Bé Ngốc Đi Liên Hôn Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:57:31
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu chồng, cũng chẳng còn nhà nữa .

Bé ngốc cúi gằm mặt, dùng đôi bàn tay vất vả lắm mới nuôi cho mũm mĩm lên quệt nước mắt lung tung mặt.

Bé ngốc .

Alpha xổm xuống, lúc mới rõ vết thương tay bé ngốc.

"Ai làm?" Lần đầu tiên trong đời Alpha cảm thấy hoảng loạn. Hắn nắm lấy bàn tay rớm m.á.u của bé ngốc, giọng điệu lạnh lùng đến mức thể đóng băng khác.

Thịnh Trắc ngẩng đầu hai kẻ " mời mà đến" xông nhà , trong mắt là ngọn lửa giận dữ thể kiềm chế. Từ giây phút tin bà Thịnh đến đây, trong lòng Alpha trào dâng một dự cảm chẳng lành.

Bà Thịnh là sinh thành phương diện sinh học, nhưng mối quan hệ giữa hai vô cùng xa cách.

Xuất từ danh gia vọng tộc, trong mắt bà Thịnh thể dung túng cho bất kỳ hạt sạn nào. Ngay từ khi Alpha còn nhỏ, bà kiểm soát mặt trong cuộc sống của .

Từ việc ăn ở sinh hoạt cho đến chuyện học hành.

Bà Thịnh bảo xem phim hoạt hình là phí phạm thời gian.

Thế là Tiểu Thịnh Trắc tước đoạt tuổi thơ, cũng từng xem qua một bộ phim hoạt hình nào.

Từ khi trưởng thành, Thịnh Trắc một đặt chân về cái nhà họ Thịnh đó nữa. Hắn cứ ngỡ như cho tất cả, thế nhưng tại bà Thịnh vẫn cứ can thiệp cuộc sống của , nhúng tay cuộc hôn nhân của , thậm chí còn làm bé ngốc thương!

Sao họ dám làm thế chứ!!

"Suyt--" Tiếng hít hà vì đau của bé ngốc kéo lý trí Alpha trở về.

"Có đau ?" Alpha cảm thấy tay đang run lên. Hỏi câu gì thế , vết cắt dài thế thể đau cơ chứ?

"Đến bệnh viện ." Alpha luống cuống bế bổng bé ngốc lên, chẳng đợi kịp phản ứng hốt hoảng lao ngoài.

Ra khỏi bệnh viện.

Bàn tay bé ngốc băng bó thành một cục to đùng như cái bánh chưng. Cậu ngoan ngoãn thu trong góc chờ trợ lý lái xe tới.

"Vẫn còn đau ?" Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của Omega, Alpha nhịn kéo gần.

"Dạ , đau , ch... " Suýt chút nữa thì gọi nhầm, bé ngốc vội vàng sửa : "Thưa ngài."

Bé ngốc ỉu xìu cúi gằm mặt, trông hệt như quả cà tím sương giá đ.á.n.h gục: "Thưa ngài, em... em xin ạ."

Em xin nhé, hôm nay em mới chỉ là món hàng ba dùng để gán nợ. Em quyền đòi Alpha nắm tay em, cùng em dạo, cùng em ngủ chung giường.

" mà thưa ngài, ngài thể... thể đừng bỏ rơi em ạ?" Mũi bé ngốc cay xè. Giờ ngoài Alpha , chẳng còn ai mua hoa cho nữa .

Thực , sợ vứt bỏ.

"Nghĩ thế?" Alpha thở dài một . Đột nhiên ôm trọn lấy cục bông đang co rúm , và làm thế thật.

Omega thực sự nhỏ bé. Khi Alpha ôm trọn lòng, bé ngốc chút ngơ ngác chớp chớp mắt.

Alpha bế suốt cả quãng đường.

Cả hai đều im lặng. Omega ngoan ngoãn, cuộn tròn trong vòng tay Alpha, ngủ lúc nào .

Ánh mắt Alpha đậu khuôn mặt bé ngốc. Vừa nhóc thương tâm lắm, khóe mắt vẫn còn vương vệt nước mắt khô.

Bị bắt nạt cũng đường mách lẻo, còn cố cãi là " đau". Rõ ràng vết thương dài như thế, lúc sát trùng bôi t.h.u.ố.c cũng chỉ lén lút lau nước mắt.

là ngốc hết chỗ .

Bị thương mà chẳng dám kêu than, chỉ xin đừng bỏ rơi .

Alpha quyết định sẽ đồng ý với lời cầu xin của bé ngốc.

Alpha nhận bé ngốc đổi .

Điều dễ nhận thấy nhất là, từ ngày hôm đó, bé ngốc bao giờ dùng cái giọng nũng nịu ngọt xớt gọi là "chồng ơi" nữa.

Bé ngốc gọi là: "Thưa ngài."

Lịch sự, chừng mực, dè dặt, và cách xa ngàn dặm.

Thịnh Trắc: Xin đừng hỏi, hỏi là thấy hoang mang đấy.

Tổng tài bá đạo dỗ dành khác ? Thịnh Trắc: Đương nhiên là .

Thế vị tổng tài bá đạo nào đó vác khuôn mặt lạnh tanh mở điện thoại lên tra Google.

"Làm khi Omega giận dỗi?"

"100 tuyệt chiêu dỗ dành Omega đáng yêu"

"Omega giận thì cứ áp dụng cách !"

"100 câu thả thính kinh điển để dỗ vợ!"

Vị tổng tài m.á.u lạnh vô tình khẽ chạm ngón tay màn hình duyệt web.

"Câu 1: Bảo bối , thấy tin nhắn của em, giọng của em, gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Trái tim đang rơi lệ, thể sống thiếu em, bởi em là một nửa linh hồn !"

"Câu 2: Anh bản còn nhiều thiếu sót, thường khiến em bận tâm, chọc em tức giận. chỉ với em rằng, luôn mong chờ sự bao dung và yêu thương từ em."

"Câu 3: Có thời gian là con d.a.o sắc bén, thể cắt đứt thứ, kể cả tình tơ vương vấn; nhưng thấy thời gian như một tấm lưới lọc, lọc khuyết điểm, chỉ giữ nỗi nhớ em cồn cào trong . Tha thứ cho , em?"

Tổng tài bá đạo nào đó: ...

Cuối cùng, ánh mắt của vị tổng tài dừng ở đống mảnh vỡ của chú thỏ gốm.

Sáng sớm hôm , bé ngốc ngủ dậy thấy tiếng ho sù sụ vang từ thư phòng.

Ủa? Sao Alpha ốm thế nhỉ! Giọng nghẹt mũi đặc sệt.

"Ngài, thưa ngài?" Bé ngốc cuối cùng vẫn kìm lòng , vội vàng pha một tách nóng, thò đầu gõ cửa thư phòng Alpha.

"Khụ khụ khụ..." Alpha đúng là đang xây xẩm mặt mày. Đêm qua thức trắng để hàn gắn cái tượng gốm . Nào là axit tẩy rửa, nước kiềm làm sạch, keo dán, đ.á.n.h bóng... Alpha cày cuốc cả đêm, mãi đến 5 giờ sáng mới chợp mắt một lúc.

"Ừ," Alpha ghế, làm bộ làm tịch như chẳng bận tâm gì gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, "Để đó ."

Nếu vị trí ngón tay Alpha gõ xuống ngay sát bên cạnh chú thỏ gốm thì màn kịch vẻ hảo đấy.

"Hả?" Bé ngốc trợn tròn mắt thể tin nổi.

"Thấy ?"

Alpha Omega, "Tôi sửa đấy."

"Cảm ơn ngài ạ!" Đôi mắt bé ngốc rốt cuộc cũng lấp lánh trở .

Alpha: ???

Sao vẫn gọi là "ngài"?

____

Chương 7: Trời trở lạnh

Đã ba ngày bé ngốc tự tay thắt cà vạt cho .

Cũng năm ngày bé ngốc mang bánh ngọt đến tìm !

mười bảy tiếng đồng hồ bé ngốc thèm chuyện với !!

Từ lúc chúc ngủ ngon tối qua cho đến tận trưa nay, khung chat vẫn im lìm một bóng dáng tin nhắn nào nảy lên.

Trợ lý cạnh sếp, vẻ mặt tê dại Alpha lén lút rút điện thoại kiểm tra thứ ba mươi hai ngay giữa cuộc họp.

Cuối cùng cuộc họp cũng kết thúc. Alpha đột ngột gọi trợ lý : "Tiểu Lý , điện thoại khi nào nhận tin nhắn mà hiển thị ?"

Trợ lý: ??

Trợ lý mỉm chuyên nghiệp: "Dạ thưa sếp."

"Đôi khi do mạng yếu nên tin nhắn tải ạ."

"Ừ." Alpha gật gù, bước ngoài ban công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-ngoc-di-lien-hon-roi/chuong-4.html.]

Lẽ nào mạng thật sự vấn đề?

Alpha nhích sang trái vài bước, tìm một góc khác.

Cuối cùng, Alpha mang khuôn mặt lạnh tanh cất điện thoại .

Chắc điện thoại hỏng , Alpha tự nhủ.

Mấy hôm nay bé ngốc ru rú ở nhà. Từ lúc Alpha làm, bé ngốc cứ thừ chằm chằm con thỏ gốm.

Là con thỏ gốm của kìa!

Con thỏ gốm vỡ tan tành, nay gắn tỉ mỉ từng chút một. Mảnh vỡ sắc nhọn như , sáng nay bé ngốc còn tinh ý nhận vết xước rớm m.á.u tay Alpha nữa cơ.

Dù Alpha dán con thỏ trông dã man, nhưng bé ngốc vẫn ngắm nghía nó mấy ngày liền .

Thở dài. Giá như thực sự là chồng thì mấy! Bé ngốc ủ rũ rũ cái đầu xuống, thở dài thườn thượt.

Thực bé ngốc nhiều, nhiều chuyện với Alpha! Ho thì thể uống cao tỳ bà, mang t.h.u.ố.c cảm theo ? Cũng chẳng hôm nay Alpha nhớ mặc thêm áo ấm , công việc nhiều lắm ?

Bé ngốc lo lắng lắm.

Người lớn đùng đùng , cảm tự chăm sóc bản đây?

Ốm sốt khó chịu lắm chứ bộ.

Ốm mà ai chăm sóc thì càng khó chịu hơn.

Đã ốm ai chăm, còn làm nữa thì đúng là cực hình của cực hình.

Bé ngốc chống cằm, não bộ hoạt động hết công suất, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc hẳn lên, đôi lông mày nhíu chặt .

Alpha chỉ là "chủ nợ" của thôi mà.

Không một nhà, bé ngốc nào dám mặt dày tìm Alpha nữa.

Không chồng, bé ngốc đối xử với Alpha cũng chẳng thể vô tư lự như một bé ngốc nữa.

Dạo bé ngốc biến thành một bé ngốc nhát gan .

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại đặt bàn phòng khách của bé ngốc rung lên bần bật.

Bé ngốc uể oải dậy, lết đôi dép lê hình gấu gần. Ai gọi thế nhỉ?

Khoan! Khoan !

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...