Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-04-24 07:21:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tế Quân cởi hai nút áo, xuống bàn tròn phía , tự rót cho một chén nước, chậm rãi xoay vai cổ đau nhức.
Di động đúng lúc vang lên, trợ lý đời sống gọi đến, “Phó tổng, khỏi nhà cũ ?”
“Chuyện gì?”
Đầu dây bên truyền đến chút nghi hoặc, “Anh ở nhà cũ nán lâu, trạng thái hình như , lẽ bệnh tình nặng thêm. Thuốc cảm và t.h.u.ố.c kháng viêm ở túi hút chân 3 trong vali, tối nay uống hộp t.h.u.ố.c thứ hai.”
"Ừm." Phó Tế Quân đáp , giọng còn chút sức lực.
"Sáng mai chín giờ cuộc họp hội đồng quản trị, bàn về nội dung đẩy mạnh hạng mục công tác . Chiều từ bốn đến tám giờ sắp xếp, để nghỉ ngơi. Bộ phận kinh doanh tám giờ rưỡi một cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài, yêu cầu tham dự." Trợ lý đời sống sắp xếp lịch trình mạch lạc.
Phó Tế Quân mà đầu. Trợ lý đời sống là nhỏ tuổi nhất trong dàn trợ lý của , nhưng làm việc nghiêm cẩn nhất. Anh dạy dỗ ba năm, đào tạo để thể gánh vác công việc cho .
Chỉ là, tỉ mỉ rèn giũa đội ngũ, mà vô tình biến thành áp lực cho chính .
“Được.”
Phó Tế Quân dậy lấy thuốc, mới nhớ vali còn để xe.
Thật sự là trạng thái , cổ họng nóng rát và cảm giác ngứa khó chịu. Anh xoay tìm hộp t.h.u.ố.c trong phòng khách, thấy giường xếp gọn một chiếc áo khoác lông màu đen.
Anh bước qua, áo đặt một tờ giấy nhỏ, nét chữ mảnh mai, mang theo chút ngây ngô của học sinh, hề hoa mỹ, chỉ đơn giản : Phó , áo khoác giặt.
Phó Tế Quân cầm áo khoác lên bóp bóp, cảm giác mềm mại hơn nhiều so với tưởng tượng.
Anh thể thật sự mặc chiếc áo ngoài, Phó tổng mặc đồ rẻ tiền thế , khéo đồn rằng đứa em tiện nghi trèo lên .
"Ngốc nghếch." Phó Tế Quân lắc đầu, ném áo khoác thùng rác.
Mở cửa bước ngoài, phòng khách vẫn tối om. Anh bật đèn, thấy Nguyễn Chi Nhiên vẫn ở huyền quan, ôm áo vest và cà vạt của chồm hổm sàn.
Đèn bật sáng, Nguyễn Chi Nhiên liền bật dậy, nhanh tay treo áo vest tủ quần áo. Phó Tế Quân lười quan tâm, đến quầy bếp lấy hộp thuốc. Nguyễn Chi Nhiên lạch bạch chạy đến: “Phó , bệnh ?”
Phó Tế Quân cúi đầu liếc một cái, mắt đỏ hoe, nước mắt còn kịp rơi.
Vừa mới ôm áo vest của ? Sao ngày nào cũng chứ.
Phó Tế Quân mặc kệ, đến cả trừng phạt cũng , im lặng lấy hai hộp t.h.u.ố.c .
"Phó , t.h.u.ố.c nên uống ..." Nguyễn Chi Nhiên hiếm khi trôi chảy một câu. Phó Tế Quân liếc mắt xuống, ấp úng.
“Muốn gì thì .”
"Em ..." Nguyễn Chi Nhiên nhỏ giọng: “Thuốc d.ư.ợ.c lực mạnh quá, tuy là hiệu quả nhanh, nhưng mới cảm lạnh mà uống loại t.h.u.ố.c , cơ thể quen t.h.u.ố.c thì bệnh cảm sẽ ngày càng khó khỏi.”
Phó Tế Quân nửa tin nửa ngờ liếc hộp t.h.u.ố.c trong tay, hẳn là tin Nguyễn Chi Nhiên, mà là mấy trợ lý cận , vì mau khỏe, đúng là thể làm chuyện nhét t.h.u.ố.c mạnh cho uống.
“Sao ?”
“Mẹ em cho em.”
“Lúc em bệnh, bà thường cho em uống thuốc.”
"Cho nên em thấp bé đấy." Phó Tế Quân hiểu buông câu . Anh cả đời bệnh tật, xung quanh luôn chăm sóc, viện cũng chuyện hiếm, tiêm t.h.u.ố.c cũng qua loa.
"Phó ..." Nguyễn Chi Nhiên khẽ gọi, cúi đầu xuống.
Không còn gì để tiếp, Phó Tế Quân đưa t.h.u.ố.c lên miệng, Nguyễn Chi Nhiên bất ngờ nhón chân lên, đè tay xuống, viên t.h.u.ố.c rơi xuống đất, “Thật sự cho cơ thể mà.”
Phó Tế Quân tránh một chút, nhưng tránh kịp, cánh tay đau nhức còn sức, cả cũng .
Nguyễn Chi Nhiên thấy nhúc nhích, càng lớn gan hơn, nhẹ nhàng sờ trán , “Phó , hình như nóng...”
“Anh sốt .”
Nguyễn Chi Nhiên nhíu mày, trong mắt tràn đầy lo lắng. Khác hẳn với dáng vẻ thường ngày sướt mướt, ánh mắt đau buồn, mà là sốt ruột và quan tâm, ánh mắt cũng trở nên thần, còn lơ ngơ quanh, cúi đầu chằm chằm mặt đất. Phó Tế Quân , cảm thấy một mùi vị khác biệt.
"Em tìm nhiệt kế." Nguyễn Chi Nhiên lục trong hộp t.h.u.ố.c một cái nhiệt kế thủy ngân, kéo Phó Tế Quân xuống sofa, “Đo nhiệt độ .”
Phó Tế Quân bây giờ như một con thú thương, chẳng còn sức phản kháng, lười cử động. Anh đưa tay nhận nhiệt kế, Nguyễn Chi Nhiên dùng lòng bàn tay tinh tế xoa xoa nhiệt kế, xoa một lúc mới đưa cho , “Giờ lạnh nữa Phó , kẹp năm phút nhé.”
Nói xong, chạy bếp, leng keng lạch cạch chuẩn gì đó.
Tiếng d.a.o cắt dồn dập vang lên, mùi vị nhàn nhạt mà cay nồng từ căn bếp nhỏ lan khắp phòng khách.
Phó Tế Quân dựa sofa, bóng dáng mảnh khảnh bận rộn , hai tay đủ dùng, chạy tới chạy lui, thể biến căn bếp nhỏ mười mấy mét vuông thành một cái mê cung.
Năm phút trôi qua, Phó Tế Quân tự lấy nhiệt kế , còn kịp xem, Nguyễn Chi Nhiên chạy như bay , giành lấy, “Không xong , 38 độ 7.”
Phó Tế Quân bình tĩnh, cảm giác khó chịu sớm cho sốt.
Chỉ là, thanh niên dám giật đồ trong tay .
Nên phạt.
Phó Tế Quân đem hành vi xem như một loại " lời" đáng yêu.
Càng cao giai lời, cần lệnh cũng tự làm theo đúng quy tắc.
"Này, thật sự là ." Nguyễn Chi Nhiên gãi đầu, “Phó , mấy ngày nay cảm lạnh ? Dạo gần đây chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn lắm, mặc đồ đúng ?”
Đi theo đám nước ngoài , ngày nào cũng ăn mấy món lạnh, vest thì giữ ấm bao nhiêu, áo khoác nhà là cởi, ngoài mặc , cảm lạnh thì cũng cứ thấy lạnh mãi thôi.
"Có liên quan gì đến em?" Phó Tế Quân lạnh.
"Em hỏi rõ thì mới làm thế nào chứ." Nguyễn Chi Nhiên bĩu môi, trông vẻ ấm ức.
"Ai, mùa đông thật đáng ghét." Nguyễn Chi Nhiên thở dài.
Phó Tế Quân liếc : “Em thì gì mà đáng ghét, ngày nào cũng mở điều hòa sưởi, chẳng ngoài bao giờ, mùa đông với em liên quan gì chứ?”
" thì bệnh mùa đông mà!" Nguyễn Chi Nhiên chạy lon ton chỉnh điều hòa lên cao hơn, chạy bếp, nhón chân với tay lục tủ chén bát.
Thấy vẫn để chân trần, Phó Tế Quân nuốt mấy lời định .
Mùi t.h.u.ố.c nồng hăng hắc thoang thoảng thêm chút ngọt, nước trắng đục từ nồi sữa sứ đỏ sậm bay lên lượn lờ, Phó Tế Quân dựa lưng sofa, ôm gối, cũng thấy ê ẩm cả . Dù trong phòng bật điều hòa, nhiệt độ tăng cao, nhưng cái lạnh trong vẫn tan , cả rúc sofa, lơ mơ buồn ngủ. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ngón tay lơ đãng sờ lên chiếc nhẫn đen sắc bén nơi ngón cái.
Trên bỗng nhẹ , thứ gì đó mềm mềm phủ xuống. Phó Tế Quân hé mắt, thấy vành tai trắng nõn của Nguyễn Chi Nhiên, vành tai còn một nốt chu sa, ngón tay ngứa. Bờ vai nhấn nhấn, ấm bao quanh cả .
Nguyễn Chi Nhiên trải chăn mỏng, quấn thật chặt, bàn tay nhỏ xíu vuốt dọc cánh tay, bả vai, cổ , ấn chặt mép chăn, vỗ vỗ vai : “Ngủ .”
Phó Tế Quân cứ như trúng phép, mất dần ý thức.
Lúc tỉnh , tinh thần tỉnh táo hơn, cúi đầu xuống thấy quấn chặt như cái kén tằm, bất đắc dĩ mà cũng buồn : “Nguyễn Chi Nhiên...”
Giọng Nguyễn Chi Nhiên đột nhiên nhanh nhẹn hẳn lên: “Như mới lạnh, Phó , uống canh gừng đường nâu .”
Mùi nồng hăng của gừng sộc mũi, Phó Tế Quân lập tức đầu tránh: “Cái gì ?”
“Uống mồ hôi là sẽ khỏi ngay.”
Phó Tế Quân im lặng.
"Phó , cầu xin , uống ." Nguyễn Chi Nhiên ôm chén quỳ sofa, ngón tay nhỏ chén nóng làm đỏ bừng lên, dáng vẻ vẫn nhát gan, nhưng so với lúc quát mắng, thêm chút làm nũng.
Phó Tế Quân định đưa tay cầm, nhưng Nguyễn Chi Nhiên liền chống gối lên đùi : “Không , mở chăn là gió, .”
Ánh mắt Phó Tế Quân dừng đầu gối , Nguyễn Chi Nhiên rụt ngay: “Thực xin , Phó .”
Phó Tế Quân lúc mới nhận , trí lực của Nguyễn Chi Nhiên hẳn là bình thường thôi, gì đặc biệt ngốc nghếch, chuyện cũng rõ ràng, sắc mặt khác.
"Vậy uống thế nào?" Giọng Phó Tế Quân buồn .
Nguyễn Chi Nhiên múc một muỗng canh gừng, thổi thổi đưa tới miệng .
Phó Tế Quân: ... Cảm lạnh cũng đến mức .
Miệng tự nhiên uống hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-15.html.]
Nguyễn Chi Nhiên mở to mắt, cau mày: “Uống ?”
“Khó uống lắm, nhanh lên.”
Nguyễn Chi Nhiên mặt mày nhăn nhó: “Tay nghề em chắc ngon lắm.”
Một đứa nhỏ đơn thuần nghĩ thêm chút là sẽ nhận ngay, canh khó uống thế , Phó Tế Quân chịu uống từng muỗng từng muỗng để đút.
Canh nóng chảy xuống bụng, đường phân giải, đường huyết tăng lên, Phó Tế Quân cảm thấy sức lực trong dần hồi phục, nhưng vẫn thấy lạnh, giọng chút khàn khàn.
Nguyễn Chi Nhiên rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau trán Phó Tế Quân ướt đẫm mồ hôi, tít mắt: “Tốt , mồ hôi là .”
Trong thiết kế phòng, nụ lấp ló khuôn mặt , mắt cong cong như vầng trăng non, má lúm đồng tiền mờ mờ, nhưng đôi mắt sáng ngời mới là điểm thu hút nhất, long lanh tựa như ánh sáng bên trong.
Phó Tế Quân bây giờ mới chợt nhận , đây mới là biểu cảm thật sự vui vẻ của .
Trước đều là diễn thôi.
"Này Phó , ăn tối ?" Nguyễn Chi Nhiên hoạt bát lên là chuyện mang theo chút ngữ khí lạ lạ, đúng kiểu của mấy thanh niên trẻ.
Phó Tế Quân lắc đầu.
Nguyễn Chi Nhiên tự tát đầu , nhảy xuống sofa: “Là do em, để em nấu cháo cho .”
Phó Tế Quân nắm cổ áo phía kéo về sofa: “Nghe em mấy ngày nay ăn cơm?”
"Em..." Nguyễn Chi Nhiên né ánh mắt .
“Tại ?”
"Không... gì." Ngón tay siết chặt , mấy đầu ngón tay hồng hồng nãy vì cầm chén nóng mà đỏ lên, giờ bấm mạnh đến mức rớm máu.
Phó Tế Quân chán ghét hết thảy những thứ ướt át bẩn thỉu, phiền phức , nổi giận, nghĩ tới cái ốc sên nhỏ , càng hung dữ càng ngốc nghếch, càng ngốc càng rõ ràng , bèn nhẫn nhịn, nắm lấy tay , nhẹ nhàng vuốt ve.
Đây là một kiểu trấn an. Nguyễn Chi Nhiên chớp chớp mắt, chậm rãi ngẩng đầu, lẩm bẩm : “Em cứ tưởng sẽ đuổi em .”
Phó Tế Quân phủ nhận. Nếu bận công tác, Nguyễn Chi Nhiên dùng bộ dáng lóc sướt mướt ở mặt mà làm loạn…
Phó Tế Quân trầm mặc, khiến Nguyễn Chi Nhiên rũ đầu xuống, giọng nhỏ nhẹ:
“Em nấu cháo đây.”
“Đừng lộn xộn.”
“ mà….”
“Không ăn uống.”
Nguyễn Chi Nhiên vội vàng nhét tay Phó Tế Quân trở t.h.ả.m lông: “Vậy sáng mai em nấu cho , phòng điều chỉnh nhiệt độ , giờ nghỉ ngơi nhé?”
Phó Tế Quân cuối cùng cũng chui khỏi kén t.h.ả.m lông.
Nhiệt độ phòng ngủ chính cao hơn phòng khách, vài bước, đau nhức dữ dội, định lấy áo ngủ, Nguyễn Chi Nhiên chặn .
“Anh ơi, đêm nay thể tắm , tắm sẽ l..m t.ì.n.h trạng nặng thêm đấy.”
Phó Tế Quân máy bay mười hai tiếng, đến nhà cũ, dính đầy bẩn thỉu. Không tắm rửa thật sự còn khó chịu hơn c.h.ế.t, giọng khàn khàn hỏi: “Em quản chắc?”
Nguyễn Chi Nhiên chắp tay ngực, ngửa đầu năn nỉ.
“Cầu xin đó, ơi, thật sự thể tắm, mai là ngay mà. Anh khỏe mạnh như , ngủ một giấc là khỏi thôi.”
Phó Tế Quân thở dài, ngã lên giường: “Được , em.”
Anh cũng chẳng còn sức mà tắm rửa nữa, nhức mỏi, đầu nặng như ngàn cân, dính lên giường gượng nổi.
Nguyễn Chi Nhiên chống tay ở mép giường, cong lưng, mặt kề sát bên :
“Anh ơi, đêm nay em thể phòng ?”
"Em định làm gì." Phó Tế Quân đưa tay lên che mắt, ngăn ánh đèn trần chói lóa.
“Em xem sốt . Nếu nặng quá, em đút t.h.u.ố.c cho , hoặc là đưa bệnh viện.”
Phó Tế Quân xoay , mơ màng ngủ:
“Tùy em.”
Anh cũng ngủ sâu, đau nhức khó chịu, khớp xương âm ỉ tỏa cảm giác lạnh.
Hơn nữa còn một kẻ an phận, chốc lát sờ sờ trán , chốc lát dán dán cổ , lẩm bẩm cái gì chẳng rõ.
“Như thôi.”
Phó Tế Quân cảm giác đôi mắt che bằng tơ lụa lạnh lẽo, mắt tối đen .
“Anh ơi, em giúp lau hạ sốt nhé.”
Mùi cồn ấm áp, khăn lông chạm lên trán và cổ , cuốn mồ hôi dính nhớp, tức thì mát lạnh dễ chịu hơn nhiều.
Phó Tế Quân tựa hồ giải thoát đôi chút, ý thức cũng dần chìm bóng tối.
Chỉ mơ hồ cảm thấy khăn lông ấm áp vẫn ngừng lướt .
Anh từ lạnh buốt, dần dần nóng lên. Quần áo ướt đẫm dán da, cực kỳ khó chịu. Khi khó chịu đến cực điểm, mùi cồn khăn làm dễ chịu hơn một chút, một lúc.
Trên đổ càng nhiều mồ hôi, lòng bàn tay cũng ướt đẫm, đệm chăn dường như cũng thấm ướt.
“Anh ơi, mạo phạm chút nhé.”
Giọng mềm mại của Nguyễn Chi Nhiên vẫn vang lên, Phó Tế Quân chỉ câu đó.
Đệm chăn xốc lên, quần áo ướt đẫm dán sát da lập tức trở nên lạnh buốt, khiến tỉnh táo hơn nhiều.
Trước mắt vẫn cà vạt che , thấy gì, các giác quan khác trở nên đặc biệt nhạy bén.
Nút áo sơmi cởi , bàn tay nhỏ của eo , sờ soạng: “Sao gỡ thế ?”
Lá gan từ bao giờ lớn lên thế?
Khóa kim loại của dây lưng kéo mạnh, nhúc nhích, bàn tay nhỏ liền cố sức rút áo sơ mi khỏi cạp quần.
Vùng lưng đau nhức nhói lên, khiến Phó Tế Quân càng tỉnh táo hơn chút nữa.
Cậu vẫn đang chiến đấu với dây lưng:
“Khó thật đó.”
“Không đ.á.n.h thức .”
Cậu dừng một lát, đó một vật mềm mại đặt lên đùi Phó Tế Quân.
Phó Tế Quân để tay rũ xuống bên , chạm . Toàn nóng hừng hực, thể lạnh lẽo mềm mại của áp lên bắp thịt nóng bỏng của , mát lạnh dễ chịu.
Cạch ——
Khóa dây lưng cuối cùng cũng mở .
Phó Tế Quân rõ ràng cảm nhận , quần của đang cởi xuống, bàn tay nhỏ chạy dọc đùi , vuốt ve tùy tiện.
“Lại nữa .”
Phó Tế Quân lười biếng buồn quan tâm, cố nhịn nửa ngày, cuối cùng cũng chịu nữa, lột sạch sẽ.
Một tay gỡ cà vạt, một tay nắm lấy cổ tay , nhẹ nhàng kéo, cả liền nhào lên .
Nhiệt độ cơ thể cao hơn thường của chạm thể mềm mại lạnh lẽo của , cơn nóng khó chịu dường như hóa giải ngay lập tức.
Như lạc giữa sa mạc ba ngày, cuối cùng cũng uống một ngụm nước mát.