Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 23.2
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:25:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông trong tay sớm chuẩn sẵn khăn giấy, Nguyễn Chi Nhiên đùi , cúi đầu để đàn ông lau nước mắt cho .
“Được , thôi.” Người đàn ông vỗ nhẹ lên thắt lưng .
Nguyễn Chi Nhiên gương trạm trễ một lát, mí mắt đỏ hồng, miệng cũng sưng lên.
Xấu quá, Phó chê trong lòng .
Phòng tắm các vật dụng mà đàn ông thường dùng, sắp xếp trật tự cũng giống như ở nhà. Căn phòng suite nhỏ chắc cũng là sevenN cố ý để cho Phó mà Phó là khách quen ở đây.
Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy khó tin, trong ấn tượng của , Phó là thừa kế của tập đoàn Vĩnh Hi, một công t.ử nhà giàu cao với tới, đỉnh quyền thế và tài phú, vĩnh viễn mặc tây trang sang quý ưu nhã, từ nhỏ ưu tú đến lớn, là hình mẫu mà khác ngưỡng vọng.
Hôm nay ý của Cố Diễn và Ôn Hướng Chúc, Phó chắc hẳn là một học sinh hư hỏng.
Nguyễn Chi Nhiên thể tưởng tượng Phó như , mặc đồng phục học sinh trèo tường trốn học đua xe chơi.
Chắc cũng , Phó chắc chắn chịu ngoan ngoãn mặc đồng phục học sinh.
Câu lạc bộ nhiều nam nữ xinh , Nguyễn Chi Nhiên thể phân biệt rõ ai là quà tặng, ai là món đồ chơi kim chủ mang đến, trang điểm và vẻ ngoài của họ là . Bên cạnh Từ Cạnh Nam cũng nhiều như . Phó thời học sinh tiếp xúc với những đó, là tình nhân thứ mấy của ?
Nguyễn Chi Nhiên bỗng thấy trong lòng nặng trĩu, Quý Tuần Phó cho phép ghế phụ, Phó cũng sẽ giúp bôi thuốc, lau nước mắt, dỗ đừng ?
Ý nghĩ hiện , Nguyễn Chi Nhiên lập tức nổi hết da gà.
Cậu dùng sức đập nhẹ đầu : Nghĩ gì chứ, Nguyễn Chi Nhiên. Mấy cam tâm dây dưa với Từ Cạnh Nam là do họ như . Mình là một trong những tình nhân của Phó , chỉ cần làm bổn phận của là .
Nguyễn Chi Nhiên tự nhủ với bản xong, liền mở vòi hoa sen.
Dòng nước mạnh mẽ phun lên , còn lạnh hơn cả nước mưa.
“Aaa!!” Nguyễn Chi Nhiên nhanh chóng bấm nút tắt.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.
Nguyễn Chi Nhiên giật lùi về , dán lên vách tường, vòi hoa sen đặt n.g.ự.c tạo thành tư thế phòng thủ.
“Không chứ?” Giọng nam trầm thấp cánh cửa ngăn , khàn khàn nặng nề, như giấu vài phần dịu dàng.
Nguyễn Chi Nhiên buông vòi hoa sen xuống, c.ắ.n nhẹ môi . Cậu tắm trong phòng mỗi phút đều hồi hộp bất an, khóa trái cửa cũng vô dụng, Phó Tế Quân chìa khóa của tất cả các phòng. Tiếng nước chảy khiến đoán âm thanh bên ngoài, Phó Tế Quân đột ngột về nhà .
“Nguyễn Chi Nhiên?”
“Em , Phó …” Giọng nghèn nghẹn, như đang tủi .
Âm thanh ngoài cửa im bặt một lát, vang lên: “Nếu chuyện thì gọi , ở bên ngoài.”
Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi. Phó thể thẳng. Cậu… quên mất khóa cửa.
Cậu bước vài bước, kéo khe cửa một chút, mặt đỏ lên, ngượng ngùng : “Phó … em, chỉnh nước ấm…”
Người đàn ông lướt qua , bước phòng tắm, xổm bên cạnh bồn, xả nước trong, “Khác với khách sạn thông thường, cái cần ấn nút mới chỉnh nhiệt độ nước, ?”
Nguyễn Chi Nhiên ở cửa, ngơ ngẩn bóng lưng .
“Nguyễn Chi Nhiên, đến nước cũng để mở .”
Âm cuối như mang theo ý , kéo dài nhẹ, vang lên trong phòng tắm kín như thế dễ . Không trêu chọc, cũng gì gợi cảm, chỉ là một câu bông đùa bình thường trong lúc giao tiếp. Giống như bạn bè, giống yêu.
Cậu từng chuyện với Ôn Hướng Chúc và mấy cũng giống thế.
“Nước xong , chuyện thì gọi .”
Sắc mặt vẫn bình thản bước ngoài.
Nguyễn Chi Nhiên như mất hồn, xuống bên bồn tắm, đưa tay nước, chạm nhẹ thử nhiệt độ nước ấm.
“Bùm” Cậu ngã trong nước.
Nước ấm lan khắp , xua cái lạnh buốt , từ đầu ngón chân ấm lên đến tận ngực.
Chỉ đơn giản như thôi ?
Trước khi mở cửa, nghĩ Phó sẽ chê phiền, nhạo đến nước nóng còn dùng. Hoặc là… sẽ nhân cơ hội trong phòng tắm ép buộc thêm một nữa.
quá trình xảy đơn giản bất ngờ, Phó giúp xả nước ấm thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-23-2.html.]
Nguyễn Chi Nhiên trong bồn ôm lấy chính , hiểu vì thể gặp chuyện như thế .
Phó chắc là kim chủ nhất thế giới.
Lúc Nguyễn Chi Nhiên tắm xong , Phó Tế Quân mở máy tính, vẻ mặt nghiêm túc màn hình.
“Phó ,” Nguyễn Chi Nhiên cầm khăn lông khô che đầu, chạy đến chỗ đang làm việc, “Áo còn ướt kìa.”
Người đàn ông gõ bàn phím, chìa tay vỗ nhẹ mu bàn tay , “Em lên giường đắp chăn cho kỹ, ngay.”
Nói , tay lướt bàn phím, gõ dòng chữ tiếp theo. Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn dám , khẽ khàng về phòng ngủ. ánh mắt vẫn nhịn lén ngoài. Phó mới khỏi cảm đó.
Nguyễn Chi Nhiên lên giường, đắp chăn cẩn thận, bao lâu, liền thấy tiếng nước trong phòng tắm vang lên.
Cậu yên tâm phần nào.
khi tiếng nước ngừng , trái tim bắt đầu treo lơ lửng.
Chỉ một chiếc giường.
Đêm nay mà chuyện gì xảy , thì hợp lý chút nào!
mà quên chuẩn cho !!
Người đàn ông quấn khăn tắm ở hông, lau tóc bước .
“Còn ngủ ?”
“Ơm…” Nguyễn Chi Nhiên đảo mắt loạn xạ.
May mà, chỉ bật chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường, ánh sáng dịu.
Người đàn ông dùng khăn lông lau tóc treo lên cổ, tùy tiện nghiêng bên mép giường, kéo tay , “Lúc nãy tắm rửa, t.h.u.ố.c bôi trôi mất .”
Hộp t.h.u.ố.c mang đặt đầu giường, đèn ngủ vặn sáng hơn một chút.
Nước từ tóc đàn ông nhỏ xuống bả vai, chảy đến bụng, từng thớ cơ rắn chắc toát lên vẻ nam tính rõ rệt. Dáng chữ V tiêu chuẩn, cơ bụng hiện rõ, đường nét sắc sảo, nhưng vẫn mềm mại đến mức như gãi đúng chỗ ngứa. Nguyễn Chi Nhiên thấy một giọt nước men theo đường nhân ngư chảy khăn tắm, cảm giác như linh hồn rút sạch, nghẹt thở.
“Hửm?” Người đàn ông thấy đáp , liền kéo tay .
“Ư…” Nguyễn Chi Nhiên khẽ rên một tiếng rõ, đầu ngón tay run nhẹ, hồng lên. Lòng bàn tay thô ráp lướt qua vết thương khiến da thịt ngứa rát nhè nhẹ, Nguyễn Chi Nhiên chịu nổi rút tay , mặt sớm đỏ bừng.
Người đàn ông ngẩng đầu , khẽ như trêu. Sau đó, tay Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng đặt lên đệm. Ánh mắt vô thức dõi theo hành động của , chỉ thấy đàn ông dậy, kéo khăn tắm xuống, để lộ tấm lưng rắn chắc rộng lớn, các thớ cơ lưng rõ ràng, từng múi cơ đều căng chặt như một cơ thể đực tính hảo.
Chỉ đó nửa phút, liền mặc áo ngủ khách sạn, buộc chặt dây lưng. Vai rộng eo thon, phối với gương mặt , như trái cấm trong vườn địa đàng.
Nguyễn Chi Nhiên lén véo bụng mềm mại của lớp chăn, chút hổ thẹn, ánh mắt vô thức lộ vài phần thất vọng.
Tiếng khẽ của đàn ông vang lên, như cố tình hạ giọng, càng trầm và quyến rũ, “Chưa đủ ?”
“Hả?” Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác ngẩng đầu.
Người đàn ông cầm tay bôi t.h.u.ố.c tiếp: “Nguyễn Chi Nhiên, em theo thì cuối cùng là ai chịu thiệt hả?”
“A—” Nguyễn Chi Nhiên khẽ kêu lên.
“Vẫn là đau ?” Lực tay đang cầm tăm bông của đàn ông nhẹ một chút, t.h.u.ố.c mỡ trắng dính miệng vết thương cũng thể bôi đều.
Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu.
Là bởi vì miệng vết thương nóng rát, bôi t.h.u.ố.c mỡ lạnh lạnh lên khiến thấy dễ chịu.
Cậu cũng cảm thấy, Phó che chở , chắc là vì mệt mà thì phiền phức, vô dụng. Còn khi Từ Cạnh Nam chân tướng, làm gì Phó .
Hơn nữa, Phó còn luôn là bôi t.h.u.ố.c cho .
Vì chột và lo lắng, Nguyễn Chi Nhiên khấu tay, nhưng tay Phó nắm lấy, ngược sờ tới vành tai , khuyên tai bồ câu huyết thạch cấn trong lòng bàn tay Phó còn tặng một chiếc khuyên tai đắt tiền như .
Nguyễn Chi Nhiên khẽ nhéo vành tai , cúi , môi chạm vành tai Phó , dừng một chút, dùng hai cánh môi mềm mại, kẹp lấy vành tai lạnh của nam nhân.
Bàn tay của đàn ông đột nhiên siết chặt, khiến miệng vết thương của đau.
gì, tiếng rên vì đau nuốt ngược trong cổ họng, chỉ kẹp lấy vành tai của đàn ông, l.i.ế.m mút.
Giọng thanh âm mờ ảo: “Phó , em như , thích ạ?”