Thẩm Úc cũng ngờ Thương Quân Lẫm sẽ vì y mà làm loại chuyện .
Thẩm Úc còn chút sức lực nào nhưng vẫn nắm lấy cái chăn , y chỉ cảm thấy thể đang trôi nổi giữa gió lốc, thể y đẩy lên cao vút nhưng mãi vẫn thấy rơi xuống.
Bên cửa sổ, hoa đang nở rộ, , cành cây vói trong phòng, đầy ngại ngùng mà hoà hợp với cánh hoa.
Một lúc , Thương Quân Lẫm buông thứ đó của y , yết hầu lăn lộn nuốt luôn thứ đang trong miệng.
Dù đang ngượng ngùng nhưng Thẩm Úc vẫn thấy cảnh , trong mắt y nhấc lên từng cơn sóng lớn, vốn dĩ y đang cái gì đó nhưng lúc thấy cảnh thì cũng quên mất.
Thương Quân Lẫm chống thể lên, bắt đầu dò lên phía , lúc tìm thấy môi của Thẩm Úc liền cúi .
Thẩm Úc nghiêng đầu né tránh.
Thương Quân Lẫm kéo cằm y qua, trong mắt còn ấp ủ gió lốc: "Vì né tránh trẫm?"
"Bệ hạ vẫn súc miệng......"
"Sao còn ghét bỏ thứ của chứ?" Thương Quân Lẫm buồn hỏi.
Thẩm Úc đáp lời nhưng cũng cho hôn.
Thương Quân Lẫm hôn lên gương mặt Thẩm Úc, hôn theo bất cứ trình tự nào, dù để cổ Thẩm Úc một chuỗi dấu hôn nhưng trong lòng vẫn thấy ngứa ngáy.
Hắn dậy, lấy nước tùy ý súc súc miệng, tiếp tục cúi xuống: "Bây giờ thể đúng ?"
Vừa dứt lời, nụ hôn cũng dừng ở môi của Thẩm Úc một cách chính xác.
"A Úc, trẫm ngươi."
Cùng với tiếng mút mát hoà lẫn vẫn tiếng nước, giọng trầm thấp của nam nhân càng trở nên nguy hiểm hơn.
Thẩm Úc né tránh nhưng cơ thể y mềm nhũn, căn bản thể thoát khỏi gông cùm và xiềng xích của nam nhân.
"Ưm......"
Chỗ bao giờ khác đụng đột nhiên thăm dò, Thẩm Úc khó chịu, nhíu mày.
Nụ hôn của nam nhân rời khỏi bờ môi y, phủ lên mặt mày y: "A Úc, thả lỏng nào."
Thẩm Úc thể thả lỏng nổi, thể y kéo căng thành một đường thẳng.
Thương Quân Lẫm thử vài , Thẩm Úc vẫn thể thích ứng nổi, trán của hai chảy một tầng mồ hôi tinh mịn.
Thẩm Úc cắn chặt môi , cố gắng giảm bớt sự khó chịu, bởi vì đau đớn nên màu đỏ mặt y dần rút xuống, môi đỏ tầng da trắng tuyết, đuôi mắt cũng đỏ thắm, còn hai mày thì đang nhăn chặt .
Nụ hôn đầy trăn trở dần đến bên gáy, Thương Quân Lẫm hít một thật sâu, đè ý định tiếp tục làm xuống.
Trước đây Thương Quân Lẫm cũng từng lo lắng về khả năng Thẩm Úc thể dễ dàng tiếp nhận thứ đó của , nhưng ngờ chuyện gian nan đến mức .
Sau khi ngón tay rời , Thẩm Úc dễ chịu hơn một chút, y giơ tay lên, sờ lên cái trán đầy mồ hôi của nam nhân : "Bệ hạ tự giải quyết ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-187.html.]
"Sao A Úc thể vô tình như ?" Thương Quân Lẫm vui mà kéo gần cách với Thẩm Úc.
Thẩm Úc nam nhân giữ chặt như gông cùm xiềng xích, y cũng chột , vì thế liền mặt thèm Thương Quân Lẫm.
Thương Quân Lẫm dùng ngón cái ấn lên cánh môi hồng nhuận của y, khàn giọng : "A Úc lấy chỗ khác giúp trẫm ?"
Thẩm Úc mím môi.
"Đến cả thứ của mà A Úc cũng ghét bỏ nên trẫm sẽ ép buộc ngươi, ngoại trừ nơi ," Thương Quân Lẫm chỉ lên môi Thẩm Úc, ánh mắt trở nên đen tối, "Còn chỗ khác thể dùng để giúp trẫm."
"Hôm nay phiền A Úc chịu chút mệt mỏi ."
Thương Quân Lẫm xong, nữa hôn lên môi của thanh niên.
Lần động tác vội vàng hung hãn, Thẩm Úc sóng biển đẩy lên cao thêm nữa, bàn tay đang túm chặt cũng ép tách , khe hở của ngón tay y cũng xâm chiếm, mười ngón tay của y và Thương Quân Lẫm cũng đan .
Trời dần trở nên tối hơn, giữa sự chìm nổi , Thẩm Úc động tác của nam nhân kéo khỏi cơn nửa mộng nửa tỉnh, khiến y tỉnh táo , y mệt đến nỗi thể chịu nổi nhưng Thương Quân Lẫm vẫn cứ tràn đầy hứng thú, cứ một thêm một .
Không kìm chế chút nào.
Thẩm Úc còn nhớ rõ ngủ quên từ lúc nào, chỉ lúc y tỉnh nữa thì trời sáng.
Y cảm thấy nhẹ nhàng và khoan khoái, chắc là tắm qua, quần áo cũng khô mát, đệm và chăn cũng , Thẩm Úc cử động, cảm giác nhức mỏi nháy mắt truyền đến.
"A——"
Vào cuối cùng của tối hôm qua, Thẩm Úc hận thể trực tiếp đá xuống giường, chỉ là mỗi duỗi chân đều sẽ nam nhân bắt , còn giữ lấy để ngắm nghía một lúc, khi ăn vài mệt Thẩm Úc chỉ còn cách để mặc .
Thẩm Úc khác như thế nào nhưng y bình thường tuyệt đối thể tinh lực như của Thương Quân Lẫm, thể là do kích thích nên tối hôm qua nào cũng làm lâu.
Đâu chỉ là chịu chút mệt chứ, Thẩm Úc xoa bàn tay đang đau nhức, y dậy.
Thương Quân Lẫm bưng cháo còn ấm nóng liền thấy Thẩm Úc đang cố dậy.
Trên mặt thanh niên đỏ ửng, mặt mày đầy vẻ mệt mỏi, đôi môi y hồng nhuận*, nhiễm một tầng nước, cứ như trái cây chín mọng đang dụ dỗ hái. (Hồng, ẩm ướt.)
Vì động tác đó nên lớp áo mỏng tuột , lộ một phần da thịt.
Thương Quân Lẫm ba bước cũng thành hai bước, vội đến bên mép giường đặt cháo qua một bên, đỡ Thẩm Úc dậy.
"Đói bụng ?"
Thương Quân Lẫm tính chuẩn thời gian để bưng cháo trở về, cũng là lúc Thẩm Úc mở mắt .
"Có đói." Gần như là thức cả một đêm, biểu cảm của Thẩm Úc đầy vẻ mệt mỏi.
Thương Quân Lẫm y ưa sạch sẽ nên gọi cung nhân bưng nước ấm tới.
Sau khi rửa mặt, Thẩm Úc khoác thêm áo ngoài dịch lên chiếc trường kỷ, hiện tại y thoải mái, vì tâm trạng của y cũng lắm.
Thương Quân Lẫm đút cho Thẩm Úc từng muỗng, từng muỗng một, cho đến khi hết cháo, thấy trạng thái tinh thần của Thẩm Úc vẫn lắm liền hỏi: "Muốn ngủ thêm một lát ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thẩm Úc ngủ tiếp.