bản chép.
Những khác bóng dáng của nam tử mặc đồ trắng , trong mắt tràn đầy hâm mộ. Bọn họ đều là thế hệ mới gánh hát bồi dưỡng lên, từng cung, càng từng thấy qua quý nhân ở trong cung.
"Trước lúc cung, các sư phụ trong đoàn dặn dò chúng , khi cung làm việc gì cũng cẩn thận, chỉ để ý một chút thôi cũng thể gây sai lầm, đến lúc đó, chỉ chúng xảy chuyện thôi là chuyện nhỏ, nếu làm liên luỵ đến gánh hát thì lấy cái c.h.ế.t để tạ tội cũng quá đáng, dọa cho khẩn trương mãi, bây giờ cung mới phát hiện chuyện hề giống như mấy sư phụ ."
Thiếu niên chuyện trong chừng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt vẫn còn mang theo sự non nớt kịp rút , trong mắt nó vẫn chất chứa sự ngây thơ, trong sáng.
"Ta cũng , lúc mới cung, cẩn thận mỗi một bước chân, cứ sợ bước nhầm chỗ. Lúc thấy vị quý quân , khẩn trương đến nỗi tim như ngừng đập luôn."
"Thấy quý quân mới phát hiện quý quân hề giống với mấy vị quý nhân trong miệng các sư phụ, trông y bình dị và gần gũi, y cũng làm giá gì, chúng hiểu khúc nào y cũng sẽ giải thích cho chúng ."
"Vừa nãy lớn gan hỏi quý quân một vấn đề, lúc giọng của quý quân thật sự dễ ." Thiếu niên chuyện rộ lên.
"Vừa nãy nên do dự, nếu cũng thể hỏi quý quân mấy vấn đề."
"Không quan trọng , chắc chắn quý quân vẫn còn đến tiếp, chúng vẫn còn cơ hội!"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Quý quân thật , giọng cũng dễ , thế còn tài, khó trách y thánh sủng suy*."(Được sủng ái mãi.)
"Thật hâm mộ Nam Kiều quá , hôm nay hỏi quý quân mấy vấn đề, tất cả đều quý quân giải đáp, hiện tại còn chép kịch bản, cũng ......"