"Chỉ là đang nghĩ mỗi ngày bệ hạ ở đó sẽ cảm giác gì." Thẩm Úc đầu về phía chiếc ghế rồng uy nghiêm .
"A Úc thử chẳng sẽ ." Thấy Thẩm Úc cảm thấy hứng thú, Thương Quân Lẫm kéo đến chiếc ghế cao .
Thẩm Úc ở cầu thang, chịu tiếp: "Ta chỉ chút tò mò chứ thử."
"A Úc cần lo lắng, hoàng cung chỗ nào A Úc ?" Không màng đến sự kháng nghị của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm bế Thẩm Úc lên lên bậc thang.
Thẩm Úc yên lặng yên ở trong lồng n.g.ự.c Thương Quân Lẫm, cuối cùng y vẫn nhịn tò mò, bám bả vai để xuống xem thử.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mỗi một bước lên bậc thang, tầm trống trải thêm một chút, qua chín bậc Thẩm Úc như bừng tỉnh, loại ảo giác phía đang cúi đầu quỳ lạy.
Thương Quân Lẫm khom lưng, đặt Thẩm Úc lên chiếc ghế rồng, còn thì ở phía , hỏi: "A Úc loại cảm giác gì?"
Thẩm Úc trầm mặc một lát, thành thật trả lời: "Cảm thấy chút cứng."
Ghế rồng hoa lệ là sự thật, nhưng lên thoải mái cũng là sự thật. Lưng ghế ở phía chỉ là một thứ dùng để trang trí, căn bản thể dựa . Nếu dựa cũng sẽ những hoa văn điều khắc bên làm cho cộm lưng, hai bên tay vịn cũng trống trải, bất cứ chỗ nào để dựa .
Chỗ xuống càng cần , bất cứ cái gì để giảm xóc, chỉ thể thẳng , một lát còn đỡ, nếu lâu Thẩm Úc cảm thấy sẽ chịu nổi.
"Thiên hạ chắc ai nghĩ đây chỉ để dựa , cũng chỉ A Úc ghét bỏ nó vì thấy nó thoải mái." Thương Quân Lẫm phất tay, xuống bên cạnh Thẩm Úc.
Ghế rồng lớn, hai vẫn dư dả, Thương Quân Lẫm lên, Thẩm Úc thuận thế dựa : "Dù tính là tất cả trong thiên hạ đều thì cũng ai hợp với nó hơn bệ hạ."
Mạnh công công ở phía , trong lòng ông bao nhiêu chấn động cũng chỉ chính ông . Ông bệ hạ coi trọng Thẩm Úc, dường như định sủng y lên tận trời luôn, nhưng cũng ngờ tới chỉ vì Thẩm Úc một câu tò mò mà Thương Quân Lẫm thể tự ôm Thẩm Úc lên vị trí .
Ngồi ở vị trí sẽ cảm nhận quyền lợi vô biên, còn trách nhiệm gánh vác bộ Đại Hoàn và còn nỗi cô đơn vô hạn.
Thẩm Úc một lát liền chịu yên, Thương Quân Lẫm ép y nữa, hai cùng xuống bậc thang.
"Bệ hạ sợ sẽ sinh ý nghĩ đáng với vị trí ?" Thẩm Úc tò mò.
Nắm quyền thế ngập trời dễ như trở bàn tay, mấy thể chống cự sự mê hoặc lớn như ?
"Nếu A Úc , cho A Úc thì ?" Thương Quân Lẫm vuốt ve tóc mai thái dương Thẩm Úc, "Chỉ là nếu A Úc ngôi vị hoàng đế thì cũng cần mang theo trẫm, cũng thể khác."
Màu đen trong đáy mắt của nam nhân dần trở nên dày đặc, "Nếu trẫm thể cho A Úc lên vị trí thì cũng thể khiến cho A Úc vĩnh viễn thể lên vị trí ."
"Ngôi vị hoàng đế nào bằng bệ hạ, chuyện của thiên hạ thì vẫn nên để bệ hạ nhọc lòng , chỉ cần bệ hạ là ," Thẩm Úc ngước mắt, đối diện với đôi mắt của Thương Quân Lẫm, "Thiên hạ là của bệ hạ, mà bệ hạ là của ."
Thẩm Úc cũng lý giải tình cảm của dành cho Thương Quân Lẫm là tình cảm gì, nhưng y đổi trạng thái hiện tại giữa hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-116.html.]
"A Úc vĩnh viễn là của ." Thương Quân Lẫm thỏa mãn ôm trong lồng ngực.
Không xưng hô là "Trẫm" để đại biểu cho phận hoàng đế mà là "Ta" đại biểu cho chính Thương Quân Lẫm.
Kỳ thi xuân càng đến gần, thế lực của triều đình cũ càng hành động vì chuyện của Việt Vương.
Bọn họ thể thấy rõ thái độ của Thương Quân Lẫm, những thử như chọc giận hoàng đế nhưng đạt tới những hiệu quả mà bọn họ mong .
Thả Việt Vương là mục tiêu, cũng là ngụy trang cho cuộc đối đấu giữa hai thế lực mới và cũ.
Thương Quân Lẫm như Lã Vọng buông cần*, chờ nhóm từng chui sâu tay. (Ung dung chờ đợi thời cơ tới.)
Vài vị đại thần lén gặp , suy đoán suy nghĩ của hoàng đế.
"Cuối cùng bệ hạ làm cái gì?"
"Tâm tư của bệ hạ khi nào chúng đoán ? Trước bệ hạ luôn chịu đựng các phiên vương, cũng là vì cái gì mà liên tục tay, là định tiếp tục e dè huyết mạch tình* ?"(Chung dòng máu, .)
"Điểm ngươi nghĩ sai , khi nào bệ hạ e dè chuyện ? Năm đó bệ hạ lên ngôi như thế nào các ngươi , lẽ chỉ vì mấy năm nay ngài động tác gì nên các ngươi quên mất đó chứ?"
"Cho nên bệ hạ thật sự đẩy Việt Vương chỗ c.h.ế.t ?"
"Ta một ít tin tức, vị quý nhân gần đây sủng ái, các ngươi chứ? Trước khi vị tiến cung Việt Vương và một đoạn......" Người chuyện với ánh mắt "Các ngươi đều hiểu mà", "Lấy trình độ sủng ái của bệ hạ với vị , bệ hạ đối xử như thế với Việt Vương cũng quá đáng."
"Ồ ——" hít hà một , "Cho nên bệ hạ cố ý nhằm Việt Vương?"
Rất nhanh chóng, một đang trong góc lặng lẽ dậy rời , "Chân tướng" yên lặng thoáng qua đó tiếp tục chuyện.
Đủ loại chuyện ngoài cung cũng ảnh hưởng đến trong cung, Thẩm Úc trải qua những ngày thanh nhàn, cũng cần uống loại thuốc khiến khó chịu nữa, tâm trạng y càng thoải mái hơn.
Bởi vì chuyện lúc nên Giang Hoài Thanh cũng thường xuyên dành thời gian thư cho Thẩm Úc, thi thoảng còn mấy phong thư do Hạ Thừa Vũ để về những phát hiện mới mà gần đây bọn họ tra . Vì thế Thẩm Úc cũng dứt khoát chọn một Ẩn Long Vệ để chuyên môn phụ trách việc đưa thư.
Dưới sự hợp tác của hai bên, bọn họ tìm hiểu nhiều manh mối ích, hiện tại chỉ cần chờ tìm chủ mưu của chuyện là thể trực tiếp tay bắt .
Thẩm Úc trở , nửa ghé lên n.g.ự.c Thương Quân Lẫm : "Hy vọng chuyện sẽ gây ảnh hưởng đến khoa cử."
Thương Quân Lẫm cuốn lấy những sợi tóc đang rũ xuống của Thẩm Úc: "Những mối liên hệ chặt chẽ với bọn họ đợi khi điều tra rõ chuyện thì mới quyết định bọn họ tham gia khoa cử năm nay ."
"Thật cứ thống nhất cho bọn họ tiến trường thi thì sẽ tiết kiệm nhiều sức lực." Thẩm Úc rũ mắt.
"Như chẳng A Úc sẽ chịu thua thể nghi ngờ ?" Thương Quân Lẫm khẽ một tiếng, "Hay là , A Úc thua trẫm? Trẫm hoan nghênh."