Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 36.2

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:00:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Chi Nhiên phát hiện thích nhiều, cũng nhu cầu trò chuyện nên bèn đầu phong cảnh ngoài cửa sổ.

 

Nắng chiếu , duỗi năm ngón tay hứng lấy ánh sáng đang phủ lên bàn tay , cảm giác thật ấm áp.

 

Cậu thường xuyên phơi nắng, nhưng luôn là qua cửa sổ xe hoặc kính pha lê.

 

Bây giờ đường lớn, cũng thấy chút hâm mộ.

 

“Ác.” Nguyễn Chi Nhiên nửa dựa lên cửa sổ xe, ánh mắt đuổi theo đồ vật ngoài đường, đầu , đó thở dài một thật dài, “Hazz…”

 

“Thở than cái gì.” Phó Tế Quân bé đang cố làm vẻ lớn.

 

“Ba ba, thể tiền tiêu ?” Nguyễn Chi Nhiên lầm bầm, giống như đang tự .

 

“Từ gia mà thiếu tiền , ngốc thật.”

 

Nguyễn Chi Nhiên bỗng nhiên đầu , thẳng Phó Tế Quân lớn tiếng: “Không !”

 

Phó Tế Quân nghiêng đầu, liếc mặt Nguyễn Chi Nhiên, dường như đang cố phân tích điều gì.

 

Nguyễn Chi Nhiên xong liền hối hận, điên ?

 

Cậu đang hét mặt ai chứ?

 

“Em… Em……” Nguyễn Chi Nhiên giải thích là hung dữ, nhưng sự thật là , khó mà phủ nhận nên đành yếu ớt xin ; “Xin .”

 

“Ghê gớm thật đó, Nguyễn Chi Nhiên.” Phó Tế Quân mà như , nguy hiểm vô cùng.

 

Nguyễn Chi Nhiên siết chặt ngón tay, hô hấp cũng trở nên nhẹ nhàng.

 

Cho dù bây giờ đuổi xuống xe, cũng nhận là do đáng .

 

Một kẻ ngay cả leo lên giường còn xong, còn dám quát mặt kim chủ.

 

Trầm mặc một lúc, Phó Tế Quân hỏi: “Em với… ba ruột của em tình cảm ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên: “Ông là ba ba em, là yêu thương em nhất đời.”

 

Phó Tế Quân nhíu mày suy nghĩ: “Không ông rời từ khi em còn nhỏ ?”

 

.” Nguyễn Chi Nhiên thở dài.

 

Phó Tế Quân tự giác về phía thiếu niên. Nhắc tới ba, cảm xúc của luôn vô cùng cực đoan.

 

Lần đầu là đến nghẹn ngào, ba đối xử với .

 

Lần thứ hai, dám cả gan hung dữ với .

 

“Em còn nhỏ như , làm ông yêu em nhất?”

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy Phó thật sự nghi ngờ tình cảm ba ba dành cho , bèn nghiêm túc giải thích: “Biết chứ, em còn nhỏ là ba ba sợ em .”

 

Nói đến đây, Nguyễn Chi Nhiên như nhớ gì đó, nhẹ: “Ông dạy em làm toán, dù tức cũng dám mắng em.”

 

Âm cuối mang theo một chút kiêu ngạo nhỏ, khiến n.g.ự.c Phó Tế Quân chấn động.

 

Cách mười mấy năm, thiếu niên khi nhắc đến ba , vẫn mang theo chút nghịch ngợm, hiếu động đúng lứa tuổi.

 

Phó Tế Quân rõ vị trí của một cha trong đời nên là thế nào, chỉ thiếu niên sẽ bao giờ vì mà thể hiện cảm xúc thật như .

 

Trước mặt , thiếu niên luôn nhút nhát, rụt rè, ngoan ngoãn đến thể chê .

 

Giống như một con búp bê linh hồn.

 

Phó Tế Quân siết vô lăng: “Ý em là, gửi chút tiền cho ba ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên do dự một lúc lâu, rụt rè mở miệng: “Thật sự… ?”

 

“Tiền thành vấn đề.” Phó Tế Quân chắc nịch đáp: “Gửi thì , nhưng nghĩ cách.”

 

“Không , nếu tiện thì thôi.” Nguyễn Chi Nhiên kéo dài giọng, luôn là đứa hiểu chuyện: “Ba ba em lợi hại, thể tự kiếm tiền tiêu.”

 

Phó Tế Quân đột nhiên thấy hài lòng với sự hiểu chuyện của , chẳng lẽ thể kiêu ngạo một chút mặt ?

 

“Tôi sẽ chuẩn chút quan hệ.”

 

“Phi phi phi!” Nguyễn Chi Nhiên đang ghế phụ, thắt dây an xong liền đưa tay bịt miệng , “Phó , em buông tay thì phi phi phi đó.”

 

Phó Tế Quân đang lái xe, suýt nữa vượt đèn đỏ.

 

Anh chằm chằm bàn tay Nguyễn Chi Nhiên, bỗng buông tay : “Sắp Tết , Phó đừng mấy chuyện xui xẻo như .”

 

Phó Tế Quân: “Hửm?”

 

“Anh nhất cả đời cũng đừng cần dùng tới mấy loại quan hệ đó.”

 

“Vì ?”

 

“Bởi vì, em … ch·ết.”

 

Nguyễn Chi Nhiên sờ sờ mũi, giọng mang theo chút nghẹn ngào.

 

Phó Tế Quân: “Không .”

 

Nguyễn Chi Nhiên hít hít mũi, mắt đỏ, nhưng nhanh chóng trở bình thường.

 

Phó Tế Quân thở phào nhẹ nhõm,: “Sao ?”

 

“Nghĩ tới sẽ ch·ết…”

 

“Tôi vì ch·ết?”

 

“Có nào chuẩn cả tiền giấy cho sống.”

 

“Chẳng em gửi tiền ?” Phó Tế Quân kiên nhẫn nhưng khiêu khích nữa, ngay cả cũng thấy khó hiểu vì bản thấy bực bội như tưởng tượng.

 

Nguyễn Chi Nhiên chỉ ngoài cửa sổ xe: “Đốt là , cần tự chuẩn .”

 

Ở khúc ngoặt công viên, già đang lén đốt tiền vàng mã.

 

Phó Tế Quân:… Chạm tới mảng kiến thức sinh hoạt mới .

 

nhanh chuyển đề tài: “Muốn đốt thì đốt , còn lải nhải nửa ngày trời.”

 

“Ven đường và trong công viên là cho đốt , bản tin quy định .”

 

“Vậy thì đến mộ ba em mà đốt.”

 

Giọng Nguyễn Chi Nhiên nhỏ dần: “Mẹ cho em mộ ba ở .”

 

“Vậy thì về nhà mà đốt.”

 

Nguyễn Chi Nhiên nữa.

 

Phó Tế Quân liếc mắt thanh niên cúi đầu, nhớ vốn nhà.

 

“Được , đốt thì đốt.” Phó Tế Quân chẳng còn cách nào, “Năm nay đốt luôn , đốt trong nhà cũng , .”

 

Phó Tế Quân kéo cà vạt, cảm giác như đang ép nhận thua, thật khiến bực .

 

Nguyễn Chi Nhiên l.i.ế.m môi, như thể chọc giận Phó .

 

nếu thật sự thể gửi tiền cho ba, chọc Phó nổi chút lửa giận cũng đáng mà.

 

Lỡ như ba thật sự đang thiếu tiền tiêu thì .

 

“Phó .” Nguyễn Chi Nhiên nhỏ giọng gọi .

 

“Lại làm gì?”

 

“Anh còn phi phi phi.” Nguyễn Chi Nhiên cố chấp, “Sắp Tết , mấy câu xui xẻo .”

 

“Hừ,” Phó Tế Quân lái xe nhún vai, “Tôi ch·ết thì em đốt tiền vàng mã cho .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-36-2.html.]

“Ái dà, đừng như mà.” Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu sụt sùi.

 

Phó Tế Quân: “Phi, phi phi phi, phi phi phi.”

 

“Được ? Nguyễn Chi Nhiên, thật sự sợ em đó.”

 

Nguyễn Chi Nhiên già mồm: “Vốn dĩ là xui mà, phi phi phi.”

 

Nghe thanh niên phục mà cãi , Phó Tế Quân thấy buồn , so với việc thanh niên lời thì thế càng khiến thấy vui hơn, nhạt một câu: “Đồ mê tín.”

 

“Thật mà, Phó đừng lấy chuyện đó đùa.” Nguyễn Chi Nhiên nghiêm túc nhắc nhở, “Phải kiêng kị chứ!”

 

Phó Tế Quân nhận một chút ẩn ý khác: “Em thật sự lo sẽ ch·ết ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên: “Phi phi phi!”

 

Phó Tế Quân bật , đạp phanh giảm tốc độ xe: “Được , nữa, phi phi phi.”

 

Anh vốn dĩ lái xe định.

 

Chỉ duy nhất một t·ai n·ạn xe cộ, là khi Lý Nhiên động tay động chân lúc đạp phanh, bỏ một tấm bùa lấy từ chỗ Phó Tây.

 

Phó Tây ch·ết , nhất định sẽ đốt vàng mã cho .

 

Tương tự, nếu ch·ết thì chắc cũng sẽ ai nhớ để đốt vàng mã cho .

 

“Phó , Tết về nhà ?” Nguyễn Chi Nhiên hỏi.

 

Còn hai ngày nữa là Tết, Phó Tế Quân từng để tâm đến những ngày lễ kiểu : “Em về thì cứ về.”

 

“Em về! Em chỉ hỏi một chút là khi nào . Em sẽ đợi về.”

 

“Sợ về nhà bắt xem mắt ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên dám gì thêm, chuyện xem mắt là chuyện nhỏ chỉ là Từ Cạnh Nam chịu buông tha mới là vấn đề lớn.

 

Phó Tế Quân xem như Nguyễn Chi Nhiên ngầm thừa nhận, nhắc nhở một nữa: “Nguyễn Chi Nhiên, sẽ liên hôn với Từ gia .”

 

Anh khinh thường chuyện lừa gạt, cũng cho Nguyễn Chi Nhiên hy vọng giả dối.

 

Chuyện tình cảm là hai bên đều đồng lòng.

 

“Em rời thì lúc nào cũng thể .”

 

Nguyễn Chi Nhiên gật gật đầu, ánh mắt trong veo: “Em hiểu nên Phó cần lo lắng , em rời thì cứ , em nhất định sẽ quấn lấy .”

 

Phó Tế Quân gì thêm.

 

Trên con phố vắng vang lên tiếng phát thanh.

 

Công ty nghỉ, Phó Tế Quân ở nhà làm việc, đến sáng ba mươi Tết thì Nguyễn Chi Nhiên sớm nhảy đến cửa phòng : “Phó , năm mới vui vẻ!”

 

Trên cửa sổ chuông gió dán thêm một chữ Phúc.

 

Tờ giấy đỏ rực hợp chút nào với thiết kế của cả căn nhà, nhưng khiến cảm thấy bừng sáng.

 

“Sao trò nghịch thế?” Phó Tế Quân chỉ chiếc chuông gió kẹp tờ giấy Phúc, gỡ xuống.

 

Tiếng vang thanh thúy êm tai.

 

“Siêu thị tặng á, dì mua đồ ăn xong cho túi mang về luôn.”

 

Ánh mặt trời rọi , xương cốt Phó Tế Quân như cũng thấm chút lười biếng, rõ ràng còn một đống việc xử lý xong, sofa tiếng chuông gió reo.

 

Có lẽ là vì Tết, ngày nghỉ bắt đầu ghi từ lúc Trung Quốc mới bắt đầu thiết lập mã .

 

Anh cho phép nghỉ nửa ngày. Nguyễn Chi Nhiên ân cần ghé bên cạnh: “Phó uống cà phê uống ?”

 

Phó Tế Quân: “Không bận trong phòng vẽ tranh ?”

 

“Ư, trưa còn nữa mà.”

 

Nguyễn Chi Nhiên bưng tới một cái bánh kem nhỏ cùng một ly cà phê: “Thử chút nha?”

 

“Làm từ sáng sớm hả?”

 

Nguyễn Chi Nhiên gật đầu.

 

Mùi vị thật quen thuộc.

 

Dưới ánh mắt chờ mong của thanh niên, Phó Tế Quân hai ba miếng ăn hết chiếc bánh: “Cũng .”

 

Vào ngày cuối cùng của năm mới, Phó Tế Quân một trải nghiệm nhân sinh mới: Trẻ con thật khó dỗ.

 

Cả buổi sáng đó, Phó Tế Quân đến thì Nguyễn Chi Nhiên liền theo đến đó.

 

Anh làm việc trong thư phòng thì Nguyễn Chi Nhiên ôm quyển sổ vẽ nhỏ bên cạnh vẽ tranh.

 

Anh nghỉ ngơi ở phòng khách thì Nguyễn Chi Nhiên liền líu ríu hỏi ăn gì uống gì.

 

Anh phòng vệ sinh, lúc đóng cửa suýt chút nữa đụng đầu của thanh niên.

 

Phó Tế Quân nghiêng , làm động tác mời .

 

Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác hai tiếng xoay rời .

 

Phó Tế Quân thở một trong phòng vệ sinh, từ sáng dính lấy kín kẽ hở, chút gian riêng tư.

 

Sang năm đặt quy định cho thanh niên là thư phòng của .

 

Ong ong ong ——

 

Điện thoại trong túi rung lên.

 

nhà cũ, Phó Tế Quân nghênh đón cảm giác nghẹt thở thật sự: “Sẽ về trễ một chút.”

 

“Thiếu gia, dì làm món cá biển hầm sơn tra mà thích nhất, chờ về là dọn liền.” Giọng dì Chu tràn đầy niềm vui năm mới.

 

“Được .”

 

Dì Chu gọi một cuộc là nghĩa, Phó Tây bắt đầu hài lòng vì về trễ.

 

Phó Tế Quân cố tình đồ chậm rì rì, chờ đến khi Phó Tây gọi nữa thì trực tiếp cúp máy.

 

Vở hài kịch gia đình diễn mỗi năm một , sắp bắt đầu .

 

Phó Tế Quân đồ sang trọng và phụ kiện xong, gọi Nguyễn Chi Nhiên : “Chọn một cái .”

 

Hai chiếc ghim cài áo đính kim cương đặt trong hộp trang sức, Nguyễn Chi Nhiên lấy viên hình bông tuyết: “Cái , hợp khung cảnh.”

 

“Ánh mắt cũng đấy.”

 

Phó Tế Quân cài ghim lên áo, bước cửa mới phát hiện thanh niên theo .

 

Sao dính nữa ?

 

Nguyễn Chi Nhiên giữa phòng khách theo. Phó khi từ phòng vệ sinh thật đáng sợ, giống như khí lạnh, lạnh căm căm, lạnh thấu xương. Nguyễn Chi Nhiên dám tới gần chịu xui xẻo.

 

“Tôi đây.” Phó Tế Quân xong vẫn ở cửa nhúc nhích.

 

Nguyễn Chi Nhiên từ xa, bước chân như theo điều khiển mà đến.

 

Tết qua tới bảy ngày lận.

 

“Phó , năm mới vui vẻ.” Giọng Nguyễn Chi Nhiên chẳng chút nào vui vẻ.

 

Phó Tế Quân dứt khoát kéo lòng mà ôm chặt một cái buông , đóng cửa mà mất.

 

Để Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác hiểu gì.

 

nhanh liền tâm trạng để nghĩ nhiều nữa, lén gửi cho một tin nhắn:

 

“Mẹ ơi, năm mới vui vẻ. Con ở đây nên đừng lo cho con nha.”

 

“Từ Cạnh Nam đợi , nhất định ở bên cạnh Phó Tế Quân.”

Loading...