"Không tắm nữa." Nếu tiếp tục sự ấm áp bao quanh thì Thẩm Úc cảm thấy sẽ hôn mê mất.
Thương Quân Lẫm ôm khỏi thau tắm lau khô cho y, tiếp đó mặc áo trong chuẩn sẵn cho y, dùng áo lông chồn bao lấy y.
Thẩm Úc ngăn cho Thương Quân Lẫm tiếp tục đặt lên giường: "Không ở giường nữa, bệ hạ lấy giúp một bộ áo ngoài tới đây, dạo một chút."
Thương Quân Lẫm dừng động tác : "Được."
Tắm rửa một lát, thành quần áo sạch sẽ khiến cả Thẩm Úc cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Thương Quân Lẫm phân phó cung nhân đưa nước ấm , Mộ Tịch bưng thuốc hâm nóng , Thẩm Úc uống một ngụm hết sạch.
Thương Quân Lẫm cầm mứt hoa quả lên đút cho y.
"Chắc chuyện gì , cần phiền Cố thái y tới một chuyến." Thẩm Úc cẩn thận cảm nhận một chút, quả thật thể y hề cảm thấy gì đó khoẻ.
Thương Quân Lẫm vẫn thấy yên tâm: "Vẫn nên để Cố thái y tới xem thử ."
"Bệ hạ, Cố thái y tới ." Giọng của Mạnh công công vang lên từ bên ngoài phòng.
Nếu tới thì Thẩm Úc cũng từ chối nữa.
Lúc đường, Cố thái y Mạnh công công âm thầm ám chỉ một phen, khi nhà và thấy Thẩm Úc thì mới chuyện đó, cẩn thận bắt mạch cho y dần dần nhíu mày .
Vốn dĩ Thẩm Úc cho rằng chỉ gặp ác mộng mà thôi, việc gì hết, nhưng biểu cảm của Cố thái y thì thể thấy hình như đơn giản như thế.
Thương Quân Lẫm ở một bên lo lắng nên trực tiếp hỏi: "Thân thể của quý quân xảy vấn đề gì ?"
"Mạch tượng* chút kì lạ," Cố thái y cân nhắc cách dùng từ của , "Trong thời gian quý quân xảy chuyện gì khác thường ?"(Hiện tượng mạch đập(?))
Thẩm Úc cẩn thận suy nghĩ trả lời: "Vừa nãy gặp ác mộng, còn chuyện gì."
"Mạch tượng của quý quân chút đổi so với đây, cụ thể thế nào thì thần vẫn nghiên cứu thêm, tạm thời sẽ xảy vấn đề gì, thần sẽ mấy liều thuốc an thần cho ngài, quý quân còn cần nghỉ ngơi thật , nếu ngài vẫn tiếp tục bóng đè thì sẽ cho thể."
Cố thái y phương thuốc giao cho cung nhân, "Tình huống của quý quân thần còn nghiên cứu thêm, trong mấy ngày gần đây thần ngày nào cũng tới đây bắt mạch cho quý quân, quý quân tiện để thần bắt mạch ?"
"Cứ làm theo lời của Cố thái y." Không đợi Thẩm Úc trả lời, Thương Quân Lẫm y.
Thẩm Úc cần tốn công như nhưng khi thấy trong mắt của Thương Quân Lẫm lộ vẻ lo lắng thì đành nuốt lời bên miệng xuống.
Bên ngoài trời vẫn còn đang mưa, Thẩm Úc ngoài dạo một chút, Thương Quân Lẫm dùng một tay cầm dù, một tay dắt y bước từng bước chậm ở trong mưa.
Gió nhẹ từ từ phất qua mang đến từng cơn lạnh lẽo.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trong thế giới hiện thực thì cảm giác nặng nề như ở trong mộng, thậm chí lúc bước từng bước chậm rãi ở trong mưa còn mang một loại cảm giác khác.
Một cơn mưa xuân thình lình rơi xuống khiến nhiều trở tay kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-170.html.]
Dù cũng ai thể dự đoán , buổi sáng trời còn nắng, trời quang mây tạnh, đột nhiên mưa, còn mưa to?
Giang Hoài Thanh ngoài cửa sổ, trời vẫn ngừng mưa, kéo tay áo của Hạ Thừa Vũ: "Thừa Vũ , sách của chúng sẽ ướt nhỉ?"
Hắn cũng thấy hôm nay thời tiết nên mới quyết định phơi sách, nào ngờ lúc bọn họ đến cửa hàng văn phòng tứ bảo* mới mở thì trời mưa. (Giấy tuyên+Mực huy+Bút hồ+Nghiên Thụy.)
Lúc Giang Hoài Thanh tính trở về.
Là Hạ Thừa Vũ kéo hầu trong nhà sẽ cất sách nên dù hiện tại trở về thì cũng sẽ làm gì cả, lúc mới khiến từ bỏ ý định.
"Sẽ ," Cho dù Giang Hoài Thanh hỏi bao nhiêu nữa thì Hạ Thừa Vũ vẫn sẽ dịu dàng trả lời, "Ta những cuốn sách đó là bảo bối của ngươi, kêu chú ý."
Thật loại chuyện như phơi sách thường để hầu làm nhưng Giang Hoài Thanh chịu, vẫn kiên trì tự làm, Hạ Thừa Vũ lay chuyển nên cũng đành để làm.
"Ta chọn kha khá thứ, Thừa Vũ thì ?" Không thể , cửa hàng Hạ Thừa Vũ đề cử chất lượng tồi, giấy và bút mực ở đây đều chất lượng cao mà giá cả cũng quá đắt nên Giang Hoài Thanh mua nhiều hơn so với ý định một chút.
"Chờ mưa nhỏ một chút chúng trở về."
Giang Hoài Thanh màn mưa bên ngoài gật đầu.
Trong tiệm chỗ riêng để nghỉ ngơi, hai một hồi, chờ cơn mưa nhỏ mới nhích rời .
Bọn họ mang dù, dù đang dùng là mượn của ông chủ, chỉ một cái, may mà dù đủ lớn, thể che cho cả hai .
Một tay Hạ Thừa Vũ cầm dù, một tay cầm những đồ vật mua, thấy Giang Hoài Thanh vẫn một chút cách với liền : "Hoài Thanh, nhích gần một chút, nếu sẽ mưa xối ướt."
Giang Hoài Thanh ngẩng đầu, thấy đỉnh dù hướng về nhiều hơn, mà ngược , mưa xối ướt bả vai của Hạ Thừa Vũ, đó là phần vai của cánh tay cầm dù, vì thế Giang Hoài Thanh vội vàng dựa : "Sao Thừa Vũ sớm, ngươi xem, bả vai ướt cả ."
"Không gì , ngươi ướt đúng ?" Hạ Thừa Vũ tiếng.
"Ngươi còn , để dựa gần ngươi, ngươi đừng tiếp tục dịch bộ đỉnh dù lên nữa."
Nhìn nửa thanh niên đang cọ lên , Hạ Thừa Vũ nhỏ giọng : "Được."
Âm thanh hai chuyện với dần biến mất ở trong màn mưa.
Sau một cơn mưa to, thứ trong trời đất đều rực rỡ hẳn lên, tất cả đều như gột rửa một , Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm bước từng bước trong mưa, cảm nhận cơn mưa ngày một nhỏ .
Tâm trạng ảnh hưởng do bóng đè của Thẩm Úc cũng dần khôi phục , nghĩ đến nam nhân vẫn yên lặng cùng nãy giờ, Thẩm Úc liền dừng chân.
"Làm ?" Thương Quân Lẫm cũng dừng theo.
Thẩm Úc về phía Thương Quân Lẫm, nam nhân đang mặc miện phục tương tự với miện phục Việt Vương mặc trong mộng, ngũ quan hai họ cũng tương tự nhưng mang cho y một cảm giác khác biệt.
Dưới cơn mưa bụi m.ô.n.g lung, Thương Quân Lẫm thấy giọng rõ ràng của thanh niên, y :
"Bệ hạ, hôn môi ?"